Thơ Tự Do THAO THỨC

Nguyễn Thành Sáng
  • Lượt xem 61K
  • Trả lời: 1K


Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 16 Images?q=tbn:ANd9GcSej6UeNAWg0SlBGw7gTSt_0e2WcSDMzfZVvdaDlVBZnagIB9wNZg


Một Cuộc Tình Buồn

Cả suốt khoảng dài sao mãi nhớ
Để giờ da diết chảy vào tim
Ngỡ ngàng bóng xế thuyền năm cũ
Bờ vắng đìu hiu, lá rụng chìm!

Con đường lưu luyến của ngày xưa
Thỉnh thoảng quay về giữa giấc
Trên chuyến xe đò vun vút chạy
Một người tha thiết gặp tình thơ

Nhưng rồi tới chỗ gặp ai đâu
Dãy cát lượn cong buộc tím sầu
Tối vắng, mịt mùng giăng phủ kín
Để buồn lữ khách, nghẹn vì sao?

Bao ngày thu bóng, góc hiên nhà
Nửa nặng cảnh đời, nửa vọng xa
Khắc khoải cứ trùm lên khắc khoải
Đành tay khép lại bản tình ca

Từ đó âm thầm kẻ cố quên
Ảnh hình yêu dấu vẫn chưa tên
Xem như duyên phận bèo mây giạt
Lắt lẻo cầu tre với gập ghềnh

Thời gian lặng lẽ cứ dần trôi
Cát bụi phong sương khoả lấp rồi
Kỷ niệm nhạt nhoà theo khói trắng
Từ từ rã nát tận xa xôi…

Bỗng nay thao thức dưới đêm đơn
Quá khứ xa xăm lắc nhẹ hồn
Khuấy động tấc lòng, vương nỗi nhớ
Tìm về, gặp lại…khuất đầu non!


19/4/2017
Nguyễn Thành Sáng
 


Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 16 Images?q=tbn:ANd9GcQugU9HPXq-GyU0zVKFP2i2ZLb_nJORqMA2Yt8VUf-dRBDqZCtx_A


Còn Gì

Chầm chậm thời gian, sụp ánh tàn
Từ từ bóng tối trải đầy sân
Đêm đen lại đến như từng bữa
cũng đâu đây, vọng tiếng ngàn!

Chim xa về tổ líu lo vui
Ếch, nhái, ễnh ương khẽ ngậm ngùi
Non nỉ sau hè thêm tiếng dế…
Một bầu giao hưởng cuối ngày trôi

Vẫn kẻ lang thang tím mảnh hồn
Chiều nay đứng lại ngắm hoàng hôn
Nghe từ sâu thẳm như buồn
Tất cả…Giờ đây biết hãy còn?!

Còn gì để nhớ, để yêu thương
Suốt chuỗi thanh xuân lắm đoạn trường
Dang dở, hận, sầu hay nối tiếc
Mãi hoài điệp khúc của thê lương

Còn gì để cảm, để mà say
Tất cả qua rồi một thuở bay
Cánh nhạn lưng trời xuôi trúng đạn
Sau đồi gãy rụng có ai hay

Còn gì vương vấn để mà
Cát trắng ngàn năm mãi quyện bờ
Sóng vỗ trập trùng luôn sóng vỗ
Tan trôi, rời rã cõi xa lơ…

Thôi thì trở lại sống cho ta
Bởi ở trong đây mãi đậm đà
Nhịp đập loang tràn muôn đỏ thắm
Lo gì chẳng có chỗ ngân nga!

20/4/2017
Nguyễn Thành Sáng
 


Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 17 Images?q=tbn:ANd9GcSBcOaJPWjcWo891q8hK-cYlAQRpOpHRriUd_2bamplBkuvu2sSwA


Ba Lần Đổi Ảnh

Cảnh cũ năm nào lởn vởn đây
người trai trẻ mộng đời bay
Thường hay dạo mát, niềm thanh thản
Dào dạt, lâng lâng duỗi cánh dài!

Phía trước lững lờ con nước chảy
Xa xa nhấp nhố lục bình trôi
Đò đưa tấp nập người qua lại…
Bức vẽ hoàng hôn sắc tuyệt vời

Ninh Kiều yêu dấu của quê hương
Nào thấy nơi đây nỗi đoạn trường
Chỉ lắm ươm hoà ước vọng
Người hồn đón gió, kẻ thương...

Thời gian thắm thoát nhẹ thoi đưa
Ửng sáng bây giờ lại hoá trưa
Khắp cõi không gian đầy nắng cháy
Khung trời réo gọi tháng ngày mưa!

Giã từ mây nước với không trung
Chàng sớm lao thân chốn mịt mùng
Một chiếc đàn cò đang nhẹ khảy
Giờ đây bỏ xuống, cất vào trong

Sỏi đá, chân mềm mãi bước đi
Từng cơn rỉ máu, tóe vành mi
Đường xa thăm thẳm, mờ sương tuyết
An ủi là đây! Tắm nguyệt thề…

Giờ đây tiếp tục nắng rơi tàn
Mởn thắm, cằn chai lại tím dần
Khoảnh khắc ba lần thay đổi ảnh
Nghẹn ngào lam khói rã phù vân!

23/4/2017
Nguyễn Thành Sáng
 


Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 17 Images?q=tbn:ANd9GcRWsJJlPrcQVmpiUjuKBrdYJNiDMuc9WDPCGCoYRzH7nnRVrKEQWw



Thao Thức (4)

Lặng ngồi ngẫm nghĩ chuyện đời
Nghe từ thăm thẳm bao lời vọng ra
Phôi phai khắc khoải Sáng à!
Xem như giông gió chỉ là vững cây!

Chim trời xoải cánh tung bay
Làm sao chẳng gặp nắng dầy mưa tuôn
Lộng cuồng chuyển hướng ngàn phương
Dập vùi tơi tả trên đường thênh thang

ai thao thức dưới trăng
Chưa lần muỗi đốt lên thân bao giờ
Thuyền nào rời khỏi bến bờ
Chưa từng sóng đẩy những giờ chông chênh…

Hôm nay thấy bạn mình ên
Sắc mùa thu tím phủ lên nỗi niềm
Hãy nghe thắm thiết lời khuyên
Đừng sầu héo hắt mà nghiêng chí lòng!...

Bao năm ta trải trên dòng
Mộng ngàn diệu vợi bềnh bồng trôi đi
Đêm đêm hướng vọng ảnh thề
Nấu nung lửa sống tìm về trùng khơi

Lúc buồn rồi cũng khi vui
Lúc đầy sảng khoái khi bùi ngùi đau
Thu hình ngắm cảnh bể dâu
Nửa quên nửa nhớ cất vào quả tim

Bỗng đâu tiếng ré ngoài hiên
Phá bầu yên tĩnh, chút phiền cho ta
Bâng khuâng một thoáng thôi
Vẫn đâu vào đó, vẫn xa gọi mời!...


24/4/2017
Nguyễn Thành Sáng
 


Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 17 Images?q=tbn:ANd9GcTn3ePQUS7FAFnbCbhZ4PPbU4iTfp4k8pDcSrStACKbOy2gFLFH




Thấy Buồn Làm Sao!

Lâu rồi không gặp được em
Biết nơi chốn ấy…Quả tim thế nào
Có mang sóng cuộn ba đào
Hoặc mùa thu chết lần vào tiết đông?!

Mà sao tĩnh lặng trên dòng
Trăng mờ, gió đứng, mịt mùng phủ đây
Để buồn mây chẳng thiết bay
Để sầu lá cũng cuốn hoài chưa rơi

Phải chăng em đã hờn tôi
Nên chìm băng giá rồi phôi phai
Nhẹ nhàng cửa đóng then cài
Đêm sâu cứ mặc, ngày dài cứ quên

Hay vì vườn mộng không tên
Đường vào nơi đó gập ghềnh bước chân
Dẫu cho bóng lại thật gần
Chỉ là ảo ảnh như trăng dưới hồ?!

Ta cười, ta nói, ta
Ta thương, ta nhớ, ta chờ, ta mong
Ta yêu da diết cõi lòng
Ngày đêm vương vấn bềnh bồng trong thơ

như cát trắng quyện bờ
Cũng rồi sóng vỗ xác xơ dập vùi
Cuốn theo nước bạc mù khơi
Về nơi thăm thẳm một đời phù vân

Xuôi chi xúc cảm, bâng khuâng
Xuôi chi nhịp đập lâng lâng hãy còn
Giờ đây ánh khuất đầu thôn
Thiết tha hướng vọng…Thấy buồn làm sao!


27/4/2017
Nguyễn Thành Sáng
 


Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 17 Images?q=tbn:ANd9GcRgx25HC57ovf-7q0XTu1E-GfB7PPQh83JPNYELzxkT7kf9ozXI


Lão Về Thăm Chốn Cũ

Lồng lộng thổi từ cánh đồng bát ngát
Lay lão già trải mắt buổi chiều nay
Trên cầu cao, dãy sắt dưới bàn tay
Như trì níu hình ai đừng thả bước!

Ở nơi đây năm mươi năm về trước
Nắng cháy da rỉ nước dưới chang chang
Miếng đất phèn vàng trấu vạch lằn ngang
Sau vất vả vạn lần từng cục một

Mảnh vườn nhỏ phủ lên hàng sắc tốt
Xanh, đỏ, hồng từng đợt rộ dần cao
Giá không nhiều, ý nghĩa lại biết bao
Bởi không số, đi vào bài tính đếm

Chàng trai trẻ khôi ngô màu đen quyện
Mượn nhọc nhằn tôi luyện chí bình sinh
Ngoài nén hờn, trong ấp ủ mối tình thâm
Quên năm tháng mình trầm muôn khốn khó

nơi đây cũng bao lần ngọn gió
Lảy cung đàn muôn thuở khúc yêu đương…
Tan vỡ rồi trọn kiếp tụ hàn sương
Từng giọt nhỏ trên đường quay dĩ vãng

Lão dừng lại, lòng như ôm khối nặng
Nỗi niềm xưa tụ lắng tự bao giờ
Nay trồi dần, loang tỏa quấn chơ
Siết da diết, vật vờ theo bóng xế…

Chuyến xe đò trở về mang ánh lệ
Phả nhạt mờ như để rửa trần ai
Mới hừng đông xoải cánh lướt tầng mây
Giờ ảm đạm héo gầy bên hốc đá!


29/4/2017
Nguyễn Thành Sáng
 


Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 18 Images?q=tbn:ANd9GcSxkLGB0FmZ4MHtJouAXiLUVjiyweLA2nQ2ZVwMdBBm9mijCFOzEA

Tăng Thêm

Có phải vì tôi đã quá thương
Để rồi tan vỡ biến thành chuông
Chiều chiều lắc bầu tâm sự
Trổi khúc thê lương vọng nẻo đường?!

Ngày chẳng muốn môi nở nụ cười
Âm thầm, lặng lẽ, chỉ mình thôi
Say sưa công việc không ngơi nghỉ
Cố gắng mà quên khắc khoải đời

Thỉnh thoảng dừng tay, mắt chẳng lay
Như vào diệu vợi kiếm tìm ai
Đăm đăm một thoáng rồi đưa xuống
Giấy trắng nằm kia, thả nét dài

Tôi muốn hỏi người bên mé sông
Có còn gửi nữa cái gì không?
Mà sao mãi đóng im lìm cửa
Cho kẻ bờ đây chạnh nỗi lòng!

Khiến giấc bình yên mỗi độ nào
màng đỉnh mộng hái vì sao
Giờ thành canh cánh niềm thao thức
Trăn trở đêm thâu, mỏi ánh sầu

Rồi đây thắm thoát chuỗi thời gian
Biết có phôi phai cảnh phũ phàng
Khi vẫn lững lờ con nước chảy
Dòng sông vắng bặt chuyến đò ngang…

Tất cả thôi thì trải dưới thơ
Con tim rỉ máu tự bao giờ
Dẫu nay tiếp tục lần đau rỉ
Chỉ giúp tăng thêm tiếng nhỏ mà!


30/4/2017
Nguyễn Thành Sáng
 


Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 18 Images?q=tbn:ANd9GcSkyzzf-EowtLzmKJIPkfLQjMTCvM18ge9VTFg89vQ8Ay5AMY_unw



Lần Nữa…Cháy Tim Tôi

Em hiểu tình anh khoảng bấy nhiêu
Mà sao cứ mãi nỗi đăm chiêu
Ngại mây lờ lững, làm cho gió
Ve vuốt, mơn man dưới bóng chiều!

Em hiểu tình anh đã đủ chưa
Mà sao lúc nắng lại rơi mưa
Khiến hoa lá cỏ, hàng cây lặng
Dang dở sinh sôi giữa độ mùa

Em hiểu tình anh cở thế nào
Mà sao canh cánh mãi lần sâu
Trong khi quả đỏ ngàn êm ả
Lại phải chùng đưa trổi nhịp sầu

Em hiểu tình anh nhiều lắm không
Mà sao nhấp nhố cận ven sông
Con thuyền buộc chặt từ lâu lắm
Nỡ đứt dây trôi lạc cuối dòng

Em hiểu tình anh được mấy lần
Mà sao lóng lánh cả vầng trăng
Có thêm ngập xám từ xa đến
Phủ trải âm u khắp cõi tầng

Em hiểu tình anh lúc giận, vui
Mà sao mới đó nhoẻn bờ môi
Chưa đầy một khắc, hờn gieo mắt
Ngoảnh mặt quay lưng khép nụ cười

Em hiểu tình anh sắc trắng, đen
Mà sao bỗng chốc cả con tim
Nhói đau, nghèn nghẹn dần tê tái
Da diết buồn dâng trọn nỗi niềm!…

Em ơi! Em hiểu để làm chi
Dẫu được là bao chẳng nghĩa gì
Bởi sớm mai nầy xuôi dãy phố
Rền vang pháo nổ tiễn vu quy

Rồi đây mai mốt em làm vợ
Kỷ niệm thời gian sẽ xóa mờ…
Sớm tối trưa chiều vui bổn phận
Những gì xưa cũ khuất xa

Mười năm, hai chục hoặc ba mươi
Bất chợt gặp nhau dưới bóng trời
Có kẻ…ông là….Anh có phải…?
Trời ơi! Lần nữa…..Cháy tim tôi!


31/5/2018
Nguyễn Thành Sáng
 


Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 18 Images?q=tbn:ANd9GcQqU60TyxtBDbFO6bAqe9fDBdgIenasE7KqewbAtgZzdrXExcJwFQ



Chạnh Thu Chiều (2)

Ánh nhạt trời thu trải bóng chiều
Dạ sầu trăn trở kéo buồn hiu
Nỗi đau lờ lững vờn mây khói
Vọng nhớ thời gian, khắc khoải nhiều!

Mới đó năm nào nay đã cũ
Mà sao cứ mãi bóng đong đưa
Lối xưa xe ngựa, hồn hoang lạnh
Vẫn loáng thoáng đây, tụ giữa mùa

Cảnh vắng phơi sân vạn sắc vàng
Từng hồi gió thoảng ghịt mây sang
Tô bầu ảm đạm thêm mờ ảnh
Hoà ráng từ xa chậm chậm tàn

Lắm lúc thấy lòng như mỏi mê
Hướng về nẻo cũ dạ sầu
Vậy mà sao mãi, sao sao mãi
Cái ảnh ngày xưa cứ trở về!

Mười mấy năm trường đã quá xa
Con thuyền thuở ấy một lần qua
Bọt bèo, sóng nước đà phôi nát
Còn đó nữa đâu lại phải mà…!

Cứ mỗi lần thu khiến nhớ nhung
Cho đầy héo úa với bâng khuâng
Móc ngàn tan tác ra nhìn, ngắm
Để máu hồng loang, giọt nhỏ dần

Chốn ấy giờ nầy có hiểu không?
Chiều nay một kẻ ngắm dòng sông
Tâm tư trĩu nặng niềm nhung nhớ
Kỷ niệm ngày xưa, bóp cõi lòng!


Nguyễn Thành Sáng
 


Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 18 Images?q=tbn:ANd9GcSRMRwRLILgmmmnj9xsf7OdZR94fyBG_xGSMWAu14rm4Vx6rSYUHg


Chỉ Mối Vương

Em thả bước lối mòn lặng lẽ
Dưới khung mờ quạnh quẽ thê lương
Dạ mang trọn khối u buồn
Thẫn thờ, thất thểu, vấn vương não nề!

Ai nỡ đẩy trăng thề rụng vỡ
Khiến giờ đây trăn trở riêng“ta
Nghẹn ngào, đau đớn, xót xa
Tự mình móc quả tim ra khỏi lồng

Gửi trả lại mênh mông ngày tháng
Gửi trả người lai láng niềm yêu
Vói tay bứt sợi dây diều
Giữa trời lộng gió xuôi chiều biệt tăm

Để thôi hết bâng khuâng lưu luyến
Thôi chuỗi ngày xao xuyến nhớ nhung
Lan man nghĩ ngợi mông lung
Nỗi sầu da diết quấn tròn tâm tư…!

Bởi không nỡ nhìn đò vắng khách
Chẳng cam tâm thấy đất cằn khô
Thương tình héo hắt chơ
Tái tê buốt giá bên bờ đơn

Dẫu tha thiết tiếng đờn réo rắt
Dẫu ngập đầy ngây ngất mê say
Cũng đành dõi cánh chim bay
Mặc cho vàng võ, tháng ngày giá băng…

Hỡi em ơi! Muôn phần thắm đượm
Trả lại người mong muốn người vui
Còn em khắc khoải chơi vơi
Lá vàng phơi ngõ, ngậm ngùi khổ đau!

Ai sẽ quét lá sầu lác đác
Ai khăn tay lau mắt em đang…
Rồi ai trổi khúc cung đàn
Khẻ ru giấc điệp màng tặng em?

Sao có thể bắt tim dừng đập
Đâu thể nào nắng tắt hừng đông
Bóng thuyền nhẹ lướt xuôi dòng
Bến đời… Còn đó! Cõi lòng… Còn đây!


1/6/2018
Nguyễn Thành Sáng
 


Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 18 Images?q=tbn:ANd9GcQzUkR44gZNBNcFtbAnM---e4tdWo6kE9Hjxy__zrMFawaCwFVG


Muốn Gọi EmKhông Thể

Anh mãi nhớ tháng năm mùa hạ trước
Gót phiêu bồng thả bước nẻo đường xa
Khoảnh khắc say ánh ngà trên sóng nước
Rồi cảm nhìn óng mượt một cành hoa!

Dưới đêm trăng vi vu luồng gió nhẹ
Hoa lắc mình he hé nửa chừng xuân
Hương thoang thoảng loang dần theo cõi lộng
Khiến dạt dào lay động nỗi lâng lâng

Một cái gì chậm chậm chảy vào tim
Anh bỗng muốn ôm hồn em trong đoá*
Tay dang ra, lại chợt nhớ con thuyền
Mùa thu trước đã chìm bên vách đá!

Còn đâu nữa để chở em vào mộng
Cùng nâng ly rượu nóng đượm men tình
Trải hồn yêu bồng bềnh trên dãy sóng
Hòa không gian lồng lộng vỗ lênh đênh…

Đành lặng lẽ trở về khu vườn vắng
Ôm cây đàn, bậu bạn với mây sương
Tìm phôi phai, vơi buồn đau hụt hẫng
Muốn gọi nàng mà chẳng thể lời buông!...


* Đóa hoa

5/5/2017
Nguyễn Thành Sáng
 


Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 18 Images?q=tbn:ANd9GcQmvPMl2-jrpk9F2b_dK5MEMBbgLioAEWRCe1KTcPbp9S8IrRb3



Làm Sao Mở Cửa
Đón Làn Hương

Anh ngần ngại em cũng ngần ngại
Dẫu trong lòng vọng ấy biết bao nhiêu
Khiến mỗi độ tắt chiều, đêm trở lại
Một chút gì ngây dại rải phiêu diêu!

Nầy ánh biếc, bờ môi, vần thơ ngọt
Chậm từ từ nhẹ rót mãi vào tim
Đôi mắt khép, lim dim, từ từ hưởng
Rồi ôm chầm sung sướng mảnh tình êm…

Chợt tỉnh ra chỉ là cơn ảo giả
Đây vẫn đây đó vẫn ngoài kia
Đường mờ mịt, lối về xa khuất ngõ
Cánh chim ngàn rụng gió một trời mưa

Vậy mà sao lặng lẽ mái hiên buồn
Lòng cứ mãi trào tuôn từng gợn sóng
Niềm thao thức bềnh bồng lên vạn trượng
Trải loang dài khắp hướng cõi mênh mông!

Có phải chăng tận cùng nơi sâu thẳm
Hãy còn muôn say đắm ngập tràn đầy
Mãnh liệt một vòng tay ôm chặt thắm
Đưa tình vào đỉnh tận ngút tầng mây

Trong anhnhư vậy, còn ở em?
Có khao khát, từng đêm mang nỗi đợi
yêu nhiều mà ngại nói đành im
Phải như vậy không em? Sao chẳng nói?...

Thôi! Anh đã hiểu rồi tình yêu
Bởi bây giờ biển cả mịt mù sương
Em bên kia, con đường không có gió
Thì làm sao mở cửa đón làn hương!

7/5/2017
Nguyễn Thành Sáng
 


Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 19 Images?q=tbn:ANd9GcQDZ3tQyrAovaW8sCIx6_hNC1GDfOSEkZaFP4QtazX6_i-sXfTsvA



Chí Hãy Còn Đây

Sinh tố*chiều nay đã đặt rồi
Ngồi trầm quán cốc, nghĩ xa xôi
Mối lo kéo đến như từng bửa
Cái cảnh nhà ta khắc khổ đời!

Dãi dầu mưa nắng suốt thời gian
Hết sức đôi tay ghị, níu lần
Cơn sóng bật thuyền ra nhấp nhố
Để rồi vùi dập giữa mông mênh

Cố vắt bao lần tấm vải thô
Để tìm giọt nước thấm môi khô
Qua cơn bỏng cháy, chờ mưa đến
Càng vắt càng khan với rã rời

Từ mặt lề đường đến hẻm xa
Tới lui kiếm mối bỏ hàng ra
Giao đi rồi rút rồi giao lại
Lẩn quẩn, loanh quanh vẫn ế mà!

Quần quật quay vòng đến mỏi mê
Hang cùng, ngõ cụt rải lê thê
Giờ đây hết chỗ không còn nữa
Biết phải làm sao kiếm nẻo về

Ôi! Cảnh cần lao kiếm bạc tiền
Cứ hoài trăn trở với man miên
Thấy như mù mịt màn đen phủ
Lo lắng cầm canh mãi quấn xiềng…

Ta hớp hơi đầy, mạnh bước đi
Năm xưa nung nấu dưới trăng thề
Dẫu cho biển sóng ngàn cơn gợn
Chí hãy còn đây có xá gì!

8/5/2017
Nguyễn Thành Sáng
 


Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 19 Images?q=tbn:ANd9GcSxkLGB0FmZ4MHtJouAXiLUVjiyweLA2nQ2ZVwMdBBm9mijCFOzEA


Tiếng Của Lòng Anh

Mình yêu ơi! Hơn nửa năm thắm thoát
Kể từ ngày ngọn gió kéo hồn
Đang lạc lõng, chơ đầu cây cỏ
Ôm đàn cò vò võ nhịp sầu lơ!

Về bên nhau bậu bạn với mây sương
Mang điệp khúc cung thương chiều ngân tiếng
Em da diết niềm riêng từ một hướng
Anh chạnh lòng lởn vởn bóng thuyền quyên

Rồi thời gian lặng lẽ cứ dần trôi
Theo khoảnh khắc từng hồi thêm thắm đượm
Nhìn sông xanh sóng gợn trải xa xôi
Ôi! Vương vấn, ngậm ngùi trong thấp thỏm!

Có nhiều lúc muốn ôm em thật sự
Siết từ từ nỗi nhớ giữa bờ môi
Hừng rực lửa cung ngôi, bừng khắp chỗ
Dậy sóng cồn nhấp nhố tận trùng khơi…

Để bù đắp tháng năm chìm khắc khoải
Nhỏ sương tàn nhức nhói tận tâm can
Từ sâu thẳm ngập tràn bao nhắn gửi
Chỉ mịt mờ, bến gọi, vắng đò ngang

Tiếng vợ vợ, chồng chồng muôn ấm áp
Là chăn len tình đắp giữa mùa đông
Còn thuyền đời trên dòng đang bão táp
Chỉ mình em vùi dập dưới cuồng phong

Anh muốn gào, muốn hét thật lớn lên
Sao cứ phải bồng bềnh trôi trôi mãi
Tha thiết muốn đưa tay dìu mộng đến
Mà trời ơi! Khắp chốn vẫn trùm mây!


9/5/2017
Nguyễn Thành Sáng
 


Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 19 Images?q=tbn:ANd9GcQhY5yAS5iq40KlT0me3ir9cJbXtT1tGxPjsGsxsopi9b53LOxn8Q


Khen Chê

Khen cháu hiên ngang trước cảnh đời
Gặp điều trái khoáy chẳng hề lơi
Quan tâm chia sẻ lên tiếng
Tìm chữ công minh hiến tặng người!

Khen cháu lòng ngay, dạ chính nhân
Tâm hồn trong sáng tợ vầng trăng
Trải muôn lóng lánh, xua màn tối
Khai mở đường đi dưới cõi tầng

Khen cháu dầy công với sách đèn
Hoặc đời khốn khó lắm bon chen
Cố theo ngày tháng tìm thăng tiến
Đáp nghĩa cù lao hoạn dưỡng mình…

Nhưng mà cháu hỡi! Để bây giờ
Tôi thấy đắng lòng chê cháu đây
Hấp tấp, ngông cuồng, không chính chắn
Chỉ nhìn bề mặt vội ra tay!

Chưa biết đầu đuôi chuyện thế nào
Sự tình đen trắng ra làm sao
Chỉ xem lá rụng cho là gió
Chẳng hiểuthu, phải rớt màu

Nghe đàn héo hắt, trách ru mê
Nào biết du dương dưới ánh thề
Là để thăng hoa hồn mộng ước
Giúp dài đượm thắm chuỗi lê thê…

Sự đời muôn mặt khó đo lường
Tí nước đêm trường nhỏ giống sương
Nhưng khác ở nhau đâu sự thật
Một đàng kết tụ, một ngàn phương

Muốn hiến cho đời nghĩa vị tha
Bình tâm, tường tận lẽ gần xa
Chớ nên vội vã lao vào cuộc
Tự chuốc vào thân ách nghiệt mà!


11/5/2017
Nguyễn Thành Sáng
 


Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 19 Images?q=tbn:ANd9GcQtjk-Iy1gYDCmU8iMq8aAJFKXSxrY4sfRViUQUuh1PatsCEycE


Nếu NhưMột Ngày

Nếu nhưmột ngày ly biệt
Ta sẽ không còn tha thiết nữa
Bến nước, dòng sông…Thôi! Trả lại
Hồn tình khắc khoải khỏi vườn !

Có lắm buồn không? với xót xa
Nhớ con đường đất một lần qua
Có chim ríu rít hoà hương tỏa
Có gió đong đưa lá dưới tà

Hết chuỗi đêm thanh xoải cánh ngàn
Cùng em lướt chậm dưới trăng vàng
Lắng nghe đồng vọng đàn non nỉ
Trổi khúc du dương thiếp của chàng

Sẽ mất vô vàn tiếng nhớ thương
Cho nhau ấm áp giữa đêm sương
Hết bao hồng tửu, say tình mộng
Bù đắp tâmnỗi quạnh trường!...

Để rồi cũng phải cố mà quên
Là bởi vườn nầy đã xoá tên
Tên thật của tình yêu rất thật
Luôn cùng sát cánh giữa mông mênh

Em hãy sống đi, sống thật lòng
Cho mình có lửa sưởi hàn đông
Còn tôi, thuyền mộng đành quay lại
Hướng cũ ngàn khơi lắm bập bồng

Tim ơi! còn lại cái gì đây!
Một trái bầm đau rũ tháng ngày
Lặng lẽ âm thầm nơi tĩnh mịch
Lắc chút nhịp để tìm say!


12/5/2017
Nguyễn Thành Sáng
 


Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 19 Images?q=tbn:ANd9GcTflfWwNtRd5T16IJN7-JydqHXXAvIAhHXs-KJEV4DTSuXcHFeJYw


Lóng Lánh Nằm Đây

Đêm qua em ngủ có ngon không
Có cạn hàn sương rỉ rả lòng?
Khi sợ con thuyền chao sóng đẩy
Lật chìm một thoáng giữa mênh mông!

Dẫu biết tình yêu vẫn có buồn
Bởi chiều còn đó một hồi chuông
Ngân nga đồng vọng bầu nhân thế
Sướng, khổ, sầu, thương…rải trước đường

Mưa nắng thời gian trải bốn mùa
Vòng quay khoảnh khắc gió đong đưa
Bước chân mấy lượt ngày lui tới
Chẳng thể làm sao khỏi vật vờ

Để phút vô tình phải lắt lay
Tím mờ chầm chậm một vầng mây
Kéo lê che phủ màu u ám
Lãng đãng màn thu một chút nầy!...

Nhưng hãy còn đây buổi tối nào
Lúc niềm quạnh quẽ, nghẹn chơi vơi
Hồn ta gặp gỡ, rồi cùng nhúm
Bếp lửa hồng than sưởi ấm đời

Cả mấy trăm lần dưới bóng đêm
Nhẹ nhàng nhịp đập của con tim
Ngàn yêu, trăm nhớ, bao mong đợi
Gửi tặng về nhau trọn nỗi niềm…

Thì có là chi một chút mờ
tình tay vướng sợi dây
Phất phơ loáng thoáng vào nơi ấy
Mối kết nằm đây, lóng lánh mà!


13/5/2017
Nguyễn Thành Sáng
 



Trăn Trở Dưới Mưa

Cũng gió, cũng mây, cũng loé trời
Cũng đang tránh đụt ngóng mưa rơi
nay khác hẳn ngày xưa ấy
Một chuỗi thời gian lắm đổi dời!

Mười mấy năm dài thoáng chốc qua
Giờ đây khô cứng khắp làn da
Tuổi xuân cường tráng còn đâu nữa
Cơm chén cân ngang để sống mà

Chỉ còn cái giống, vẫn suy tư
Nhìn nước ngàn phương đổ cả giờ
Con phố co mình theo sấm chớp
Hàng cây gió giật ngã đong đưa

Chàng trai năm ấy nép bên hiên
Mắt hướng về xa khắc khoải niềm
Lo lắng mai nầy cơm, áo, gạo
Làm sao kiếm được giữa truân chuyên!

Cha đã không còn, Mẹ ốm đau
Đàn em nheo nhóc tựa đằng sau
Bạc tiền không có, không nơi dựa
Tất cả là đây! Cả khối sầu

Chàng ấy bây giờ…Đã phủ sương
phê từng ngụm, ngắm mưa tuôn
Thả về xưa cũ, bao thương nhớ
Tuổi mộng mà sao lại quá buồn

Lờ mờ cận mái ở bên kia
Cái dáng của ai cũng đứng kìa
Có giống như ta thời dĩ vãng
Để rồi sau tạnh… Nát đôi hia!


15/5/2017
Nguyễn Thành Sáng
 
Top Bottom