Nguyễn Thành Sáng

Thành Viên Năng Động
Tham gia
3/1/17
Bài viết
1,581
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 7 Images?q=tbn:ANd9GcQtjk-Iy1gYDCmU8iMq8aAJFKXSxrY4sfRViUQUuh1PatsCEycE



Vương Vấn Ngày Xưa

Hãy khóc đi em! Khóc một lần
Cho niềm u uẩn được vơi tan
Để rồi vĩnh viễn khung trời mộng
Chỉ có nầy đây một ảnh tàn!

Mai mốt tình cờ gặp lại nhau
Thì ta khỏi bị phải làm sao
Vì hai kẻ lạ, hai dòng nước
Chẳng bận gì hơn một tiếng chào

Em rẽ đường em, tôi ngả tôi
Không còn ánh mắt với bờ môi
Năm xưa chớp chớp và noi nói
Nhớ nhé! Chiều nay dưới ngọn đồi!

Đã hết thật rồi những vấn vương
Những đêm thao thức nhớ người thương
Những lần hò hẹn, nhìn u ám
Da diết làm sao! Một nỗi buồn…

Tôi nào có phụ mối tình xưa
Bởi kiếp phong sương, gió mạnh lùa
Lạnh lẽo, cơ hàn đeo dính mãi
Nên về bên ấy…thiếu đò đưa

Đành rời bến mộng, bước chân đi
Gửi lại tình quê một ước thề
Anh sẽ quay về xin hỏi cưới
Cùng em hạnh phúc nghĩa phu thê!

Ngờ đâu lận đận mãi xoay vòng
Sự nghiệp tượng hình bỗng hoá không
Tay trắng hôm nào nay phủi trắng
Làm sao trở lại được dòng sông…

Thắm thoát thời gian lặng lẽ qua
Hai mươi năm trước thật là xa
Giờ đây có kẻ thăm làng cũ
Dõi mắt nhìn ai, nghẹn bóng tà!...


13/11/2016
Nguyễn Thành Sáng
 

Nguyễn Thành Sáng

Thành Viên Năng Động
Tham gia
3/1/17
Bài viết
1,581
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 7 Images?q=tbn:ANd9GcRenNdy8cepqi_t2xrVRy_mtjab337ziISqC107wpZ4NylfmVRE



Vấn Vương (3)

Bên trong cửa sổ nhà tôi
Tình cờ nhìn thấy em ngồi ngoài sân
Xoã mây hong dưới nắng vàng
Lim dim ánh mắt mơ màng… về đâu!

Gió khua cành lá rì rào
Chút sương còn sót, rụng chào tiết đông
Ai kia thả lọn bềnh bồng
Riêng đây mãi nhớ mộng lòng năm xưa

Cận kề từ thuở còn thơ
Biết bao kỷ niệm vật vờ trong tim
Những trưa đùa giỡn trốn tìm
Bao chiều tắt nắng xem phim ngoài trời

Hai ta cùng kiếm chỗ ngồi
Sao cho thấy rõ, để rồi sát bên
Bởi em sợ bị mình ên
Còn tôi chẳng muốn thang thênh một mình!

Thời gian lặng lẽ vô tình
Dòng sông nước chảy, rung rinh mái chèo
Lữ hành năm tháng lần theo
Thăng trầm biển sống, non đèo bôn ba

Tôi lên tỉnh học xa nhà
Gửi tình thơ ấu đậm đà nhớ thương
Ngờ đâu ngả rẽ đôi đường
Người ta hỏi cưới… để buồn cho tôi

Giờ đây đã hóa xa xôi
Ảnh hình yêu dấu một thời tuổi xuân
Hồn mơ lờ lững khung tầng
Từ trong thăm thẳm muôn ngàn vấn vương!...


14/11/2016
Nguyễn Thành Sáng







 

Nguyễn Thành Sáng

Thành Viên Năng Động
Tham gia
3/1/17
Bài viết
1,581
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 7 Images?q=tbn:ANd9GcTflfWwNtRd5T16IJN7-JydqHXXAvIAhHXs-KJEV4DTSuXcHFeJYw


Muốn Thăm Em Lại Sợ

Đời em bất hạnh biết bao nhiêu
Bão tố, cuồng phong một buổi chiều
Chợt đến nhấn chìm thuyền mộng ái
Rồi lôi em đến bến rong rêu!

Mở mắt nhìn ra chỉ tối màu
Toàn thân ướt sũng, tím bầm đau
Chống tay em cố nâng người dậy
Lại bị trợt trơn té lộn nhào…

Lan ơi! Hình ảnh cuộc đời em
Anh vẽ bằng thơ của trái tim
Bóng bẩy, tượng hình như vậy đó
Đơn sơ, mấy nét chẳng cần thêm

Cũng đủ quá nhiều một bức tranh
Trải ra chẳng thấy có màu xanh
Chỉ toàn mây xám và đêm tối
Với cánh chim rơi, gãy chẳng lành!

Em sống chuỗi dài với héo hon
Thuyền nan vá víu sớm chiều hôm
Trên dòng đen sẫm thêm ngàn gió
Lư lắc, đong đưa, tím mảnh hồn…

Nay lại một lần thêm tái tê
Chồng em mất sớm, để lê thê
Canh khuya trống vắng rơi sầu nhớ
Vạn giọt sương sa đẫm lối về…

Anh muốn ghé thăm, nói một lời
Rằng thương còn đó, có nào vơi
Cho người bạc phận niềm an ủi
Chỉ sợ tình xưa…trở lại rồi…!


15/11/2016
Nguyễn Thành Sáng
 

Nguyễn Thành Sáng

Thành Viên Năng Động
Tham gia
3/1/17
Bài viết
1,581
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 8 Images?q=tbn:ANd9GcQhY5yAS5iq40KlT0me3ir9cJbXtT1tGxPjsGsxsopi9b53LOxn8Q



Nếu Đời Không Có Thơ

Nếu ở cuộc đời không có thơ
Làm sao những tối lúc chơ vơ
Thả hồn bay bổng vào khung lộng
Níu được vầng trăng rụng xuống bờ!

Chắc sẽ thiếu màu với bức tranh
Vẽ bao thương nhớ giữa đêm canh
Khi lòng vương vấn kề bên giấy
Muốn ẩn vào đây một chữ tình

Nếu ở cuộc đời không có thơ
Lấy gì diễn tả nỗi tâm tư
Yêu em nhiều lắm, dầu năm tháng
Nghịch cảnh, xa xôi…vẫn đợi chờ

Chiều xuống không còn được kéo mây
Treo lên trên đó mảnh hồn say
Đến khi lờ lững nơi thăm thẳm
Vỡ vụn loang tan, chỉ có nầy!

Nếu ở cuộc đời không có thơ
Thì xin ai đó hãy dừng mơ
Vì như mơ mộng không vơi được
Mãi suốt thời gian lắm thẫn thờ

Ngày tối âm thầm với viễn vông
Nghĩ nhiều, mọi thứ cũng bằng không
Bởi đâu cất được niềm thao thức
Một sớm rồi đây sẽ khuất dòng

Nếu ở cuộc đời không có thơ
Vầng trăng mộng thắm thật xa lơ
Khung trời chầm chậm từng mây xám
Phủ bóng trần gian ánh vật vờ

Tôi muốn tặng tình một quả tim
Ngân nga vạn tiếng nhớ thương em
Nhưng không biết chỗ nào cho xứng
Đành phải còn đây, lặng lẽ tìm!...


16/11/2016
Nguyễn Thành Sáng
 

Nguyễn Thành Sáng

Thành Viên Năng Động
Tham gia
3/1/17
Bài viết
1,581
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 8 Images?q=tbn:ANd9GcRtIeu-M0Z7LY65YnlpONV3IJTB1rLpL039pHmZ3d9DAVY_rzDF



Mùa Đông Hốt Lá

Se sắt cuộn tròn dưới tiết đông
Ngắm bao di ảnh, tái tê lòng
Niềm thu cũ hết, tình thu chết
Sao mãi còn đây nỗi nhớ nhung!

Em đã theo tôi suốt khoảng dài
Giữa bầu quang đãng nhẹ nhàng bay
Cố vươn cánh mỏng xoè cho rộng
Chẳng bận gì đâu phút mệt nhoài

Cùng kết thơ vần vạn sắc hoa
Gửi vào lồng lộng tặng về xa
Trăm ngàn hương thắm, say hồn lữ
Tất cả đều mang nét ngọc ngà

Có những đêm trăng tỏa sáng màu
Không gian lơ lửng cận kề nhau
Từ trong thăm thẳm muôn xao xuyến
Xúc cảm tràn dâng, muốn chặt vào!…

Tất cả qua rồi, một khúc quanh
Hồn đan khoảnh khắc rã tơ mành
Luyến lưu ngày tháng theo vàng lá
Lặng lẽ âm thầm lả tả nhanh

Lạnh lẽo chiều nay bỗng nhớ về
Mùa thu năm trước mảnh thuyền đi
Dưới du dương thổi, lòng êm ả
Thẳng mái chèo bơi hướng ảnh thề

Có nhạc, có đàn với có em
Có từng rung động giữa buồng tim
Giờ không còn nữa bao nhiêu ấy
Tôi hốt tàn phơi…thả nhớ tìm!...


17/11/2016
Nguyễn Thành Sáng
 

Nguyễn Thành Sáng

Thành Viên Năng Động
Tham gia
3/1/17
Bài viết
1,581
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 8 Images?q=tbn:ANd9GcQ2KggsYpTCUYmLCCZsTo7l09HrRmWhL9laETj1e3qBm96huBmidw



Niềm Vui Của Cha

Đã mấy trăng rồi cha nghỉ ngơi
Thu hình gác lại mái chèo bơi
Sau vườn lặng ngắm hoàng hôn đổ
Khuây khoả thời gian, một hướng đời!

Cảm thấy an lòng, nhìn các con
Thuở nào cây lá hãy còn non
Giờ đây xanh mướt, vươn khung rộng
Tàn nhánh sum sê phủ bóng tròn

Danh phận cuộc đời cũng có tên
Giúp thêm cánh nhạn cõi mông mênh
Xoè ra vỗ mạnh vào mây gió
Vượt nẻo trùng dương, rạng tiếng mình

Từ nay cuộc sống cảnh nhà ta
Hai đứa nhận về thay thế cha
Dưỡng dục cù lao, dầy khó nhọc
Đền ơn hiếu nghĩa được xem là!

Cha mừng vui sướng biết bao nhiêu
Bởi suốt thời gian ánh nhạt chiều
Canh cánh trong lòng lo bão tố
Bất ngờ chụp xuống mái liêu xiêu

Sợ phải giống cha thuở thiếu thời
Nhà tranh vách đất, mộng đời rơi
Học hành dang dở, nhiều trôi nổi
Sự nghiệp, công danh…chỉ ngậm ngùi

Giờ đã thành công sứ mệnh thuyền
Vượt qua trùng điệp, lắc chao nghiêng
Chiều nay đến bến, quay nhìn cũ
Xúc cảm lòng cha một nỗi niềm!...


18/11/2016
Nguyễn Thành Sáng
 

Nguyễn Thành Sáng

Thành Viên Năng Động
Tham gia
3/1/17
Bài viết
1,581
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 8 Images?q=tbn:ANd9GcRqc1BIvA45F2hxVsIcif2uAjHmK-n-3moAD_Kz-S63hra8kl8BTQ


Nếu Có Thơ Mà Không Có Em

Nếu có thơ mà không có em
Làm sao mỗi tối ngước nhìn đêm
Hồn thu lãng đãng về xa vợi
Trăn trở, u hoài, hoá cánh chim!

Lờ lững khung mờ chậm chậm bay
Dõi đôi tha thiết kiếm tìm ai
Để rồi lặng lẽ trong vô vọng
Mượn bút nhỏ lòng, trải áng say

Chắc sẽ không còn chuỗi nhớ thương
Cho dài thao thức ngắm mưa tuôn
Tâm tư trĩu nặng niềm vương vấn
Tất cả là đây, một nỗi buồn…

Nếu có thơ mà không có em
Đâu còn lai láng ở con tim
Ngân nga điệp khúc ngàn xao xuyến
Êm ả dòng sông, một chiếc thuyền!

Cuộc đời sẽ đẹp biết bao nhiêu
Bởi sẵn nơi đây trải thật nhiều
Xanh biếc, vàng tươi, cùng đỏ thắm
Hòa chung giấy mực thả phiêu diêu

Chân bước nhẹ nhàng qua nẻo xa
Dạt dào, thắm thiết những lời ca
Phôi phai mỏi mệt đường thăm thẳm
Mỗi độ hoàng hôn sụp nắng tà…

Em là trăng sáng toả vào thơ
Một khối long lanh đẩy mịt mờ
Lại cũng là mây giăng phủ ám
Khiến màn sương lạnh quấn sầu lơ

Nhưng thà có được bóng hình em
Để kẻ hồn thơ biết chỗ tìm
Vạn khúc nhạc tình đau khổ hận…
Và muôn tiếng sáo nhẹ ru êm!...


19/11/2016
Nguyễn Thành Sáng

 
Sửa lần cuối:

Nguyễn Thành Sáng

Thành Viên Năng Động
Tham gia
3/1/17
Bài viết
1,581
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 9 Images?q=tbn:ANd9GcSdGf5F_npMhvif9A6gSdgOvm_LRxKh2rUlJV-3MN375AmPcYjz3w



Nỗi Lòng Thi Sĩ

Có phải giờ đây đã mỏi rồi
Nên dòng nước bạc muốn ngừng trôi
Lững lờ, lặng lẽ như buồn bã
Chầm chậm đong đưa dưới bóng trời!

Để cho bảng lảng với bâng khuâng
Nhẹ đẩy hồn thu lảo đảo dần
Lư lắc, vật vờ ôm sẫm tối
Nghẹn phù vân thế, rẽ ly tan?

Vậy cớ làm sao mộng hãy còn
Trái hồng lai láng vẫn từng cơn
Tâm tư luôn đó, niềm trăn trở
Mà ánh đèn soi mãi chập chờn

Khiến người thao thức dưới canh thâu
Đốt sắc vàng rơi nhớ thuở nào
Dõi mắt quanh vườn mong kiếm lá
Ngước nhìn đây đó chẳng còn bao

Lác đác chỉ nầy chút tả tơi
Từ mùa thu trước cánh trùng khơi
Quay về lảy rụng nằm bên gốc
Đánh dấu thời gian khoảnh khắc đời

Ta hãy còn đây nỗi vấn vương
Một thời xa cũ bước ngàn phương
Biết bao kỷ niệm đầy yêu dấu
Da diết tâm hồn vạn luyến thương

Tất cả đọng vào trong quả tim
Hoàng hôn rũ cánh một loài chim
Cố tay bươi móc hồn di ảnh
Ngắm nghía ngày xưa…lại khó tìm!


20/11/2016
Nguyễn Thành Sáng
 

Nguyễn Thành Sáng

Thành Viên Năng Động
Tham gia
3/1/17
Bài viết
1,581
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 9 Images?q=tbn:ANd9GcSCjyQAVZKB-8vB8rOG2cBZP5PgTPmm1ojW1Csb6WMOxkICUSdMPw



Mong Em Tha Lỗi Cho Tôi

Không biết giờ nầy em ở đâu
Buồn vui, sướng khổ ra làm sao
Mạnh lành hạnh phúc bên mái ấm
Trút sạch trong tim dĩ vãng sầu?

Đăng đẳng thời gian thắm thoát trôi
Thuyền tình thuở ấy đã xa xôi
Chính đây là kẻ cầm tay lái
Đành đoạn rời đi chẳng một lời

Vì sao lại phụ tấm lòng em
Ngả rẽ đôi đường, bỏ mối duyên
Khi khắp dòng sông con nước chảy
Lững lờ đây đó vẫn xuôi êm

Chưa có lúc nào giọt đắng cay
Rớt vào chén mật giữa bàn tay
Và em luôn mãi hồn trong sáng
Ửng ánh trăng vàng đẩy áng mây!

Vậy mà lý tưởng nặng đầy vơi
Đặt quá tầm cao, để phải rồi
Vội xé khăn hồng em gói mộng
Đứt lìa hai mảnh, rã đôi nơi…

Em ơi! Day dứt biết bao nhiêu
Đeo đẳng theo tôi những sớm chiều
Nỗi nhớ, niềm thương cùng hối hận
Giày vò, kéo níu, lắm liêu xiêu

Xin hãy thứ tha một lỗi lầm
Cánh ngàn sớm giũ vụt xa xăm
Phụ tình bóng mát, vườn thơ thắm
Chuỗi nắng hanh hao đậu dưới tàn!...


21/11/2016
Nguyễn Thành Sáng


 

Nguyễn Thành Sáng

Thành Viên Năng Động
Tham gia
3/1/17
Bài viết
1,581
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 9 Images?q=tbn:ANd9GcSj0UcAUh8gPMtywNm4tFRmj8siBbSF2B5OUDh_l9QdprQ7pSY2yg



Đàn Lay Nỗi Nhớ

Chân chậm bước, dưới vầng trăng sáng
Chợt từ xa lai láng cung đàn
Âm sầu vọng tiếng thở than
Chạnh lòng lữ khách trào dâng nỗi niềm!

Thương quạnh quẽ bên thềm nhung nhớ
Chuỗi thời gian trăn trở, vấn vương
Canh khuya đọng giọt sương buồn
Đìu hiu gió thổi, bên đường nhẹ rơi

Cánh chim trắng khung trời biền biệt
Có hay chăng da diết nơi nầy
Luyến lưu, khắc khoải tháng ngày
Màu thu ảm đạm, u hoài héo hon…

Tôi đứng giữa hoàng hôn nhạt nắng
Biết bao lần trầm lắng tâm tư
Thả hồn dĩ vãng thời thơ
Dòng sông êm ả, lững lờ thuyền rong!

Thuở ươm mộng, bềnh bồng theo gió
Nẻo phong trần đây đó bôn ba
Tấc lòng dào dạt, thiết tha
Vườn hoa, bến nước đậm đà luyến lưu

Rồi bỗng chốc mịt mù giăng phủ
Dãy mênh mông bão tố tràn về
Vó câu lạc nẻo sơn khê
Lao đao, khốn đốn, lê thê miệt mài

Đã đánh mất tuổi đời xanh thắm
Để tặng tình sâu nặng năm xưa
Thôi thì lặng lẽ bốn mùa
Còn đây kỷ niệm, gió lùa nhớ thương!


22/11/2016
Nguyễn Thành Sáng
 

Nguyễn Thành Sáng

Thành Viên Năng Động
Tham gia
3/1/17
Bài viết
1,581
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 9 Images?q=tbn:ANd9GcTOOHxVvV5AGrnf1SLT3SCRDzzgS5RbdYR3C4DplUENg7rjlIkuHQ



Nỗi Niềm Day Dứt

Ở chốn ấy cứ hờn em nhé!
Hãy hận nhiều một kẻ vô tâm
Đoạn đành phủ lấp thời gian
In hằn kỷ niệm muôn phần dấu yêu!

Mới một sớm rồi chiều tắt nắng
Để ai kia hụt hẫng nỗi niềm
Luyến lưu hình bóng duyên thuyền
Trên dòng êm ả về miền vấn vương

Cho lặng lẽ sương buồn nhỏ giọt
Dưới màn đêm chua xót ngậm ngùi
Trăng vàng khuất nẻo xa xôi
Khiến hoa lá rũ, rụng rơi ánh sầu

Ngày mấy lượt nhuốm màu ảm đạm
Vọng không gian chỉ xám lững lờ
Héo hồn tận đỉnh chơ vơ
Bốn bề lồng lộng, vật vờ sắc thu!...

Tôi là khách viễn du rải mộng
Thuở năm nào trên sóng đong đưa
Bây giờ nhớ lại ngày xưa
Trách mình cánh bướm giỡn đùa đó đây

Com bướm bạc lượn bay vườn thắm
Đậu nhánh cành, say đắm bên hoa
Chỉ trong thoáng chốc rời xa
Đậu trên đoá lạ, mặn mà tiếp theo

Nay đứng giữa đìu hiu quạnh quẽ
Một cái gì cào xé buồng tim
Gieo chi khúc nhạc êm đềm
Để rồi khoảnh khắc lặng im tiếng đàn!


23/11/2016
Nguyễn Thành Sáng
 

Nguyễn Thành Sáng

Thành Viên Năng Động
Tham gia
3/1/17
Bài viết
1,581
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 9 Images?q=tbn:ANd9GcROWAhza5dhj5rGehW93UTGc18zEtdjit1bwoTa7OxlxH_4U1f8



Những Món Nợ Chưa Trả

Có một sớm từ phương trời xa lạ
Gót phong trần theo gió chuyển về đây
Tuổi còn xanh, nhựa sống ngập tràn đầy
Ít tư lự, say bay đời phiêu lãng!

Cũng từng quen với dầm mưa dãi nắng
Lại dạt dào, trầm lắng nỗi yêu thương
Thích nghe đàn réo rắt vọng ngàn phương
Mê ngắm cảnh trên đường đi xuôi ngược…

Người lữ khách mười mấy năm về trước
Đã bao lần ghé bước đến ven sông
Hồn mênh mang theo sóng vỗ bập bồng
Nhìn dòng chảy, cõi lòng muôn xúc cảm

Một ngày kia, khung trời giăng phủ xám
Ánh nắng hồng khuất dạng nẻo mù khơi
Cánh hải hồ sớm giạt tận xa xôi
Bầu u ám, ngậm ngùi bao tức tưởi!…

Chiều hôm nay nơi đây niềm nhức nhói
Của một người rẽ lối thuở ngày xưa
Nhớ cầu tre, bến nước, chuyến đò đưa
Nhớ hoa thắm giữa mùa đang hé nở

Kẻ năm ấy thấy mình mang nặng nợ
Để thời gian trăn trở mãi con tim
Nợ nhớ nhung da diết ở trong em
Chân lặn lội đi tìm thăm anh đó…

Nợ những lần ghé nhà nơi xóm nhỏ
Chén cơm đầy, rạng rỡ sắc đan thanh
Lúc giã từ để lại mảnh trăng tan
Khiến ai phải lệ tràn nơi khoé mắt!...


24/11/2016
Nguyễn Thành Sáng
 

Nguyễn Thành Sáng

Thành Viên Năng Động
Tham gia
3/1/17
Bài viết
1,581
1586619102953.png


Bên Khung Cửa

Tôi cũng muốn thời gian đừng trôi nữa
Rồi quay về cái thuở của xa xăm
Để từ nay không còn phải bâng khuâng
Bên khung cửa bao lần ôm nỗi nhớ!

Sắp tới giờ rồi, lẹ mau đi nhỏ
Sao hãy còn đứng đó đợi chờ ai?
Ạ! Hay là chưa có ở bàn tay
Mấy đồng bạc cho say hồn bánh mứt

Có những lúc nhìn kia ngồi cắn bút
Một cái gì lúc nhúc ở trong tim
Nghe thấy lòng lo lắng quá cho em
Sợ hai điểm, im lìm thôi không giỡn

Nhớ lần ấy gặp tôi, mừng hí hởn
Anh Sáng ơi! Sướng lớn rồi đó nha
Chiều hôm nay có ghe hát ghé qua
Lên làng mình dựng che lều rộng lắm!

Buổi nghỉ học kiếm rau về ngâm giấm
Bước qua cầu em nắm lấy tay tôi
Lời ngọt ngào thắm thiết tụ vành môi
Hãy chầm chậm, kẻo rơi đau anh nhé…

Tất cả đã qua rồi trong lặng lẽ
Nay không còn sợ té với sợ đau
Hết mừng vui tìm gặp kể cho nhau
Chỉ còn đây dạt dào bao vương vấn

Bên kia rào em đang ngồi sưởi nắng
Tôi bên nầy trĩu nặng nỗi niềm xưa
Suối tóc mây lất phất ngọn gió lùa
Bao sóng gợn, bao thẫn thờ kẻ nhớ!...


25/11/2016
Nguyễn Thành Sáng
 

Nguyễn Thành Sáng

Thành Viên Năng Động
Tham gia
3/1/17
Bài viết
1,581
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 10 Images?q=tbn:ANd9GcT7FhGR49Q6tMe1ZS4c97bFFAup3rKTzFy-gtRPweblKmifMIG6



Em Cứ Buồn Rồi Quên Tôi Đi

Em cứ buồn, buồn thật là nhiều đi
Cho phút cuối ảnh thề còn lảng vảng
Để mai kia khung trời tan nhạt nắng
Chuỗi héo tàn, trầm lắng, nhẹ nhàng rơi!

Bởi vì ta khoảnh khắc một canh đời
Duyên thơ thắm đầy vơi ngàn cảm xúc
Và cũng lắm ngập tràn bao nhói nhức
Khiến thời gian từng phút nhẹ rời xa

Mới hôm nào, sắc nét đoá huỳnh hoa
Dưới hoàng hôn, ngọc ngà phơi diễm lệ
Một cái gì thanh tao hoà ngạo nghễ
Khiến lữ hành bóng xế động lòng xem

Rồi từ đó cứ mỗi độ về đêm
Có một kẻ bên thềm giương ánh mắt
Đến nơi ấy cho niềm mơ góp nhặt
Men hương tình phảng phất đọng đâu đây!..

Hồn đôi mình xoè nắm chặt bàn tay
Giữa lộng gió nhẹ bay vào vũ trụ
Tấc lòng tôi luôn nâng niu cùng ấp ủ
Mộng suối nguồn, biển cả, cõi thênh thang

Mà hỡi ôi! Đàn trổi khúc tình tang
Não nuột quá khiến trăng vàng rớt núi
Đành âm thầm dưới khung trời thui thủi
Khép buồng tim, rẽ lối vó buông cương

Con ngựa tôi lặng lẽ nẻo màn sương
Xa mất hẳn con đường chiều thu trước
Có đôi lúc chạnh lòng người cất bước
Nhớ bờ sông, bến nước, một con đò!...


26/11/2016
Nguyễn Thành Sáng
 

Nguyễn Thành Sáng

Thành Viên Năng Động
Tham gia
3/1/17
Bài viết
1,581

Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 10 Images?q=tbn:ANd9GcTuxG7SmZz4Fkxq1YvXUnlTGVxC1s4geApl932tqkx6VUxZxCPx



Ngậm Ngùi

Bên kia đôi bóng héo tàn
Đang ngồi nghỉ mệt dưới hàng cây xanh
Lão bà khoảng quá lục tuần
Kề bên trai nhỏ độ gần mười hai!

Vận may ở xấp cầm tay
Nửa ngơi, nửa đợi chờ ai mua dùm
Trên cao nắng vẫn lạnh lùng
Phả bao oi bức phủ trùm hanh hao

Mắt chiều đọng nét u sầu
Hừng đông ánh sáng nhuốm màu âm u
Tiết trời chẳng phải mùa thu
Mà sao như thể mịt mù lối đi

Biết bao bằng phẳng đường về
Còn đây ghềnh gập, kéo lê kiếp đời
Mỏi mòn nào được thảnh thơi
Mãi bôn ba kiếm chút lời mua cơm!

Trẻ thơ cây hãy còn non
Bạc phần tơi tả theo cơn gió lùa
Ba chân, bốn cẳng khi vừa
Đến giờ xổ số mà chưa hết nầy…

Cà phê ở quán bên đây
Trầm ngâm lặng lẽ, nhìn hai cháu bà
Cái gì như thể xót xa
Nhẹ loang vào quả để mà trở trăn

Thương cho cái trái đeo cành
Mà cành khô héo, thôi đành rụng non
Thương cho cái tuổi hoàng hôn
Mà hoàng hôn lại… nặng cơn mưa dầm!...


27/11/2016
Nguyễn Thành Sáng
 

Nguyễn Thành Sáng

Thành Viên Năng Động
Tham gia
3/1/17
Bài viết
1,581

Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 10 Images?q=tbn:ANd9GcRfD12FtSzKgVt_WCs6boRzLfucYoquYbkJcst6SyJFpseLk0JXdQ



Một Thoáng Vật Vờ

Sáng nay ngồi cạnh bàn tròn
Lim dim tìm kiếm cái hồn trong mơ
Tâm tư cứ mãi vật vờ
Ngả nghiêng theo gió, bơ phờ hoài thôi!

Phải chăng ánh đã lụn rồi
Cung đàn êm ả đến hồi đứt dây
Khung trời phủ ám vầng mây
Bóng tàn ảm đạm, kéo dài buồn tênh

Thuở nào giữa độ trăng lên
Nỗi niềm lai láng, bồng bềnh thênh thang
Đó đây hốt lá thu vàng
Ngắm từng tan tác, ngập tràn ý thơ

Thuyền nan lặng lẽ xa bờ
Vượt bao nhấp nhố chẳng chờ đợi chi
Lắng nghe sóng vỗ rầm rì
Lâng lâng xúc cảm, lê thê tiếng lòng!

Sông xanh uốn lượn muôn dòng
Rồi về bát ngát mênh mông điệp trùng
Tay chèo mạnh mẽ ung dung
Dặm ngàn vượt lướt có dừng lại đâu

Cớ sao bỗng chốc nhạt màu
Bước chân sỏi đá rơi vào chơi vơi
Thấy như thắt thẻo, ngậm ngùi
Nước dòng khô cạn từng hồi trong tim

Chí đời xoải cánh loài chim
Vượt qua biển lớn mong tìm vườn xuân
Giờ đây giữa cõi không tầng
Hồn bay vạn kỷ… muốn dừng lại sao?!...


28/11/2016
Nguyễn Thành Sáng
 

Nguyễn Thành Sáng

Thành Viên Năng Động
Tham gia
3/1/17
Bài viết
1,581
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 11 Images?q=tbn:ANd9GcQ4bsSwB1cBwoBXacAoVACbVvaeobYSoWIwTElf5L1tEUJlhGNp-Q



Thảnh Thơi Tâm Hồn

Hiu hiu ngọn gió đầu đông
Cà phê từng ngụm, nghe lòng thảnh thơi
Trải bao gian khổ cuộc đời
Hôm nay cảm thấy yên vui xế chiều!

Thuở nào vất vả thật nhiều
Suy tư, trăn trở lắm điều lo toan
Bước chân dẫm nát lối mòn
Gập ghềnh đá sỏi, sớm hôm nặng nề

Nỗi niềm canh cánh lê thê
Lo cho con trẻ đường về mai sau
Phẳng phiu đượm thắm sắc màu
Hai bờ cây trái ngọt ngào vị hương

Mặc dầu dãi nắng dầm sương
Chưa lần bi lụy hoặc buồn vu vơ
Tình nhà là cả vần thơ
Căng tràn nhựa sống từng giờ lênh đênh!

Những khi thao thức mình ên
Thả hồn tìm ánh trăng lên đỉnh ngàn
Để gom, để uống ảnh vàng
Vào tim nung nấu cho hằng sáng soi…

Dẫu thuyền đang giữa trùng khơi
Biết bao sóng dữ cố lôi mạn thuyền
Chẳng hề nao núng ngả nghiêng
Vững tay lèo lái qua miền lặng yên

Hết rồi năm tháng truân chuyên
Giờ đây thong thả bên thềm ngắm cây
Lủng la, lủng lẳng treo đầy
Nhờ công khó nhọc chuỗi dài cần lao!...


29/11/2016
Nguyễn Thành Sáng
 

Nguyễn Thành Sáng

Thành Viên Năng Động
Tham gia
3/1/17
Bài viết
1,581



Nỗi Lòng Chiếc Xe Đạp (2)

Ta lặng lẽ sát mình bên vách trắng
Ngày tháng buồn, trĩu nặng nỗi niềm đau
Mãi vương vấn dạt dào trên lối phẳng
Mà giờ đây hụt hẫng dưới tầng cao!

Bóng thời gian chầm chậm kéo dần qua
Nghe khắc khoải, xót xa hồn vận chuyển
Đã hết rồi gió quyện thổi ngân nga
Tim xúc động, đậm đà bao quyến luyến

Còn đâu nữa êm đềm say nhịp đạp
Khúc nhạc tình ấm áp kiếp phong sương
Vui đây đó trên đường ra vô tấp
Dãy cung đàn từng chập khảy tơ vương!

Có những sáng vầng đông rộ nắng hồng
Chậm thong thả thấy lòng muôn phơi phới
Người thao thức, nhẹ lơi, nhìn khung lộng
Ta mơ màng hướng vọng nẻo ngàn khơi

Rồi thay đổi, không còn bôn ba lắm
Chỉ chiều về, nhạt nắng được cùng ai
Dưới mưa gió miệt mài ôm khối nặng
Nghĩa cuộc đời, trầm lắng ngắm vầng mây…

Tất cả nay đã trở thành quá khứ
Khép thu hình sau cửa, đụng tường loang
Nhưng xuôi ngược vẫn còn trong nỗi nhớ
Để âm thầm trăn trở bóng hoàng hôn!...


30/11/2016
Nguyễn Thành Sáng
 

Nguyễn Thành Sáng

Thành Viên Năng Động
Tham gia
3/1/17
Bài viết
1,581
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 11 Images?q=tbn:ANd9GcSdGf5F_npMhvif9A6gSdgOvm_LRxKh2rUlJV-3MN375AmPcYjz3w



Hồn Xưa Đã Chết

Cảm thấy giờ đây đã hết rồi
Vầng trăng thuở ấy rụng xa xôi
Không gian toả sáng chìm đâu mất
Chỉ tối âm u một góc trời!

Em không còn nữa của ngày xưa
Nhẹ thoảng êm êm tợ gió lùa
Suối biếc long lanh ngàn cảm xúc
Gửi về thân ái lắm vần thơ

Chẳng còn ấp ủ với bâng khuâng
Sợ phải buồn đau, sợ ánh tàn
Mộng thắm dâng tràn bao nỗi nhớ
Năm dài thao thức đợi tình anh…

Giờ trước mặt tôi một bóng hình
Nghẹn đời chán ngán mất niềm tin
Khô cằn sỏi đá, nằm thung lũng
Quạnh quẽ còn hơn phải khổ mình!

Cung đàn dìu dặt khúc man mơn
Trao tặng về ai khối ửng tròn
Đứt sợi dây rồi không tiếng nữa
Chỉ còn đông lạnh buốt hoàng hôn…

Dẫu cho bến nước với dòng sông
Vẫn mãi thời gian chuỗi lớn ròng
Đất lở ven bờ theo sóng vỗ
Nhưng còn nơi đó lững lờ rong

Bởi vậy chiều nay có một người
Năm nào tha thiết, mộng đầy vơi
Quay hồn dĩ vãng, thăm tình cũ
Buồn bã, nhìn xưa đã chết rồi!...


2/12/2016
Nguyễn Thành Sáng
 

Nguyễn Thành Sáng

Thành Viên Năng Động
Tham gia
3/1/17
Bài viết
1,581
Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 11 Images?q=tbn:ANd9GcRTJMA8zSoh_yx2D8bHpNBufoILFkoh1YkRwCJYqqQn8A0Z1WlO




Ta Cho Nhau…Nhưng!

Nương ơi!...
Đã mấy thu rồi ta có nhau
Sầu xưa, héo cũ đã chìm sâu
Trở thành, dĩ vãng, màu phai nhạt
Chỉ mộng chiều nay hướng nguyệt lầu!

Anh trọn tấc lòng với tiếng yêu
Không còn vương vấn hoặc đăm chiêu
Dang tay vói kéo về di ảnh
Lựa tặng người thương một cánh diều

Rồi thả lưng trời, lất phất bay
Ru hời điệp khúc phả phôi phai
Ưu tư, khắc khoải bầu tâm sự
Dưới bóng hoàng hôn nhỏ giọt dài…

Và em chốn ấy cũng cho anh
Một bức tranh tình vạn sắc xanh
Ngộp gió, muôn hoa, nhiều nắng ấm
Bốn bề êm ả tắm long lanh!…

Đôi ta trải mộng giữa khung trời
Rót rượu hồng đào, cạn chén vui
Khi tỉnh mơ màng thêm hướng vọng
Nửa niềm trông đợi, nửa hồn trôi

Vì yêu cho hết chẳng màng chi
Khép mảnh trăng khuya, đậy ánh thề
Xúc cảm tận cùng hương mộng ái
Men nồng, ngây ngất dãy lê thê…

Nhưng Nương ơi!
Cứ mãi cho nhau ảo ảnh ngàn
Biết rồi có loãng ánh trăng vàng
Có vơi ý sống, hoài tư lự
Khi hãy còn đây nước ngập tràn!...


20/3/2017
Nguyễn Thành Sáng
 
Top