Thơ Tự Do THAO THỨC

Nguyễn Thành Sáng
  • Lượt xem 64K
  • Trả lời: 1K

Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 20 Images?q=tbn:ANd9GcQv8BkE1tQcLcttOVM2E6m_xOWg3JUhCZdbqVOZ2H3pFVfp14i3


Phải Chi

Tôi đã đọc thơ em hằng mấy lượt
Rồi nghe lòng da diết một niềm thương
Cảnh phong cuồng vần vũ cặp uyên ương
Đẩy lạc mất bên đường đôi mộng thắm!

Để hôm nay phố chiều tan nhạt nắng
Bóng thuyền quyên trĩu nặng bước chân đơn
Ôm khối sầu nhẹ thả giữa hoàng hôn
Cho vơi bớt chập chờn muôn nỗi nhớ

Tuyết sương lạnh phủ trùm lên trăn trở
Chỉ âm thầm than thở với riêng ta
Mới hôm nào rực thắm sắc hồng hoa
Nay héo hắt dưới tà trông diệu vợi

Chẳng yêu đông, chẳng màng may áo mới
Bởi trắng dầy phủ lối hãy còn đây
Khát khao ngày gặp lại ảnh hình ai
Mà cứ mãi, mãi hoài nhưvọng

Thơ của em! Vần thơ như triền sóng
Vỗ mạn thuyền hồn bóng của đời tôi
Làm lắc , nhô nhấp cõi chơi vơi
Khiến dao động từng hồi dâng xúc cảm

Nhịp tim em trải từng vầng mây xám
Còn ở tôi u ẩn nhịp cung đàn
Em từng giờ trông ửng ánh vầng trăng
Tôi năm tháng ngập tràn canh thao thức

Phải chi được một lần không đau nhức
Chẳng bao giờ day dứt chuyện ngày xưa
Bánh xe đời quay ngược lại thời thơ
Chắc có lẽ tôi chờEm cũng vậy!



15/3/2017
Nguyễn Thành Sáng
 

Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 20 Images?q=tbn:ANd9GcTd3-nxct7NIBOS0m6rNKlMlEkr48nYPZ6FJ0XIhomm_RohJ_mt


Em Buồn Làm Tôi Nhớ

Lặng lẽ tôi ngồi đọc lại thơ
Bài thơ em viết giữa khung mờ
Tuyết sương phủ trắng màu di ảnh
Một bức tranh buồn, nỗi xác xơ!

Em đi trên phố chỉ mình em
Ánh nhạt trăng vàng quyện trái tim
Héo hắt, đơn hòa vọng tưởng
Xót xa, quạnh quẽ quấn thuyền quyên

Cứ vẫn âm thầm nhẹ bước chân
Dẫu trời chẳng có chút màu xanh
Chỉ đông lạnh lẽo trùm lên vắng
Hoà lẫn mưa phùn vội vã tan

Em chẳng mặn mòi với tiết đông
Chỉ vì có đó tợ bằng không
Bởi niềm băng giá thêm băng giá
Buốt tái mà thôi, tím cõi lòng!...

Ảnh hình em cuối tợ sương pha
Một nét trang đài giống thuở xa
Đã khiến lòng tôi luôn nhớ mãi
Khoảng trời rực thắm sắc hồng hoa

Tôi đã yêu nàng, yêu biết bao
Đêm từng góp nhặt ánh vì sao
Điểm tô lóng lánh thêm tình mộng
Những tưởng tình duyên đến bạc đầu

Nào hay giữa sóng từng cơn gợn
Bị xám xa về bủa kín vây
Một mảnh nan thuyền đang nhẹ lướt
Quay cuồng, dập vỡ, nát tan thây…



15/3/2017
Nguyễn Thành Sáng
 

Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 20 Images?q=tbn:ANd9GcQC8y9hPSgNy-e-fgcukcifCJ5AdnvKKdqHLo-4RS9fFkb9sC59


Còn Gì Đâu Để Tặng Em

bên kia ai đàn trổi nhịp
Giữa bài ca nửa tiếp, nửa qua
Nghe sao giông giống đời ta
Từng bao dang dở, lại mà vấn vương!

Tim rỉ máu trên đường lá đổ
Cứ ngỡ rằng khắp chỗ đều thu
Nào hay khúc đoạn âm u
Một cơn gió thổi vụt vù bên tai

Để khoảnh khắc hồn lay xúc cảm
Quả đỏ hồng biến xám hôm qua
Bỗng nay lắc ngân nga
Tiếng lòng một thuở đã cho mây ngàn

Còn đâu nữa ánh vàng để tặng
Có còn đâu thầm lặng nhớ nhung
Còn đâu vút thẳng không trung
Hương tình loang toả cả vùng thênh thang!

Ngày xa vắng ngập tràn nỗi nhớ
Đêm mưa rào trăn trở thâu canh
Bao đêm cố hái vầng trăng
Gửi về yêu dấu một lần mà thôi

Nay vơi cạn những lời âu yếm
Khô cứng rồi xao xuyến con tim
Làm sao còn để cho em
Rượu nồng đầy chén, cạn tìm bến

Dẫu lưu luyến, tình thơ tha thiết
Dẫu bao chiều da diết trông chiều
Nhưng đâu thể nói lần yêu
Bởi còn đâu nữa cánh diều ngày xưa!



16/3/2017
Nguyễn Thành Sáng
 

Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 20 Images?q=tbn:ANd9GcRxRX4sha8NT-5XkePdDdeOJl5NhAUo1L07ghJJ4O2A-akkF2xA


Vầng Trăng Như Chạnh Khuyết

Tôi yêu em bằng tình yêu nồng cháy
Của linh hồn trở lại thuở nghìn năm
Tìm về nhau quyện bóng, tắm vầng trăng
Cho gột rửa ngập tràn thu héo hắt!

Để từ nay sẽ không còn trầm mặc
Nghĩ ngợi nhiều làm nát mảnh đơn côi
Dưới ráng tà chầm chậm lụn sau đồi
Mang dãy xám dần trôi treo sắc ám

Nửa nhiệt cuồng, nửa nhẹ nhàng đằm thắm
Tặng cho tình ngàn đắm với muôn thương
Vậy mà sao em nỡ để sương buông
Lại quên tiếng ngân chuông từ diệu vợi!

Emhiểu từ lâu tôi ngóng đợi
Sẽ một ngày em tới cận mình tôi
Giúp thêm hồng loang toả trải muôn nơi
Tăng sức sống cuộc đời trăm rạng rỡ

Vì cao thấp, hơn thua mà đành nỡ
Biến vô tình lối ngõ cứ quay lưng
Cả khối sầu quấn chặt nỗi bâng khuâng
Tôi lặng lẽ ngắm vầng như chạnh khuyết!.......


9/4/2017
Nguyễn Thành Sáng
 



Khuất Cả Vầng Trăng

Hôm nào em nói, em cười
Thơ trăng dào dạt, rạng ngời ánh xuân
Hương loang toả rộng không tầng
Cảm hồn phiêu lãng thấm dần vấn vương!

Giờ đâu nét vẽ thuyền quyên
Đong đưa suối tóc, ngón duyên che hồng
Đâu đàn êm ả xuôi dòng
Treo bầu trăng mộng bềnh bồng trôi xa

Đâu rồi điệp khúc ngân nga
Gợi bao nỗi nhớ đậm đà cho ai
về ngắm lá me bay
Những trưa thoang thoảng gió lay mảnh tình

Giờ em héo hắt riêng mình
Khối sầu quấn chặt, mông mênh nỗi niềm
Nghẹn ngào siết chặt buồng tim
Lịm thành Sen héo rũ chìm đáy ao

Hỡi “Ngày Xưa” ấy vì sao?!
Giọt buồn, giọt tủi nhỏ vào bóng thơ
Khiến đây xúc động thẫn thờ
Khiến đây vọng nhớ để mà tái tê

Hết rồi nhịp đập lê thê!
Hết rồi giao cảm tràn trề mến thân
Bây giờ khuất cả vầng trăng
Mịt mùng trải lối, muôn phần xót xa!...


12/4/2017
Nguyễn Thành Sáng
 

Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 21 Images?q=tbn:ANd9GcRW5E5qI7a9diW4BzcZn5GNHML7VgBJipH9JOQr-9XnFpGzSw3V


Hiểu Về Em Anh Nhận

Anh đã hiểu em ở tấc lòng
Màu thu nhạt tím phả ven sông
Em buồn, em nhớ, em trông đợi
Khắc khoải hồn đau thả dưới dòng!

Nhưng rồi cứ vọng cõi xa xôi
Chầm chậm thời gian trải bến đời
Lữ khách qua đò không trở lại
Như làn nước bạc lững lờ trôi

Giờ góc hiên chiều chạnh vấn vương
Một thời gom đọng , hoá thành sương
Bao nhiêu giọt nhỏ là bao tủi
Da diết làm sao! Một nỗi buồn!

Tâmngày tháng vẫn quay tròn
Ảm đạm, u hoài vẫn sớm hôm
Dẫu trắng mịt mù nơi diệu vợi
Mà sao lưu luyến mãi đầu non…

Nắng hồng em gửi tặng cho anh
Anh đặt lên cành, giữa bóng thanh
Cho ấm sưởi dài lên nhánh lá
Kéo nguồn nhựa sống đẩy thêm xanh!...



18/4/2017
Nguyễn Thành Sáng
 




Yêu Quá Bài Thơ

Yêu quá bài thơ viết thật hay
Lòng tôi xúc cảm, chút gì say
Vấn vương hình bóng người năm ấy
Xướng họa cùng tôi chuỗi tháng ngày!

Tôi nhớ, tôi yêu một bóng hình
không thể gọi tiếng người tình
Bởi con tim đã lần trao tặng
Còn nữa mà đâu…Để muốn mình

Cứ vậy mà sao vẫn luyến lưu
Tháng ngày tao ngộ giữa mùa thu
Dòng sông xuôi ngược đò qua lại
Loáng thoáng không gian phả mịt mù

Nàng đã cùng tôi những mấy lần
Hồn chung thuyền lướt sóng trường giang
Xoè tay vớt bọt, từng trăng trắng
Bóp chặt, nhìn nhau, một tiếng đàn!

Từng đêm thao thức dưới trăng mờ
Hướng vọng phương trời kết ý thơ
Mượn gió xa về trao nỗi nhớ
Nhẹ nhàng vào mộng gặp trong

Tôi vẫn nhớ nàng, nàng hiểu không?
Nhưng đò đã kéo chỉ còn sông
Âm thầm có kẻ bờ đây hướng
Một cái gì nghe, khắc khoải lòng

Nàng hãy thơ hay cứ trải hoài
Để từ trong đó ửng hình ai
Tôi xem, tôi ngắm, tôi da diết
Để mãi còn luôn…Chuỗi tháng ngày!


22/5/2017
Nguyễn Thành Sáng
 

Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 21 Images?q=tbn:ANd9GcS7WZDQUM9K9I5pmxBUV1Z9fFKVmgxQlIiQwj8PHAGpaPBsQT43


Chọn Màu

Ta ngửa mặt cười, ngửa mặt cười ….
Kha! Kha! Kha!... Kha! Kha! Kha!...

Để xả trong nầy một thoáng đau
rồi tiếp tục…Chẳng vì sao!
Ưu tư, phiền muộn dầu hay đến
Cũng vậy mà thôi!... Giạt cái sầu!

Hãy cứ nhẹ nhàng , với bước chân
Đi tìm cho được ánh vầng trăng
Bởi phần hụt hẫng từ nơi tối
Khắc khoải cầm canh lắm giọt tràn

Cố đứng thẳng người, mạnh bước đi
Giữ lòng kiên định, chẳng suy vi
Dẫu bao sỏi đá nằm lăn lốc
Lặng lẽ đùa qua có xá gì

Với cả nhiệt thành của nấu nung
Mệt nhoài, rã rượi cũng bằng không
Lắm khi trăn trở niềm tâm sự
Rồi cũng bình tâm phả cõi lòng!

Đâu màng cao thấp với hơn thua
Cũng mặc thời gian, mặc gió lùa
Ước vọng loang dài ra khắp nẻo
Vá lành cánh rụng thuở ngày xưa…

Nhưng có phải vì…”Thẳng cánh bay”?
Yêu thì yêu lắm, lắm như say
Còn vui, vui thật không hề chấp
Tình tận thì trong, quá xá đầy

Để rồi chới với giữa muôn hình
Đủ sắc đủ màu lóng lánh pha
Xanh, trắng, tím, vàng…chung thích hợp
Nâu, đen, đỏ, xám…Tránh xa ra

Thôi vậy từ nay khéo chọn màu
Xem đâu thích hợp nhẹ pha vào
Còn chi lệch nét, dành bên đó
Để vẫn đẹp xinh một cổng chào!

Kha! Kha! Kha!...Kha! Kha! Kha!...


23/5/2017
Nguyễn Thành Sáng
 
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 21 Dahliaflowerblooms


Tại Sao Tôi Thích
Viết Thơ Buồn!

Tại sao tôi thích viết thơ buồn
Để cảnh thu chiều quyện tiếng chuông
Rỉ rả từng cơn đưa não nuột
Lay sầu lữ khách cõi ngàn phương!

Tại sao tôi thích viết thơ buồn
Vì ở trong nầy mãi nhớ thương
Nhưng biết bao giờ tròn nguyện ước
Khiến hoài da diết nhớ hồn nương

Tại sao tôi thích viết thơ buồn
Là bởi mộng tàn, dạ chẳng buông
Thao thức, trở trăn cùng tiếc nối
Một thời dĩ vãng vó buông cương

Tại sao tôi thích viết thơ buồn
Bởi tận tấc lòng cứ vấn vương
Ray rứt… trao tình rồi phụ ước
Làm cho hệ lụy một thuyền quyên!

Tại sao tôi thích viết thơ buồn
Bởi giấc mộng đầu luôn lởn vởn
Nầy mắt, nầy môi, nầy miếng ổi…
Hoá thành đêm vắng nhỏ hàn sương…

Biết làm sao hết nỗi u buồn
Khi hãy còn đây máu, thịt, xương
Vẫn đỏ, vẫn săn vẫn trắng
Ngày đêm nhúc nhích nhẹ từng cơn

Biết sao quên được để tròn vui
Sảng khoái vươn vai hít khí trời
Giũ sạch bụi hồng, lam khói dính
Mai nầy khẻ nói hỡi! Em ơi!


24/5/2017

Nguyễn Thành Sáng
 

Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 21 Images?q=tbn:ANd9GcQtjk-Iy1gYDCmU8iMq8aAJFKXSxrY4sfRViUQUuh1PatsCEycE


Mong Thuyền Em
Đừng Vướng Mù Sương

Mùa thu trước trong vườn thơ gặp gỡ
Tôi em bỡ ngỡ phút đầu tiên
Rồi khoảnh khắc hữu duyên hoà trăn trở
Hoá thành thơ khuây khoả nỗi man miên!

Theo ngày tháng dòng sông xuôi sóng lướt
Giữa hai bờ xanh mướt cỏ cây đan
Sáng rực hồng, chiều tàn êm dịu mát
Đêm dạt dào, chất ngất dạ lâng lâng

Nếu hỏi rằng tôi có yêu em không?
Chắc sẽ nói: Dòng sông còn xa lắm
Nhưng ngược lại trăm lần nhìn cõi lộng
Ảnh hồn ai!... khuấy động nước lăn tăn

Một cái gì như là còn khó hiểu
Để nắng vàng phản chiếu ánh lung linh
Kẻ ước vọng cánh tình giăng khắp nẻo
Người yêu thơ vẽ khéo bức tranh xinh!

Đời như áng phù vân trôi diệu vợi
Cũng một ngày rẽ lối bước đôi nơi
Tôi về với mộng đời yêu dấu hỡi
Em âm thầm đi tới cõi xa xôi

Kể từ đó không còn nhìn nhau nữa
Khép thời gian một thuở lắm thơ say
Bao kỷ niệm tràn đầy hương hoa nở
Thả bay rồi theo gió gửi vầng mây

Nơi biển lớn, thuyền embên kia
Theo nhấp nhố, từng tia sà bọt xuống
Tôi chạnh nhớ con đường chiều lá đổ…
Lòng mong em đừng có vướng mù sương!...



26/5/2017
Nguyễn Thành Sáng
 

Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 21 Images?q=tbn:ANd9GcTGhZx6pbnYFyEfv6x2BQx1vzDzjony4AJFOqs_NpI_MBp942Hz8Q


Vẫn Mãi Tràn Đầy

Đọc thơ em nghe lòng cảm xúc
Quả trong nầy từng phút ngân nga
Duyên tình tận cõi ngàn xa
Mãi luôn tha thiết, đậm đà, vấn vương!

Anh vẫn nhớ đêm buồn năm ấy
Thả cánh hồn vào cõi thênh thang
Mong tìm gặp được trăng thanh
Tắm vầng lóng lánh, phả tan mịt mờ

Gặp được em, tình thơ yêu dấu
Rồi tháng ngày đau đáu nhớ nhung
Từng đêm hướng vọng không trung
Để nghe trong gió tiếng lòng của ai

Tình khắn khít chuỗi dài đan mộng
Suốt bao mùa quyện bóng, hoà đôi
Dẫu rằng cách trở xa xôi
như gang tấc, ngọt bùi ấm êm!

Dòng lai láng từ tim ta trải
Men hương tình mê mải say sưa
Trăng, sao, mây, gió…Bao giờ
Gom về kết tụ thành thơ giải sầu

Anh vẫn hiểu từ lâu sương lạnh
Dưới khuya mờ trầm lắng, nhẹ rơi
Cảnh đời chốn ấy sầu tơi
Thân em vò võ, chơi vơi nỗi niềm

Để đôi lúc bên thềm hiu hắt
Chén rượu tình thơm ngát tràn loang
Em ơi! Một tấc lòng son
Thì nào sớm khuyết, khuya tròn xá chi

Em có nghe? Bốn bề gió lộng
Bóng thời gian chuỗi sống còn đây
Duyên thơ thắm thiết ngàn say
Trọn đời ấp ủ tràn đầy luyến thương.



27/5/2017
Nguyễn Thành Sáng
 

Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 22 Images?q=tbn:ANd9GcSN7LVXV86AbGuhINMkxt2UKhyRc7o3wa7fBznipKL1WXK5gDLY


Sảng khoái

Thuyền đã đến giữa trùng dương bát ngát
Ta thẳng người ngước mặt hướng về xa
Tim dào dạt nhả ra từng đoạn nhạc
Vuốt ve lòng dịu mát cuộc phong ba!

Rời bến đậu vào buổi sáng mùa thu
Hai năm trước lúc mù sương phủ kín
Mang khát vọng bồng bềnh quên nỗi nhớ
Bỏ lại vườn trăn trở lạc niềm tin

Nhìn nước chảy, đường xa, lòng da diết
Cõi trập trùng, biển biếc lắm cuồng phong
Cánh mong manh trên dòng ôm khúc biệt
Thoả mộng đời hay thiệt mạng tiêu vong

Nhưng thà đi còn hơn là ở lại
Khắp bốn bề chỉ thấy nhạt mờ sương
Ngày sớm tối mang buồn đau nhức nhối
Chí dặm trường vời vợi lắc hoài chuông!

Ta nhổ sào rồi chèo theo con nước
Ngắm hai bờ tha thướt nhánh đong đưa
Từng lá rụng vật vờ theo ngọn gió
Lay ảnh hình muôn thuở chuyện ngày xưa

Nắng vẫn chói, vẫn từng cơn sóng nhịp
Thuyền ta đi vẫn tiếp, tiếp đi xa
Từng đảo nhỏ, hồn hoa gieo mộng đẹp
Rời khỏi rồi, giấc điệp thoảng lời ca

Biết bao giờ tới đích cuộc viễn du
Khi phía trước âm u còn lởn vởn
Gió vẫn mạnh, rít hờn khơi nhấp nhố
Sảng khoái tràn! há sợ lúc liều thân!

Kha! Kha! Kha!...Kha! Kha! Kha!


28/5/2017

Nguyễn Thành Sáng
 

Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 22 Images?q=tbn:ANd9GcTflfWwNtRd5T16IJN7-JydqHXXAvIAhHXs-KJEV4DTSuXcHFeJYw



Giữa Trái Tim Ngân…

Đã khá lâu rồi mới thấy em
Vào vườn tôi nhẹ điểm hàng tên
Nhìn tên, nghe nhớ thời tao ngộ
Ấm áp vần thơ họa nỗi niềm!

Tôi mến, tôi yêu nét dịu dàng
Lời như suối ngọt đọng vàng
Lắm khi thiếu gió reo nhè nhẹ
Những lúc du dương khẽ nhịp nhàng

Sớm đã qua rồi chuỗi vấn vương
Mà sao đây vẫn cảm sương buông
Bao chiều lặng lẽ nhìn sang ấy
Xúc cảm trào dâng gặp nét buồn

Muốn tiến gần ai nhưng chẳng thể
Sợ hồn yêu dấu rũ niềm đau
Sợ tim trao trọn còn đâu trọn
Sợ bạn tình chung khóe lệ trào

Phải chăng thi quá nhiều
Sào cắm, đò neo tại bến chờ
Con nước đêm ngày luôn sóng vỗ
Nên hoài lắc chẳng thờ ơ

Phải chăng tôi thật kẻ đa tình
Nên cõi tận cùng chẳng lặng thinh
Gót mộng phương ngàn phiêu lãng khách
Nhìn đâu cũng thấy ảnh màu xinh…

Tiếng hò văng vẳng tận trời xa
Mình hỡi! Mình ơi! Hãy nhớ nhà
Bến hẹn, cây đa, bờ lạch nhỏ
Ngày đêm luống đợi, nhớ thương mà!...

Muốn nắm một lần, anh muốn nắm
Bàn tay thon nhỏ tụ hàn băng
Xoè đưa chầm chậm…Rồi rơi xuống
Giữa trái tim ngân…Khúc nhạc trầm.


28/5/2017
Nguyễn Thành Sáng
 

Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 22 Images?q=tbn:ANd9GcRgx25HC57ovf-7q0XTu1E-GfB7PPQh83JPNYELzxkT7kf9ozXI


NếuHỏi Tôi Sẽ Nói

Bên kia sông em ngồi nghiêng vóc liễu
Ôm cây đàn nặng trĩu nỗi lòng đau
Ngón thon nhẹ khảy sầu ngân khẻ tiếng
Vọng về đây, rung chuyển ngọn lao xao!

Chiều ảm đạm, nắng tàn xuyên cỏ lá
Khung cảnh mờ buồn bã tụ làn sương
Tôi đưa mắt sang hướng bờ bên đó
Nghe tận cùng vò võ một niềm thương

Emhiểu? Tim nầy cũng cảm xúc
Cũng dạt dào, từng phút nhịp ngân nga
Lặng lẽ ngắm cành hoa sau vườn trúc
Đã bao lần trổi khúc điệp loang xa

Mùa thu trước lạc bước đến vườn ai
tình thấy trang đài…đang giận dỗi
Nét duyên dáng mà lời như ngúng nguẩy
Nửa hờn hờn, nửa lại nhoẻn cười tươi!

Tôi cảm thấy con tim mình xao xuyến
Một cái gì lưu luyến ở nơi đây
Từng khoảnh khắc tháng ngày theo gió quyện
Cung nhạc trầm uốn lượn thả trời mây

Nếuhỏi rằng tôi cảm luyến không?
Có nhìn thấy dòng sông trôi êm ả?
Có sâu thẳm đậm đà vương ảnh bóng?
Có chuỗi ngày ước vọng kiếm đò qua?

Tôi sẽ nói: Làm sao mà chẳng có
Khi bốn bề mãi gió thổi đong đưa
Sao quên đượcNgày Xưa” muôn nỗi nhớ!
Chỉ nghẹn lòng trăn trở…Tại trời mưa.



30/5/2017
Nguyễn Thành Sáng
 

Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 22 Images?q=tbn:ANd9GcQtjk-Iy1gYDCmU8iMq8aAJFKXSxrY4sfRViUQUuh1PatsCEycE


Hãy Khóc Cạn Một Lần Đi Em!

Hãy khóc đi em! Khóc thật nhiều đi!
Khóc cho cạn những gì tim chất chứa
Để mai nầy ta không còn nhau nữa
Cũng hết rồi một thuở gió, trăng, sương!

nếu như tình cờ bước trên đường
Bất chợt gặp chẳng vương niềm dĩ vãng
Em cứ thẳng lòng tôi bình thản
Có gì đâu vướng bận cõi lòng ai

Nơi em đến chắc không thấy heo may
Không khoắc khoải tháng ngày ôm khúc biệt
Không mất ngủ, bỏ ăn, sầu da diết
Không những lần tha thiết…Nhớ nghe anh!

Còn chỗ tôi chắc gió cũng rung rinh
Lá vàng đổ như tình tôi đã đổ
Đêm cũng trăng khi lúc mờ, lúc tỏ
Những chiều về trước ngõ vẫn lam treo!…

Tình yêu ơi! Tôi yêu biết bao nhiêu
Nhưng không thể, dẫu nhiều lần bịn rịn
Bởi hồn gió kiếp đời đây đã định
Còn ở em khép kín mộng vườn xuân

Bóng thênh thang theo khắp dãy không tầng
Sao giữ được sắc vàng nơi thượng uyển
Khi mây ám, cuồng phong đà luân chuyển
Thì làm sao ánh nhuyễn vẹn toàn đây…

Hãy khóc đi em! Khóc cạn hôm nay
Giọt lai láng tràn đầy lên khoé mắt
Anh lau lệ cho em mà lòng tan nát
Cũng cam đành phụ bạc…Một lần thôi!


31/5/2017
Nguyễn Thành Sáng
 

Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 22 Images?q=tbn:ANd9GcTkS2WOg0QSFmXyqTyE_x_8lebHWepyaSXivEsi6xgDdf7_7sQP


Day Dứt

Mảnh trắng ơi! Ngươi ôm buồn trải đó
Tái tê lòng tưởng nhớ tháng ngày qua
Biết bao lần…Hẹn mai anh sang nhà!
Nhiều lần nữa….Kể ra anh đọc nhé!

những lúc giấy chờ tà bóng xế
Đợivề, theo bé đến tay em
Bên ngọn đèn, đôi lóng lánh lim dim
Ngàn cảm xúc êm đềm… em da diết …

Vậy mà nay tờ giấy nằm rũ riệt
Uống giọt hồng anh viết cuối dòng thư
Ký cái tên ThànhSáng tự bây giờ
Sẽ vĩnh biệt, không , không yêu nữa!...

Bên kia kinh từng đêm em nức nở
Thả lời ca đau khổ vọng sang đây
Kẻ bạc tình giống ngọn gió lắt lay
Chỉ khoảnh khắc rồi bay đi bến khác…

Ba năm dài hồn em đà tan nát
Lụy si tình trầm mặc quấn đau thương
Mà trời ơi! Anh chẳng thấy đoạn trường
Ngoảnh mặt hẳn, con đường ai nấy bước…

Giờ chạnh nhớ mấy mươi năm về trước
Nghe cõi lòng não nuột bóp con tim
Sao đoạn đành phụ rẫy mối tình em
Muôn trọn vẹn, ai tìm ai dễ gặp?!

Cây cầu gòn hai bờ anh đã đắp
Cũng là anh kéo sập rẽ ly tan…
Để hoàng hôn vương vấn thuở ngày xanh
Nỗi day dứt muôn phần… Như mạch nước….


1/6/2017
Nguyễn Thành Sáng
 

Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 22 Images?q=tbn:ANd9GcQPf864UXJSQgq9vXzGDCg23N3eRtjYj7ShIBGtNY-JbSCPa5OHOw


Ngẫm Nghĩ

Nếu như ngày đó ta ngao ngán
Phó mặc thời gian cảnh khốn cùng
Rầu đó, lo đây, buồn túi rỗng
Tấm thân èo uột bởi chênh chông!

Nếu như ngày đó ta run sợ
Chẳng dám hiên ngang đối diện đời
Gian khổ, ngặt nghèo cam gánh chịu
Bình tâm lách sóng vượt trùng khơi

Nếu như ngày đó ta lùi bước
Trả lại cho nầy những ước
Mang chiếctàn vào nẻo vắng
Ngày đêm than thở với sầu

Nếu như ngày đó bỏ yêu đương
Lặng lẽ chia tay, mặc đoạn trường
Chấm dứt non thề hay biển hẹn
Bên bờ héo hắt hứng sầu sương…

Thì sẽ ra sao buổi xế tà
Có khom gối mỏi, vé cầm tay
Có lê quán cốc rên mời mọc
Giúp đỡ đi em! Sắp xổ rồi?

Có con thành đạt, cửa nhà sang
Tiền gửi nhà băng, lãi rút xài
Cơm áo, tiêu dùng thôi vướng bận
Sớm chiều chợt hứng sẵn lai rai?…

Mới hay gặt hái phải công trồng
Thuyền lướt cõi ngàn lắm bão giông
Vững cánh tay chèo, nương nước chảy
Chiều về êm ả đậu bờ sông.


2/6/2017

Nguyễn Thành Sáng
 

Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 23 Images?q=tbn:ANd9GcQcLwTwHk3yjwO6KAIHOPPtU1Th1ZmNjnCFVoH3mTH7UI-l__oynA


Đừng Nghĩ Đến Tôi

Em ạ! Xin đừng nghĩ đến tôi
Một vầng ánh nhạt tận xa xôi
Vật vờ loang loáng vài canh nữa
Sẽ rụng sau lưng vách ngọn đồi!

Bởi chẳng còn chi để tặng em
Mảnh vườn ửng thắm được hồng thêm
Vì đang ráng tắt, màu thu quạnh
Chỉ đợi màn đêm phủ ngập chìm

Tôi đã không còn trẻ nữa đâu
Muối tiêu mỗi lúc trắng thêm đầu
Đêm nằm đắp trán lo khuya lạnh
Sợ cảm hôm sau, tựa góc sầu

Mắt sáng thuở nào nay nhạt loãng
Ê mình nhức mẩy đến từng cơn
Miếng ăn lưng lửng cầu qua bửa
Mòn mỏi canh khuya ngủ chập chờn!…

Cũng tại tim nầy mãi vấn vương
Hình ai yêu dấu, khoé trào sương
Tôi trao gối mộng rồi quên mộng
Để lại cho kia cả khối buồn

Nhớ bao chiều xuống, đường trôi nắng
Ai cố vói tay kéo sắc vàng
Rải lối cho anh về trải giấc
Mà vô tình hỡi! Có đâu màng…

Nay thả đau hồn bước xuống thơ
Đi về dĩ vãng lượm dây
Kết chùm, mắc võng, ngày đêm để
Lên đó đong đưa…Cái bóng mờ…


3/6/2017

Nguyễn Thành Sáng
 

Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 23 Images?q=tbn:ANd9GcQ8BWNjDlFTXG5acUoNyxFwqO2nwZlpVKqkZl_h8ldUBPI18pTH


Muốn Tìm Lại Vần Thơ
Nhưng Mà

Ngày đó đôi mình gặp gỡ nhau
Yêu đương chợt đến, đẹp làm sao
Vậy mà định mệnh đành ly biệt
Để mãi lòng mang một thuở nào!

Em kiều diễm quá với tên Đ…
Anh cũng điển trai lắm mộng về
Cho đến trên cành hoa hé nụ
Thấy tình hai đứa, nấc hương

Tâm hồn giao cảm tợ âm vang
Êm ả phát ra khúc nhạc đàn
Bấm phím, so dây cùng lảy nhịp
Quyện hòa thắm thiết trải trời xanh

Nhưng rồi cay nghiệt của dòng đời
Tranh vẽ lưng chừng, bút gãy đôi
Anh nát cõi lòng, chôn kỷ niệm
Em sầu chốn ấy, vọng ngàn khơi!…

Thắm thoát giờ đây nắng xế tà
Hai mươi năm trước đã trôi qua
Bên kia sương phụ mình thui thủi
Còn ở nơi nầy cũng xót xa

Muốn tìm kiếm lại vần thơ
Để sưởi màn đêm, ấm nỗi niềm
Chẳng biết bây giờ còn nét chữ
Hoặc dài năm tháng, mực nhoà tan

không còn nữa của ngày xưa
Bởi bóng thời gian rải bốn mùa
Nay đã khô cành, cây mốc trắng
Hết rồi trái ngọt, mướt đong đưa...



4/6/2017
Nguyễn Thành Sáng
 

Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 23 Images?q=tbn:ANd9GcTGWLwj0R65qQO2UjfRW_Ite4H1o9GXis3_AslBsd4V790rsz5mgg


Anh Tôi

Anh thích vẽ tranh, hãy vẽ đi
Cho lòng sảng khoái, khỏi suy vi
Hồn say bay bổng vào xa vợi
Lên đỉnh non cao tắm nguyệt thề!

Còn tôi lặng lẽ đứng bên đường
Dưới bóng nhạt chiều rải ánh sương
Trăn trở nỗi niềm, dâng xúc cảm
Nhớ thời dĩ vãng chuỗi yêu đương…

Nước mắt đoanh tròng nhểu má em
Vừa buồn, vừa kể dưới màn đêm
Biết bao gian khổ, bao thương nhớ
Chỉ khóc mà thôi, chẳng thể tìm

Còn đây, gái của năm xưa
Hoa thắm vườn xuân hé nụ vừa
Cứ ngỡ chàng mang nhiều nắng ấm
Nào hay khoảnh khắc vó câu đưa…

bên kia mấy dãy thơ
Cánh ngàn vụt đến trải niềm
Rồi vô tình khuất, không về nữa
Biết có mòn trông, có đợi chờ?!…

Không là hoạ giống như anh
Cảm hứng, bàn tay nét vẽ dành
Anh điểm, anh tô rồi lặng ngắm
Ấm lòng mỹ mãn bức tranh thanh

Còn tôi chỉ có ở trong nầy
Một quả tim đau chứa thật đầy
Thương, nhớ, hận, sầu, trông, tiếc, đợi
Từng hồi nhúc nhích để mà… Ôi!



5/6/2017
Nguyễn Thành Sáng
 
Top Bottom