Thơ Tự Do THAO THỨC

Nguyễn Thành Sáng

Thành Viên Năng Động
Tham gia
3/1/17
Bài viết
1,376
Điểm cảm xúc
26
Điểm thành tích
48
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 99 Images?q=tbn:ANd9GcQtjk-Iy1gYDCmU8iMq8aAJFKXSxrY4sfRViUQUuh1PatsCEycE



Còn Gì Tặng Nhau

Em lấy chồng thuở còn tuổi mộng
Sớm thu hình, rã bóng hồn xanh
Thời gian lặng lẽ qua nhanh
Tay bồng tay bế, quấn quanh nỗi niềm!

Rồi một tối màn đen phủ xuống
Chợt thấy lòng vất vưởng, chơi vơi
Mới hay phận số cuộc đời
Hắt hiu, ảm đạm, lờ trôi thuyền tình

Bởi non nớt, duyên mình vội vã
Gửi trao người hết cả một lần
Khi chưa tắm ánh trăng vàng
Lắng nghe gió thổi, lay cành vấn vương

Giờ hiểu được, nghe buồn trống vắng
Con đò đưa hụt hẫng tay chèo
Dòng sông nhấp nhố đìu hiu
Lắc lư, rũ rượi thật nhiều mỏi mê!…

Còn ở tôi, ảnh thề cũng nát
Bước đầu yêu kéo giật con thuyền
Lên bờ vào ụ nằm yên
Để nay rã mục giữa miền quạnh thu

Trời trở gió, âm u trôi giạt
Ngọn vô tình thổi bật hồn xưa
Nhìn ai ánh lệ sầu mưa
Tim tôi bỗng chốc nhẹ khua bên thềm

Em chốn ấy từng đêm trăn trở
Tôi nơi nầy cũng khổ, cũng đau
Tiếc thay lỡ mối nhịp cầu
Còn gì để gửi tặng nhau… tiếng lòng!


24/9/2016
Nguyễn Thành Sáng
 

Nguyễn Thành Sáng

Thành Viên Năng Động
Tham gia
3/1/17
Bài viết
1,376
Điểm cảm xúc
26
Điểm thành tích
48
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 99 Images?q=tbn:ANd9GcThy2clvMlZbfXFxyvN4LNHX-KTL3V0IbO16mvd12jvWEHZp__whg



Phải Thế Không Em ?

Đã mấy hôm rồi, dưới bóng đêm
Anh ngồi thao thức, ngắm khung đen
Lắng nghe tiếng dế sau bờ đất
Non nỉ từng hồi khúc nhạc êm!

Cảm thấy dạt dào nỗi nhớ ai
Ước gì có cánh để mà bay
Về nơi chốn ấy thăm tình mộng
Vơi bớt buồn xa chuỗi tháng ngày

Anh hiểu lòng em qua dãy thơ
Từ thời hai đứa thả hồn mơ
Gặp nhau một sáng bầu thanh đãng
Gom lại trời mây những đợi chờ

Năm tháng cô đơn đã hết rồi
Chỉ còn tràn ngập một niềm vui
Chung tay nâng chén, tình yêu dấu
Nốc cạn, cùng nhau mãi trọn đời!...

Chỉ tiếc không gian, bóng ảnh thuyền
Chờ đưa hồn mộng, bến mơ duyên
Ráng chiều dần tắt, buồn trông đợi
Lữ khách, bâng khuâng vọng hướng miền

Vườn cây ảm đạm, lá khô cành
Tắm bóng thời gian phủi sắc xanh
Hương thắm nhạt dần theo khoảnh khắc
Đọng sầu, héo hắt dưới rung rinh…

Phải thế không em? Hỡi! Hỡi nàng
Và em có thấy sợi dây đàn
Tay anh đang lảy ngàn thương nhớ
Hòa chút âm buồn, lặn ánh trăng!


25/9/2016
Nguyễn Thành Sáng
 

Nguyễn Thành Sáng

Thành Viên Năng Động
Tham gia
3/1/17
Bài viết
1,376
Điểm cảm xúc
26
Điểm thành tích
48
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 99 Images?q=tbn:ANd9GcSOlZ_-rf0y6zv8msZjfix90tlXy7YQhHOFvXJaAJRxK255vKR_

Nhớ Nghe Con !

Lặng lẽ khuya nay dưới ánh đèn
Cha ngồi thao thức lắng nghe tim
Ngân nga, xúc cảm từng giây phút
Sung sướng tràn dâng, đạt ước nguyền!

Hăm mấy năm dài trải gió sương
Lòng cha ấp ủ một niềm thương
Thương cho hai trẻ đầu xanh thắm
Biết sẽ ra sao trước nẻo đường

Cuộc đời, thân phận, kiếp nhân sinh
Đối mặt thường xuyên với sự tình
Ấm lạnh, đói no, ngàn khốn khó
Giữa tường bốn bức chỉ riêng mình

May mắn, được về đến bến mơ
Dòng đời là cả chuỗi vần thơ
Du dương, êm ả hồn con trẻ
Bớt khổ, nhẹ đau, ít đợi chờ !

Ngược lại hẩm hiu, nhiều lận đận
Đêm dài mãi xám phủ che trăng
Không gian từng chập vầng mây chuyển
Tăm tối trùm bao khắp dãy ngàn

Con sẽ ra sao? Sẽ thế nào?
Có nghe da diết một niềm đau
Bởi không chuẩn bị đèn cho sáng
Để lúc mờ đen, ánh lệ trào…

Hai con thấm thía lời cha dạy
Nung nấu lửa hồng mãi đến nay
Đã vượt sông dài đang đậu bến
Lòng cha tràn ngập nỗi vui say

Nhưng nhớ nghe con! Vẫn hãy còn
Bước dài mới tới đỉnh đầu non
Gập ghềnh, sỏi đá hằng giăng lối
Khéo bước mà đi mới vẹn toàn!...


26/9/2016
Nguyễn Thành Sáng
 

Nguyễn Thành Sáng

Thành Viên Năng Động
Tham gia
3/1/17
Bài viết
1,376
Điểm cảm xúc
26
Điểm thành tích
48
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 99 Images?q=tbn:ANd9GcSBcOaJPWjcWo891q8hK-cYlAQRpOpHRriUd_2bamplBkuvu2sSwA



Chạnh Nhớ!

Kể từ lúc tình mình tan vỡ
Trả yêu đương về nhớ, về quên
Em sang chốn ấy mình ên
Còn tôi ngày tháng buồn tênh cuộc đời!

Có lắm lúc chơi vơi bến ngạn
Mắt nhìn sông lai láng nhấp nhô
Vấn vương kỷ niệm bao giờ
Từng hàng mây xám phủ mờ lối đi

Còn đâu nữa những gì ấp ủ
Một căn lầu ở giữa con tim
Và đôi cánh rộng loài chim
Bay qua bát ngát để tìm mùa xuân

Chiều nắng tắt, đôi chân nặng trĩu
Phố chao hình, kéo níu ngày qua
Nỗi đau thả dưới ráng tà
Vạn sầu quấn chặt hồn ma dật dờ!

Tôi vỡ mộng, chôn thơ đáy vực
Cố thổi bay những lúc nhớ nhung
Bởi rằng tất cả bằng không
Luyến lưu chi nữa để lòng quặn thôi…

Mấy mươi năm thuyền rời bến mộng
Em và tôi nẻo sống hai nơi
Thăng trầm, sướng khổ cuộc đời
Phôi phai ngày tháng một thời bên nhau!…

Nay chạnh nhớ hôm nào trên phố
Tay trong tay phơi phới niềm xuân
Cười duyên, em nói lời thương
Vài mươi năm nữa đi đường em lo

Làm anh cây gậy láng o
Để anh lụm cụm có mà chống đi…
Lan ơi! Em nói làm chi
Khiến anh nhớ mãi ảnh thề ngày xưa

Giờ đây đã quá buổi trưa
Hoàng hôn dần đến…gậy kia!... đâu còn!


28/9/2016
Nguyễn Thành Sáng
 

Nguyễn Thành Sáng

Thành Viên Năng Động
Tham gia
3/1/17
Bài viết
1,376
Điểm cảm xúc
26
Điểm thành tích
48
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 99 Images?q=tbn:ANd9GcQtjk-Iy1gYDCmU8iMq8aAJFKXSxrY4sfRViUQUuh1PatsCEycE



Em Có Biết ?

Kể từ lúc bên bờ sông gặp gỡ
Mắt em nhìn, khiến mở cửa tim tôi
Bao dĩ vãng vương vấn của một thời
Gửi con nước đẩy trôi về xa thẳm!

Ngày mấy lượt đăm chiêu rồi trầm lắng
Nghe nỗi niềm nằng nặng nhớ nhung ai
Có đôi lúc lãng đãng cánh hồn bay
Theo mây gió thả dài tơ dệt mộng

Đêm thanh vắng sau vườn ngồi gom bóng
Còn lòng thì trải rộng khắp xung quanh
Cảm xúc khi nhè nhẹ lắc rung cành
Dào dạt lúc long lanh vầng ánh tỏ

Hồn lững thững bước lần qua lối ngõ
Ngắm điểm mờ cuối phố…để làm chi
Như cố tìm nơi ấy một ảnh thề
Cho khoảnh khắc lê thê ngàn nhịp đập!

Niềm vọng tưởng qua tháng ngày ủ ấp
Khiến lòng tôi từng chập luyến lưu theo…
Thế mà nay bỗng cảm thấy quạnh hiu
Con đò nhỏ giờ chiều như vắng khách

Mới hôm nào dưới mưa rơi tí tách
Suối mãi còn róc rách chảy đong đưa
Còn bây giờ mới nửa độ buổi trưa
Lại tắt nắng phủ mùa thu héo rụng

Khu vườn em không còn nghe gió lộng
Cây trơ cành, đứng ngóng giọt sương đêm
Tiếng tỳ bà réo rắt khúc nhạc êm
Một buổi chiều làm tim tôi da diết…

Tất cả như cạn rồi…em có biết ?
Khiến cho người tha thiết…thấy bâng khuâng!


01/10/2016
Nguyễn Thành Sáng
 

Nguyễn Thành Sáng

Thành Viên Năng Động
Tham gia
3/1/17
Bài viết
1,376
Điểm cảm xúc
26
Điểm thành tích
48
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 100 Images?q=tbn:ANd9GcR7dd5TDBd1jwQwWXFPH9UwQN2MurQMkwRXsxOI8fMox-Cnuuc8



Chiếc Áo Em May

Hai mươi năm khoảnh khắc một chuỗi đời
Từ dĩ vãng xa xôi bừng tỉnh dậy
Mảnh linh hồn yêu đương tha thiết ấy
Để nghẹn ngào, tê tái chuyện ngày xưa!

Ngày xưa đó, em may chiếc áo mới
Áo tinh khôi sắc trắng của trinh nguyên
Dành tặng anh tình mộng mối duyên thuyền
Cho ấm áp nỗi niềm khi xa vắng

Áo may xong, nhưng chưa lần gửi tặng
Bởi đất bằng động chấn ngã chân em
Rớt dòng sông, buốt lạnh, tím con tim
Theo sóng nước nổi chìm trôi xứ lạ

Em tấp bờ với tấm thân rệu rã
Lạc mất rồi bến đá của tình yêu
Bóng thời gian lặng lẽ dưới thu chiều
Cả cảnh vật tiêu điều trong nỗi nhớ!…

Hỡi em ơi! Tình cờ nay gặp gỡ
Nhìn thấy em lối ngõ phủ sương buồn
Đôi mắt sầu ướt đẫm lệ, trào tuôn
Anh da diết niềm thương tình năm cũ…

Chiếc áo trắng ngày xưa em ấp ủ
Tấm chân thành muôn thuở trọn lòng trao
Vẫn còn kia, trong tủ kín, nghẹn ngào
Hồn yêu dấu hanh hao, ngàn tức tưởi

Thỉnh thoảng về, em lấy ra giặt, ủi
Để vơi niềm tiếc nối cảnh ly tan
Ngày hôm nay em mang lại trao anh
Như được nói một lần…yêu anh lắm

Chỉ buồn cho tình duyên mình bạc phận
Khiến nửa chừng khóc hận rẽ chia phôi!...


3/10/2016
Nguyễn Thành Sáng
 

Nguyễn Thành Sáng

Thành Viên Năng Động
Tham gia
3/1/17
Bài viết
1,376
Điểm cảm xúc
26
Điểm thành tích
48
Thơ Nguyễn Thành Sáng Images?q=tbn:ANd9GcTmMWNfdmEwPqnC7eqDVu8c4jwGlEvXSN9V2nBNmS-Rto5lnAH0


HỒ THU GỢN SÓNG

Chẳng nói, chẳng rằng em khuất lơ
Làm cho vàng võ cánh hoa mơ
Trăng sương mấy độ ta thao thức
Nắn nót, nâng niu, dõi đợi chờ!

Ngày tháng trôi dần dưới bóng mây
Tình thơ, ý nhạc tụ thành cây
Cây thương, cây nhớ, cây tình ái
Nở đóa hương lòng vạn thắm say

Đất, nước đủ đầy với dưỡng sinh
Bàn tay cầm nắm tấm chân tình
Nắng mưa, khô đẫm lo vun xới
Sớm tối, thâu canh trọn bóng hình

Trông ngày ấm áp, lá xanh tươi
Óng mượi thân xinh dưới ráng trời
Duyên dáng khoe mình thân lắc nhẹ
Nhánh cành trổ nụ trải niềm vui!...

Vậy mà oi bức với mưa sa
Lung lắc, đong đưa dáng ngọc ngà
Khắc khoải, dật dờ tim mộng ái
Để mờ, bảng lảng mảnh trăng thoa

Tôi biết yêu ai là chuốc đau
Bước dài nâng chén rượu thu sầu
Hồn uyên lạc nẻo mang nhung nhớ
Lặng lẽ, cô đơn thả nhịp cầu

Vì sao ánh loé tận nơi nầy
Để kẻ đang buồn, ngậm đắng cay
Lãng đãng, mơ màng nơi viễn xứ
Chờ cây lắm gió nở hoa say!...




Nguyễn Thành Sáng
 

Nguyễn Thành Sáng

Thành Viên Năng Động
Tham gia
3/1/17
Bài viết
1,376
Điểm cảm xúc
26
Điểm thành tích
48


Nói Với Con

Tối đêm qua, cha kêu con ngồi lại
Kính cẩn nghe cha dạy với cha khuyên
Nung lửa hồng để xoải cánh loài chim
Vào khung lộng, tìm miền nuôi dưỡng sống!

Con ngồi đó, khép hình, thu ảnh bóng
Lắng nghe cha mở rộng nghĩa cuộc đời
Làm cánh thuyền trên nhấp nhố trùng khơi
Vượt sóng gió, về nơi bờ định hướng

Nhìn thấy nỗi âu lo như lởn vởn
Đôi mắt xanh mới gợn nét suy tư
Lòng của cha thương quá đổi con thơ
Đang thao thức bây giờ cho sự nghiệp

Niềm canh cánh chập chờn trong thiêm thiếp
Chẳng say nồng giấc điệp tuổi hoàng hôn
Cha trăn trở, cha lo lắng cho con
Kể từ đây phải lao vào biển nước!

Bao cuồng phong với dập dồn lần lượt
Dập thuyền nan đang lướt ở trên dòng
Cánh tay chèo, con có vững hay không
Ý có mạnh và lòng luôn cả quyết?...

Chuỗi đời cha hẳn con từng được biết
Lắm bao lần biển biếc với sông xanh
Dưới động chao, trên gió dữ tung hoành
Mãi vững chí trước tròng trành sắp đắm…

Con hôm nay, tuổi xuân đang rực thắm
Cõi ngàn khơi thăm thẳm bước lần ra
Hãy vươn vai hít mạnh, cất lời ca
Bài dũng tướng vào sa trường, vó ngựa!


7/10/2016
Nguyễn Thành Sáng
 

Nguyễn Thành Sáng

Thành Viên Năng Động
Tham gia
3/1/17
Bài viết
1,376
Điểm cảm xúc
26
Điểm thành tích
48
Thơ Nguyễn Thành Sáng Images?q=tbn:ANd9GcT7FhGR49Q6tMe1ZS4c97bFFAup3rKTzFy-gtRPweblKmifMIG6



ĐƯỜNG XƯA LÁ ĐỔ

Ta gặp nhau giữa mùa nắng nóng
Dưới phượng hồng núp bóng giờ chơi
Thuở trăng ló dạng khung trời
Từng cơn gió thổi, đẩy dời mây ra!

Bầu thanh đãng, sắc ngà trải rộng
Cõi không gian lồng lộng ngút ngàn
Đôi tim dào dạt, mơ màng
Từ trong sâu thẳm cung đàn nhẹ ngân

Lời ước hẹn, bao lần trao gởi
Bến tương lai vời vợi lần đi
Nấu nung kết bóng nguyện thề
Mênh mang biển sống, cùng về nắm tay

Ươm trồng mộng, tôi mài đèn sách
Đại học rồi khoảng cách không xa
Còn em bóng tối phủ tà
Bút nghiên xếp lại, tiếng ca u hoài!

Nào ngờ đâu, đắng cay, héo hắt
Em lấy chồng, tôi nát tâm can
Mây trôi, ánh giạt phũ phàng
Cho đêm ảm đạm, ngỡ ngàng hồn sương

Ngày mấy lượt trên đường lá đổ
Ôm nỗi niềm trăn trở, buồn tênh
Còn đâu thương nhớ mông mênh!
Còn đâu ngày tháng thang thênh mộng tình

Giờ nẻo vắng riêng mình thổn thức
Khảy âm thanh điệp khúc sầu ai
Thời gian là chuỗi heo may
Luyến lưu, vương vấn ghịt hoài gót chân!...




Nguyễn Thành Sáng
 

Nguyễn Thành Sáng

Thành Viên Năng Động
Tham gia
3/1/17
Bài viết
1,376
Điểm cảm xúc
26
Điểm thành tích
48
Thơ Nguyễn Thành Sáng Images?q=tbn:ANd9GcQHuc1ynXzmujRvILAR9XyxYGSzhbDf72WokDa1nHO5ZVtzCZdv


Phải Vậy Không Em?

Đôi ta đã trao lời thương nhớ
Kết mối duyên vạn thuở chẳng rời
Dẫu rằng cách biệt đôi nơi
Kiên trinh em giữ, chẳng dời đổi thay!

Anh vẫn biết tháng ngày xưa cũ
Lúc hoa sầu, héo rũ trời đông
Nụ hoa rụng xuống trôi dòng
Gặp người lữ khách đem lòng cảm hoa

Nhìn sắc tím dưới tà lờ lững
Mảnh đoá tàn vẫn ửng hồn thanh
Từng cơn gió nhẹ rung rinh
Lâng lâng dạ khách, chữ tình động khua

Theo ngày tháng, thoi đưa lặng lẽ
Kẻ bên bờ quạnh quẽ, vấn vương
Tâm tư gửi áng mây buồn
Niềm thương, nỗi nhớ treo sương giọt dài!

Em xúc động nhìn ai héo hắt
Nghe lòng mình phảng phất đong đưa
Canh khuya vắng lặng gió lùa
Hồn xuân sống lại giữa mùa giá băng

Nhưng bến mộng vầng trăng chẳng sáng
Khiến niềm mơ bảng lảng, vật vờ
Em buồn, em gửi vào thơ
Khát khao, vọng tưởng, nỗi chờ lung linh…

Duyên tao ngộ, đôi mình gặp gỡ
Giữa khung trời rực rỡ ánh thanh
Trọn lòng em gửi tặng anh
“Hãy Quên”, dòng họa. một lần…tiễn xưa!

Phải vậy không em?...



8/10/2016
Nguyễn Thành Sáng
 

Nguyễn Thành Sáng

Thành Viên Năng Động
Tham gia
3/1/17
Bài viết
1,376
Điểm cảm xúc
26
Điểm thành tích
48


LANG THANG TÌM KHUÂY LÃNG

Chiều bước chân dài trên xóm quê
Ngắm nhìn đồng ruộng trải lê thê
Trên cao một sợi màu trăng trắng
Tận tít xa xôi hướng nẻo về!

Lác đác bên sông mấy dãy nhà
Khói lam ai thổi cuộn bay ra
Hoà theo mây loãng về xa thẳm
Tiễn nắng hoàng hôn sắp lặn tà

Trên đường nhè nhẹ gió đưa hương
Lúa cắt, đồng khô nét đoạn trường
Uất nghẹn hay hờn thoang thoảng toả
Dạt dào, lãng đãng khách sầu sương

Cầu gòn ngã sấp níu hai bờ
Thả giấc ngủ dài suốt tuổi mơ
Đổ chết mà không đành thật chết
Đầu kia ráng bật chút xanh lơ

Tôi chậm đi qua, ngoảnh lại nhìn
Nghe lòng cảm xúc bức tranh xinh
Nơi đây êm ả đàn ru ngủ
Còn ở nơi tôi quá xập xình

Dòng sông trước mặt vẫn âm thầm
Xuôi ngược quay vòng mãi tháng năm
Như đã cam tâm phần định mệnh
Tối nay rút cạn để mai dâng…

Gởi lại nơi nầy thoáng lắt lay
Giúp phôi nhạt bớt nỗi heo may
Trở về tiếp tục hồn trên giấy
Trải mộng mơ ngàn một kiếp bay!


Nguyễn Thành Sáng
 

Nguyễn Thành Sáng

Thành Viên Năng Động
Tham gia
3/1/17
Bài viết
1,376
Điểm cảm xúc
26
Điểm thành tích
48
Thơ Nguyễn Thành Sáng Images?q=tbn:ANd9GcQhY5yAS5iq40KlT0me3ir9cJbXtT1tGxPjsGsxsopi9b53LOxn8Q



Trăng Vẫn Trăng

Bên bàn, lặng lẽ một người
Trầm ngâm nhớ lại tuổi đời đã qua
Biết bao kỷ niệm đậm đà
Đọng nơi ký ức để mà thức thao!

Một thời lận đận biết bao
Thật nhiều, nhiều lắm những đau buốt hồn
Trăm chiều buồn ngắm hoàng hôn
Muôn đêm héo hắt, từng cơn gió sầu

Lắm khi giữa ngọn ba đào
Mảnh thuyền lư lắc, động chao suýt chìm
Tháng năm rũ cánh loài chim
Thu hình hốc đá, quặn tim từng hồi

Bao lần khoảng trống chơi vơi
Ngàn cân đè nặng cảnh đời long đong
Niềm mơ duỗi cánh bềnh bồng
Lững lờ khoảnh khắc, rớt dòng sông thu!

Chuỗi dài khắc khoải, sầu ưu
Nỗi lo canh cánh, mịt mù bước chân
Cố leo lên ngọn bao lần
Để rồi cũng lại bấy lần vuột tay

Ngậm ngùi đưa mắt nhìn ai
Người ta diễm phúc, còn tôi đọa đày
Phải chăng tạo hoá an bày
Kiếp xưa gieo tội, kiếp nầy khổ mang…

Vậy mà thắm thoát vầng trăng
Giạt sau đỉnh núi cũng dần ửng ra
Bởi hồn thanh thoát ngọc ngà
Dẫu cho mờ mịt chỉ là phù vân!...


10/10/2016
Nguyễn Thành Sáng


 

Nguyễn Thành Sáng

Thành Viên Năng Động
Tham gia
3/1/17
Bài viết
1,376
Điểm cảm xúc
26
Điểm thành tích
48
Thơ Nguyễn Thành Sáng Images?q=tbn:ANd9GcQIu7tX7iIqnpNCRQuHH4lc-tzluM-fAxuXR8OApmEVlT2vemR8qg



CÙNG NHAU ĐỂ PHAI PHÔI (2)

Ánh rũ tà chiều sao ảm đạm
Chim trời mỏi cánh muốn dừng bay
Kiếm cung ngày cũ như xa vắng
Chuồng đóng, ngựa buồn ai có hay!

Bao nhiêu năm sống trong vòng tối
Khắc khoải cũng nhiều, vui có vui
Nhưng đến niềm vui rồi sớm tắt
Để sầu, lưu luyến mãi lòng thôi

Cứ thế trôi dần theo nẻo sống
Thủy triều lên xuống lúc ròng rong
Cảnh đời thay đổi theo con nước
Lúc ấm, lúc nồng, lúc giá đông

Thắm thoát thời gian chuỗi tháng năm
Yêu thương, khoảnh khắc khuất xa xăm
Cho hồn kẻ sĩ mang buồn bã
Trống vắng, lạnh lùng nỗi giá băng!

Tôi đã âm thầm cố lãng quên
Những chiều ráng tắt, dạ buồn tênh
Vì sao mãi nhớ, luôn vương vấn?
Khi cửa then cài, khuất một bên

Có phải cuộc đời chưa phỉ chí
Nên từ sâu thẳm, gió lộng phi
Để rồi trống vắng, sầu hoang tạnh
Tuổi kéo nhạt mờ, trải ủ ê ...

Thôi thôi, không nghĩ, không trăn trở
Cứ mặc ánh tàn khuất nẻo xa
Tận quả tim nầy còn máu chảy
Thì còn nhịp đập với ngân nga...

Hôm qua thuyền mộng thả dòng trôi
Gặp gỡ bên bờ ánh lệ rơi
Héo phụ u buồn, sương trắng xoá
Cũng niềm héo hắt, cũng chơi vơi!

Có phải đây là tri kỷ không?
Sao cùng giông giống một dòng sông
Cũng yêu trăng sáng, yêu mơ mộng
Cũng thấy chiều về giá lạnh đông

Có phải hồn thương xưa đã mất
Tự ngàn năm cũ thuở xa xăm
Giờ đây gặp lại bờ thanh vắng
Chia sẻ cùng nhau nỗi trở trăn?...

Còn gì nghĩ ngợi với bâng khuâng
Đứng bóng vầng dương, dĩ vãng tàn
Tạm gác mái chèo, nhen bếp lửa
Ấm tình bậu bạn đón trăng thanh!...



Nguyễn Thành Sáng
 
Top