Thơ Tự Do THAO THỨC

Nguyễn Thành Sáng

Thành Viên Năng Động
3/1/17
904
25
28



Gió Với Bạn (3)

Vẫn biết đêm nầy bạn luống đau
Nên trầm, héo hắt thả canh thâu
Tìm vơi khắc khoải bầu tâm sự
Lảy khúc bi ai giải khối sầu!

Ánh mắt năm nào rực sáng tinh
Mà nay toé lệ, ngóng thang thênh
Nhạt mờ điểm tới theo tà xuống
Hằn dấu thời gian quạnh quẽ mình

Thuở xưa thanh thản một tâm hồn
Trải cánh mộng đời mỗi sớm hôm
Những lúc bay xa vào diệu vợi
Rồi khi lững thững rải hoàng hôn

Bạn nói, bạn cười, bạn ngất say
Ta hừng theo đó cũng xoè tay
Kéo người bạn thiết vào khung lộng
Thoả thích cùng nhau ngắm đỉnh đài

Vậy mà thoáng chốc vội qua nhanh
Muối trắng giờ đây nhuộm nhánh cành
Óng mượt, xanh hồng đâu thấy nữa
Chỉ còn teo tóp tựa mong manh…

Gió ơi! Hãy kể, kể nhiều đi
Để nhớ, để quên, để bỏ hờn
Một mảnh nan thuyền treo sóng nước
Lật chìm khuất dạng dưới mông mênh

Cố gắng trồi lên giữa dập vùi
Giương nhìn bốn phía chỉ mù khơi
Nào ai hiểu được niềm tan tác
Mệt mỏi là đây với rã rời

Ta tấp được bờ buổi ráng tan
Dõi tìm, dõi đợi một vầng trăng
Nhưng trăng đã lặn sau ghềnh đá
Đành phải lần soi dãy ánh tàn

Rồi dựng căn lều đỡ nắng mưa
Niềm thương dĩ vãng quyện vào thơ
Ngân nga khuây khoả theo ngày tháng
Khép lại từ đây nỗi vật vờ…

6/4/2017
Nguyễn Thành Sáng
 

Nguyễn Thành Sáng

Thành Viên Năng Động
3/1/17
904
25
28



CHIM VỚI TỔ

Đừng buồn anh nữa nhé em ơi
Cho ánh lung linh tỏa sáng ngời
Lặng lẽ thu hình trên cõi lộng
Mây màn phủ ám, bóng chơi vơi!

Em khổ, em đau, với tủi hờn
Nghĩ rằng ánh nhạt phủ hoàng hôn
Phả sương lững thững ngàn hoa cỏ
Để lạnh chiều nay một mảnh tròn

Vườn xuân trao gởi mộng hôm nào
Gió thổi chập chùng, đẩy sắc dao
Hồn cánh năm xưa ai trổi dậy
Dật dờ tung lướt vụt qua mau

Bỏ hoa thui thủi ngắm mây tan
Cuốn cánh mượt mơ đượm sắc vàng
Lạnh lẽo co mình theo thắt nhớ
Bao lần quyện chặt, uống hương trăng!

Rồi đây héo hắt giữa đêm mờ
Phai mất chuỗi ngày trải thắm thơ
Hoa bướm tình thiêng từ vạn kỷ
Ngàn năm mãi lảy khúc sầu lơ…

Ơi hỡi! Mộng lòng của trái tim
Em là bến đỗ một loài chim
Anh mang đôi cánh bầu phiêu lãng
Nhưng cõi thênh thang vẫn vọng tìm

Tổ ấm quay về buổi tối nay
Là nơi ấp ủ của men say
Dẫu cho lởn vởn đời mây gió
Chẳng lạc nào đâu cuối một ngày!



Nguyễn Thành Sáng
 

Nguyễn Thành Sáng

Thành Viên Năng Động
3/1/17
904
25
28


ĐA TÌNH CHO AI

Có phải ai kia, chất ngất tình
Mà sao khắp cả bóng lung linh
Trôi trôi, lởn vởn bầu loang ảnh
Bốn phía đong đưa vạn sắc hình!

Tha thiết yêu hoa, cảm luyến trăng
Lắc lư dòng chảy, gợn lăn tăn
Lan man xuôi ngược theo triều sóng
Vi vút hồn bay vượt cõi tầng

Thẫn thờ vườn mộng dưới hàng xanh
Trắng, đỏ, vàng, nâu, tím…ửng cành
Hấp dẫn dâng tràn, rung nhịp đập
Ơi nầy! Lai láng nước trôi nhanh

Muốn tay nâng nhẹ cánh hoa lan
Hồng thắm bên kia cũng toả ngần
Phía trái cúc vàng trăm cánh nở
Ôi sao! Da diết phả cung tầng!

Để ngắm, để say, để lảy hồn
Dẫu rằng từng khắc trĩu hoàng hôn
Bởi tràn nhựa sống, đầy phiêu lãng
Suối biếc yêu đương, róc rách gờn…

Rồi ngợp nhớ nhung, luống dạt dào
Chiều tàn, lặng vắng trải niềm sâu
Con tim khảy khúc đàn vương vấn
Rung cảm âm thầm dãy ánh sao

Khát khao ôm ấp cánh hoa dung
Ủ ấm hồn sương khỏi mịt mùng
Phủi sạch tuyết dầy băng giá đóa
Nầy đây! Em hỡi! Nhắm…anh hôn!


Nguyễn Thành Sáng
 

Nguyễn Thành Sáng

Thành Viên Năng Động
3/1/17
904
25
28


TIẾNG ĐÀN

Nơi đây năm tháng cũng từng
Vấn vương, lưu luyến bao lần…ngày xưa
Ngàn mây giăng phủ bốn mùa
Âm u, ảm đạm, gió lùa sầu sương!

Chiều thu héo hắt bên đường
Nhớ về dĩ vãng, giọt buồn rụng rơi
Bây giờ nát mảnh trăng soi
Cho đêm mờ mịt, cho đời buồn tênh

Thức thao đợi ánh vàng lên
Mà như thăm thẳm, chênh vênh nỗi niềm…
Đàn em lảy nhịp bên thềm
Du dương điệp khúc lay tìm…hồn thương

Tim người nhịp đập tơ vương
Xuyến xao, xúc cảm, chẳng dừng ngân nga
Bâng khuâng xa cũ dưới tà
Nửa vầng đã khuất, nửa ngà còn đây

Từ trong giếng lặng hình ai
Gợn gờn loang ảnh mộng say thuở nào
Soi gương nước động dạt dào
Bao nhiêu chờn chập là bao nhiêu vờn…

Qua rồi dòng xoáy cuộn tròn
Một lôi xuống đáy, một còn xoay đi
Hôm kia nát mảnh trăng thề
Hôm nay lững thững mây về chốn xa

Lộ ra khung ảnh ngọc ngà
Long lanh từng giọt sương pha ửng trời
Phủ đen giây phút cuộc đời
Rồi đây gió thổi trôi trôi giạt tàn!


Nguyễn Thành Sáng
 

Nguyễn Thành Sáng

Thành Viên Năng Động
3/1/17
904
25
28



VẦNG TRĂNG ĐÃ KHUẤT

Em ơi! Một mảnh trăng sương
Sớm nhòa nhạt ánh bên đường còn đâu
Đã chìm, đã khuất từ lâu
Phía sau vách núi nát nhầu hồn soi!

Chiều tàn lặng vắng chơi vơi
Thả niềm vương vấn một thời bến sông
Bây giờ tim đã hóa đông
Đâu còn nhịp đập ngân trong thuở nào

Ai kia một cánh hoa đào
Cả bầu lộng ánh đón chào sắc xuân
Tiếng đàn điệp khúc bâng khuâng
Để sầu héo hắt muôn phần mà thôi!...


Nguyễn Thành Sáng
 

Nguyễn Thành Sáng

Thành Viên Năng Động
3/1/17
904
25
28


VẪN MÃI QUAY VỀ

Em bừng tỉnh cơn mê sầu mộng ảo
Để hồn nhiên vui dạo bước chân qua
Cả không gian muôn sắc thắm mượt mà
Đang đợi đón trăng ngà soi ánh tỏ!

Còn nơi tôi cứ luôn sao trăn trở
Nhớ nhung hoài một thuở cánh ngàn phương
Lướt dòng sông, sóng nước dưới mây sương
Ngang bến mộng bên đường, hoa trước cổng

Mây vần vũ, gió vụt vù khuấy động
Niềm mênh mang, ảnh bóng vẫn trùng khơi…
Thế mà nay ánh nhạt, nỗi chơi vơi
Luôn vương vấn một thời xưa cũ mãi…

Có đôi lúc tuổi xuân như sống lại
Buổi hẹn hò, luyến ái khúc tình yêu
Bãi cỏ, bờ sông, ghế đá…những chiều
Hồn ngây ngất phiêu diêu vào ngọn thổi!

Và cũng rồi biết bao lần nhức nhối
Quay ngược dòng rười rượi của năm nào
Hiểu vì sao vỡ nát cánh hoa đào
Cho vĩnh biệt, lệ trào nơi khoé mắt…

Đã lỡ rồi, đành vẽ tranh trầm mặc
Đẩy thu trôi xa lắc tận phương ngàn
Để thảm xanh thôi trải sắc rụng tàn
Vầng ánh rạng phủ choàng hoa cỏ lá…

Vậy mà sao lòng cứ luôn buồn bã
Bởi mãi hoài bôi xóa chẳng mờ tan
Mây phủ dầy lấp kín một vầng trăng
Gió cuốn tới cũng lần ra cõi sáng!

Nguyễn Thành Sáng
 

Nguyễn Thành Sáng

Thành Viên Năng Động
3/1/17
904
25
28


BỨC ẢNH ĐẸP

Dòng thơ em viết khá dài
Cung đàn lảy nhịp cho ai tỏ niềm
Nào đâu mơ ước mộng thuyền
Chỉ là nước chảy trôi duyên…thơ mà!

Em ơi! Điệp khúc ngân nga
Từ nơi chốn lạ vọng qua cõi ngàn
Tim tôi cảm mảnh trăng vàng
Chơi vơi giữa cõi mơ màng canh thâu

Rung tơ trải tấc lòng sâu
Vơi niềm ảm đạm bể dâu cuộc đời
Tình xanh, ý sáng rạng ngời
Chút hồn thu nhỏ để rồi tan phai

Từ trong suối biếc hình ai
Đượm màu tươi thắm, điểm hoài bức tranh
Gió đong đưa nhẹ trên cành
Tiếc cho lá héo chẳng dành hứng sương!...


Nguyễn Thành Sáng
 

Nguyễn Thành Sáng

Thành Viên Năng Động
3/1/17
904
25
28



SỢI TƠ BUỘC KÉO

Hàng cây vun vút ngược bên lề
Đến dãy cát vàng dẫn lối quê
Vắng lặng ngôi nhà đêm tĩnh mịch
Lờ mờ, lởn vởn rủ canh khuya!

Bao lần giấc điệp dẫn hồn tôi
Vào mộng đi tìm một ánh trôi
Nhưng cõi mịt mờ đâu chẳng thấy
Chỉ rời chân bước, dạ sầu tơi

Cứ thế để hoài nỗi vấn vương
Bóng ai nhàn nhạt cuối con đường
Nằm trong ảo ảnh mờ lam khói
Thoáng tụ lại rồi nhỏ giọt buông

Bởi dưới mưa ngàn quyện bóng đêm
Thì làm sao có một loài chim
Lượn theo tầm tã mà vương nắm
Chỉ đụt qua cơn đợi hết chìm!

Da diết tâm hồn chuỗi tháng năm
Thiết tha ấp ủ mảnh tình trăng
Nhưng trăng khuất dạng sau vành núi
Đành ngóng trời xa, loãng nhạt tàn…

Nếu được một lần quay trở lại
Thành loài cánh trẻ thả tầng mây
Phũ phàng nước đổ tôi dừng ghé
Đầy bụng, trong trời mới cất bay

Để không phải cảnh tắm thu chiều
Rồi mỗi tối ngồi cạnh hắt hiu
Lần dỡ từng trang nhòa nét chữ
Cho từ trong trái thổi sầu tiêu

Để không đăng đẳng sợi dây tơ
Lay động, chập chờn giữa giấc mơ
Quấn cuốn linh hồn lôi dĩ vãng
Cột bên bờ suối ngắm trăng trơ!


Nguyễn Thành Sáng
 

Nguyễn Thành Sáng

Thành Viên Năng Động
3/1/17
904
25
28



CÔ ĐƠN

Rộn rã đâu đây những tiếng cười
Dập dìu, tấp nập cảnh thuyền bơi
Ngả đường xuôi ngược dòng loang ảnh
Mà ở nơi đây chỉ một người!

Hứng hiu hiu thổi mái sau hè
Lượm lác đác vàng phủ gốc tre
Tắm nắng bức oi, bầu vắng vẻ
Khảy đàn lặng lẽ chỉ mình nghe

Tĩnh mịch canh khuya, áng lững lờ
Bên thềm, một góc, quấn dây tơ
Thấy như sợi tối, mong manh quá
Rồi mắc lên cành, mặc lắc lư

Xung quanh sẩm xịt màu u ám
Lãng đãng xa xa bóng chập chờn
Đom đóm dật dờ bay lấp loé
Từng hồi lay động, ánh man mơn!

Khát khao, vọng tưởng, biết đâu tìm
Muốn vút lên trời xoải cánh chim
Bay thẳng, bay xa về diệu vợi
Mà sao ai níu, ghịt con tim

Để thu cứ mãi cuốn hồn đau
Tối tối hoàng hôn uống giọt sầu
Da diết tận cùng bao nỗi nhớ
Muộn phiền chờn chập giấc canh thâu…

Cô đơn! Rất thật nỗi cô đơn
Tại gió, tại mây, tại dỗi hờn
Hay tại bạc phần nên quạnh quẽ
Lại đành bó gối, chẳng dời chân!


Nguyễn Thành Sáng
 

Nguyễn Thành Sáng

Thành Viên Năng Động
3/1/17
904
25
28



TÌNH LẶNG

Nói để rồi đây có vỡ tan?
Với ôm nỗi nghẹn lịm cung tầng
Anh đành phải nén niềm tha thiết
Em hỡi! Bên bờ có hiểu chăng!

Yêu ai từ độ mùa thu ấy
Anh thấy hoa xuân trải bóng dài
Đi dưới ráng chiều trôi lãng đãng
Người ơi! Có hiểu ngất men say?

Anh mang vương vấn gói vào tim
Yêu lặng âm thầm thả dưới đêm
Thật thắm như trăng ngàn rạng ánh
Nhiều trong giấc ngủ ảnh hình em…

Bây giờ con sáo đã sang sông
Ôi! Nát hồn thương, nhỏ lệ hồng
Em bước theo chồng về xứ lạ
Đâu còn chi nữa để mà trông

Từ nay vĩnh biệt tình yêu nhé!
Tất cả vùi chôn đáy huyệt rồi
Bến mộng phủ dầy sương tuyết trắng
Đêm dài, ảm đạm ngắm mây trôi!...


Nguyễn Thành Sáng
 

Nguyễn Thành Sáng

Thành Viên Năng Động
3/1/17
904
25
28



Khen Và Chê

Khen cháu hiên ngang trước cảnh đời
Gặp điều trái khoáy chẳng hề lơi
Quan tâm chia sẻ và lên tiếng
Tìm chữ công minh hiến tặng người!

Khen cháu lòng ngay, dạ chính nhân
Tâm hồn trong sáng tợ vầng trăng
Trải muôn lóng lánh, xua màn tối
Khai mở đường đi dưới cõi tầng

Khen cháu dầy công với sách đèn
Hoặc đời khốn khó lắm bon chen
Cố theo ngày tháng tìm thăng tiến
Đáp nghĩa cù lao hoạn dưỡng mình…

Nhưng mà cháu hỡi! Để bây giờ
Tôi thấy đắng lòng chê cháu đây
Hấp tấp, ngông cuồng, không chính chắn
Chỉ nhìn bề mặt vội ra tay!

Chưa biết đầu đuôi chuyện thế nào
Sự tình đen trắng ra làm sao
Chỉ xem lá rụng cho là gió
Chẳng hiểu vì thu, phải rớt màu

Nghe đàn héo hắt, trách ru mê
Nào biết du dương dưới ánh thề
Là để thăng hoa hồn mộng ước
Giúp dài đượm thắm chuỗi lê thê…

Sự đời muôn mặt khó đo lường
Tí nước đêm trường nhỏ giống sương
Nhưng khác ở nhau đâu sự thật
Một đàng kết tụ, một ngàn phương

Muốn hiến cho đời nghĩa vị tha
Bình tâm, tường tận lẽ gần xa
Chớ nên vội vã lao vào cuộc
Tự chuốc vào thân ách nghiệt mà!


11/5/2017
Nguyễn Thành Sáng
 

Nguyễn Thành Sáng

Thành Viên Năng Động
3/1/17
904
25
28



TÌNH THẮM CỦA ANH

Mang ước vọng đi vào biển lớn
Mặc ngàn khơi sóng giỡn thét gào
Vượt theo ngọn gió lên cao
Trải phơi ý sống biết bao nỗi niềm!

Đường rong ruổi, con thuyền tấp bến
Gác mái chèo tìm đến vườn ai
Hương loang tỏa nhẹ bên ngoài
Dừng chân lữ khách say bay mộng hồn

Gần một năm sớm hôm mài bút
Gửi tấc lòng từng phút vào thơ
Vấn vương, lưu luyến bao giờ
Nay đan thành nhạc ru mơ chốn ngàn

Nợ sách đèn soi trăng trải chí
Nghĩa cù lao trọn ý đáp đền
Vút vào cõi lộng mông mênh
Xoải đôi cánh rộng vượt lên chin tầng…

Rồi một chiều lâng lâng nguồn cảm
Gặp hồn ai ảm đạm bên đường
Em buồn lặng lẽ ngắm sương
Mà sao trông giống người thương kiếp nào!

Lung lay động xạc xào cành lá
Ngọn hiu hiu êm ả đưa về
Dang tay ôm mảnh trăng thề
Tim yêu ngân nhịp lê thê tiếng lòng

Cùng nắm tay xuôi dòng nước chảy
Thuở hoa xuân sống lại từ đây
Không gian hai cánh chim bay
Trời xa, biển rộng chuỗi ngày thang thênh!

Bến dừng chân lênh đênh năm trước
Giờ lặng tờ, mộng ước pha phôi
Nên đành dời bước tìm nơi
Bởi xây nghĩa sống một đời trùng dương

Anh rời bước lên đường ly biệt
Ai lệ sầu da diết con tim
Mây trôi, sương nhỏ bên thềm
Hắt hiu, giá lạnh, từng đêm thẫn thờ…

Nửa mảnh hồn ở bờ năm cũ
Nửa mảnh hồn theo ủ tình xanh
Hỡi em! Vầng sáng long lanh
Trăng thơ! Mộng thắm của anh đây mà!


Nguyễn Thành Sáng
 

Nguyễn Thành Sáng

Thành Viên Năng Động
3/1/17
904
25
28


NHỊP SỐNG TUỔI HOÀNG HÔN

Nầy người hỡi! Hoàng hôn đã điểm
Ảnh nhạt dần, sắp tím trời xanh
Vầng đen chầm chậm đến gần
Chỉ còn một mảnh trăng thanh soi đường!

Nếu vắng trăng canh trường u ám
Vạn côn trùng níu bám nỉ non
Dạt dào một tấm lòng son
Giữa bao ảm đạm biết còn hay không!

Cho khắc khoải, mông lung dòng nghĩ
Chuyến xe đời phỉ chí bao nhiêu
Giờ đây héo hắt, sầu hiu
Cánh hồn rũ rượi, liêu xiêu mộng ngàn

Rồi lặng lẽ mơ màng theo gió
Tìm phôi phai nỗi nhớ ngày xưa
Con đường năm cũ bao mùa
Dấu chân xe ngựa sớm trưa trải dài!

Còn chi nữa để hoài lưu luyến
Đã lạnh tàn muôn chuyện thuở qua
Chỉ còn dưới ráng chiều tà
Thu hình , rút ánh để mà…chờ đêm…

Thôi thì hãy! Con tim lai láng
Suốt khoảng dài trầm lắng, suy tư
Hôm nay đan lại thành thơ
Ngân nga khuây khoả những giờ buồn tênh

Cho nắng tắt chênh vênh đừng tới
Với bốn bề bóng tối phủ vây
Dẫu tàn, hồn thắm còn đây
Vẫn cười rộn rã chuỗi ngày…chìm sâu!


Nguyễn Thành Sáng
 

Nguyễn Thành Sáng

Thành Viên Năng Động
3/1/17
904
25
28



CẢNH ĐỜI BUỒN CỦA EM

Có ai hiểu cho em nỗi khổ?
Cảnh vợ chồng như phố canh khuya
Vắng tanh, lạnh lẽo bốn bề
Lâu lâu gợn ánh vụt về nẻo xa!

Lỡ tuổi xuân, trăng ngà nhạt ảnh
Thôi! Đoạn đành một cánh hồn hoa
Đưa chân làm vợ người ta
Mộng lòng xuân trẻ bỏ qua góc đời

Men hương lửa một thời sớm tắt
Bởi bóng mờ, đuổi bắt mơ hồ
Khung trời mây áng lững lờ
Gió chìm ngưng thổi, khuất mờ vầng thanh

Cho đêm sáng biến thành u ám
Chuỗi thu vàng phủ bám màn loan
Dưỡng nuôi ước vọng tình son
Trôi theo con nước ghịt vờn rã tan!

Để ảm đạm, muôn vàn héo hắt
Lời ngọt ngào vắng bặt từ lâu
Bước chân dã dượi qua cầu
Cầu bao nhiêu nhịp dạ sầu bấy nhiêu…

Rồi hôm nay bóng chiều dần đến
Chỉ còn đây khấp khểnh niềm thương
Cất đau trong trái đoạn trường
Sống cho nghĩa sống, vấn vương hững hờ

Em chán ngán, thẫn thờ ai hiểu?
Nỗi u buồn, nặng trĩu tâm tư
Từng đêm bậu bạn qua thơ
Ủi an năm tháng nát bờ yêu đương!


Nguyễn Thành Sáng
 

Nguyễn Thành Sáng

Thành Viên Năng Động
3/1/17
904
25
28


Thơ Em !...

Tôi đọc thơ em tới mấy lần
Bởi lòng cảm khái mảnh hồn trăng
Ôi sao! Đẹp quá tình ai đó
Dẫu lỡ, thuyền xa vẫn đượm ngần!

Kỷ niệm đong đầy nơi mắt em
Quay nhìn dĩ vãng dưới thu đêm
Mãi vương vấn nhớ thời tao ngộ
Khắc khoải, đong đưa, rũ bóng thềm…

Tôi người lữ khách bước qua cầu
Cũng vỡ tan tình lắm khổ đau
Chất ngất yêu đương rồi nát mộng
Cho dài năm tháng lịm trời thâu

Và giống như em, cũng hẹn hò
Công viên, rạp hát… trọn niềm cho
Trái tim da diết ngân tình ái
Rồi cũng như em…..lỡ mộng đò!

Lặng lẽ nàng đi bỏ lại đây
Muôn vàn nhịp đập quả hồng say
Để tôi lưu luyến, luôn nhung nhớ
Phủ chụp lên thân chuỗi đọa đày…

Em còn đầy ấp giọt sầu rơi
Năm tháng hằn in dấu ảnh ngời
Còn ở nơi tôi giờ lạnh tắt
Dòng sông thuở ấy, đã ngừng trôi

Đăng đẳng thời gian, bỗng một chiều
Tình cờ gặp lại, nỗi buồn hiu
Đôi dòng châu lệ nàng tuôn chảy
Kể chuyện ngày xưa cảnh nát diều

Giờ mới hiểu ra, đã lỡ làng
Đâu còn đứng bóng ảnh trăng vàng
Mịt mù khuất núi mờ tan loãng
Chỉ có còn đây một ánh quầng…


Nguyễn Thành Sáng
 

Nguyễn Thành Sáng

Thành Viên Năng Động
3/1/17
904
25
28


DÒNG TÂM SỰ

Em họa cho tôi lắm dãy thơ
Từ đầu ghé bến, thả trăng mơ
Tấc lòng gom đọng vào lam khói
Tôi hiểu đời em... phủ bụi mờ!

Thu chiều cứ mãi phả tim sâu
Héo hắt, cô đơn nhỏ lệ sầu
Gởi gấm tâm tình nơi hí họa
Tìm vơi ảm đạm nỗi ngàn đau

Thơ thẩn vào ra khắp nẻo trang
Trải dòng tâm sự luống bâng khuâng
Dẫu cho mộc mạc, sai vần điệu
Vẫn lấy làm vui, khoả ánh tàn…

Tôi thấy lòng tôi cũng mến ai
Từ khi tập tễnh lướt hồn bay
Ngọc Lan! Ghé bến gieo vần họa
Xúc động tâm tình lắm lúc say!

Tôi cũng như em cũng mộng thường
Nhưng rồi tan tác rã mưa tuôn
Âm thầm lặng lẽ theo ngày tháng
Từ mái nhung đen đã quạnh trường

Chỉ còn bậu bạn với thơ xanh
Điểm nét vào đây cả tấc thành
Nắn nót, giồi mài từng chút một
Đi tìm cái bóng của vầng thanh...

Đừng buồn nữa nhé Ngọc Lan ơi!
Nước chảy, sóng vờn, chỉ thế thôi
Hãy ngủ mơ say vào mộng mị
Rồi khi tỉnh giấc, áng mây trôi!


Nguyễn Thành Sáng
 

Nguyễn Thành Sáng

Thành Viên Năng Động
3/1/17
904
25
28


THÌ RA


Thì ra đây nghĩ đã sai rồi
Cứ ngỡ rằng ai cũng giống tôi
Khắc khoải tâm tình, bao ý sống
Trải vào trang giấy để phai phôi!

Ngờ đâu lỡ nhịp mối cung đàn
Vọng tưởng con thuyền giữa sóng loang
Chờn chập, đong đưa dòng nước cuốn
Dật dờ, ảm đạm, nhỏ sầu than

Vậy mà hạnh phúc vẫn đong đầy
Lui tới, ra vào thả bóng bay
Giỡn gió, đùa mây vờn nước gợn
Để hồn vương vấn nghẹn cho ai

Thôi về khép lại cửa tâm hồn
Rồi mỗi chiều tà đợi bóng hôm
Tự nhủ với lòng đừng thế nữa
Dòng đời muôn mặt kẻo rơi chân!

Hãy trải niềm thương vào cánh thơ
Con tim nhịp đập tự bao giờ
Cảm rung lai láng tình nhân thế
Tất cả vào đây để thắm mơ

Sáng ơi! Hồn Sáng của ngày xưa
Cứ vụt bay xa giữa bốn mùa
Đem lửa, đem hương vào biển rộng
Hơn là ảo ảnh một chiều mưa!...


Nguyễn Thành Sáng
 

Nguyễn Thành Sáng

Thành Viên Năng Động
3/1/17
904
25
28


TỎA SÁNG MÌNH

Người sầu ảm đạm trải thơ
Như chiều héo hắt, dật dờ, vấn vương
Vọng trông trăng mộng đêm trường
Mà đâu chẳng thấy, chỉ buồn gió lay!

Lững lơ chuỗi hạt ai hoài
Đọng dòng châu lệ đoạn đoài rụng rơi
Hút sâu vào cõi tan phôi
Trăm mong, ngàn đợi để rồi xót xa

Ngoài kia cành rũ là đà
Hồ thu gờn gợn, sóng xoa cạnh bờ
Phủ giăng bốn phía lặng tờ
Âm u, giá lạnh, hững hờ mây trôi…

Tình yêu là thế mà thôi
Khi phơi trải sáng khi rơi khuất tàn
Dẫu thương tha thiết mảnh vàng
Làm sao giữ được ảnh ngàn chuyển quay!

Niềm mong, nỗi đợi của ai
Bao chiều quạnh quẽ trên đài cô đơn
Để cho da diết chập chờn
Khát khao trông đợi gió vờn hồn sương…

Hãy vô tư lự bên đường
Cũng rồi một tối vầng thương toả ngời
Đừng trông, đừng đợi, đừng chờ
Chỉ làm héo hắt bơ phờ mà thôi

Âm thầm tỏa sáng chí đời
Vạn ngàn sắc thắm muôn nơi tự tìm
Hơn là nhịp đập con tim
Ngân bài “Lệ Đá” mãi chìm xa xôi!


Nguyễn Thành Sáng

 

Nguyễn Thành Sáng

Thành Viên Năng Động
3/1/17
904
25
28



HỠI TRỜI XANH !

Lặn lội qua nhà để rõ tin
Yêu đương còn sống hoặc tan hình
Then cài, cửa đóng, chìm hiu hắt
Vắng lặng bao quanh, chỉ có mình!

Một khắc trôi qua, bóng một người
Vườn sau ra trước ngắm nhìn tôi
Ô kìa! Huynh Sáng! Cần Thơ ghé
Nhớ quá bạn ơi, thuở thiếu thời

Chun rượu thâm tình cạn ngất say
Năm xưa hai đứa thả hồn bay
Giờ đây đôi ngả đường rong ruổi
Kẻ bụi phong trần, kẻ lắt lay

Nỗi nhớ niềm thương ngợp cả hồn
Những chiều nắng tắt, rũ hoàng hôn
Căn phòng ấm áp tình tri kỷ
Chia sẻ cho nhau chuyện mất còn..!

Bỗng chốc em đi chợ mới về
Nụ cười tươi rói, tiếp chân đi
Ra sau rồi khuất, không còn thấy
Đến tối âm thầm mở nhạc bi

Chế Linh quằn quại với đau thương
Chuỗi khúc tình vương luống đoạn trường
Còn ở nơi tôi đêm thức trắng
Tái tê, da diết cảnh mây sương…

Thôi rồi! Đã nát mảnh tình thanh
Tay ấm trong tay những tối gần
Vạn tiếng con tim ngân thổn thức…
Giờ đây gởi trả giữa khung xanh

Tôi hận , tôi đau bởi ngỡ ngàng
Vì sao lại vỡ mảnh trăng vàng
Em thì im lặng, không lần nói
Để gió thu sầu quyện xốn xang

Nghĩ chân lạc bước cánh vườn hoa
Lắm bướm vờn xoay ảnh ngọc ngà
Đành nén, chôn sâu về dĩ vãng
Sợi tơ lầm mối tặng người ta…

Hai mươi năm chẳn vội qua mau
Bỗng gặp lại em, đẫm lệ trào
Ngày ấy anh ơi! Em khóc hận
Xa anh vì bởi nát hoa đào

Người ta tàn nhẫn thuốc em đau
Trong trắng đời em đã rã nhầu
Chẳng xứng tình anh ngàn sắc thắm
Chớ nào em phụ mảnh tình đâu!

Trời ơi! Trời hỡi! Hỡi trời sầu!...

Nguyễn Thành Sáng
 

Nguyễn Thành Sáng

Thành Viên Năng Động
3/1/17
904
25
28


Hãy Khóc Cạn Một Lần Đi Em!

Hãy khóc đi em! Khóc thật nhiều đi!
Khóc cho cạn những gì tim chất chứa
Để mai nầy ta không còn nhau nữa
Cũng hết rồi một thuở gió, trăng, sương!

Và nếu như tình cờ bước trên đường
Bất chợt gặp chẳng vương niềm dĩ vãng
Em cứ thẳng và lòng tôi bình thản
Có gì đâu vướng bận cõi lòng ai

Nơi em đến chắc không thấy heo may
Không khoắc khoải tháng ngày ôm khúc biệt
Không mất ngủ, bỏ ăn, sầu da diết
Không những lần tha thiết…Nhớ nghe anh!

Còn chỗ tôi chắc gió cũng rung rinh
Lá vàng đổ như tình tôi đã đổ
Đêm cũng trăng khi lúc mờ, lúc tỏ
Những chiều về trước ngõ vẫn lam treo!…

Tình yêu ơi! Tôi yêu biết bao nhiêu
Nhưng không thể, dẫu nhiều lần bịn rịn
Bởi hồn gió kiếp đời đây đã định
Còn ở em khép kín mộng vườn xuân

Bóng thênh thang theo khắp dãy không tầng
Sao giữ được sắc vàng nơi thượng uyển
Khi mây ám, cuồng phong đà luân chuyển
Thì làm sao ánh nhuyễn vẹn toàn đây…

Hãy khóc đi em! Khóc cạn hôm nay
Giọt lai láng tràn đầy lên khoé mắt
Anh lau lệ cho em mà lòng tan nát
Cũng cam đành phụ bạc…Một lần thôi!


31/5/2017
Nguyễn Thành Sáng