Tỷ lệ của tình yêu

Thiên Sầu
  • Lượt xem 736
  • Trả lời: 0
15 tuổi, tôi được học về giới tính, tình yêu kết hôn. giáo dạy môn Kinh Tế Gia Đình còn cho chúng tôi làm bài tập bằng cách chuẩn bị đám cưới, từ viết thiếp mời đến đặt tiệc… Tôi đã có ý niệm rất rõ ràng về một đám cưới tưởng từ hồi đó. Đại loại là một chàng trai mạnh mẽ một gái xinh đẹp dắt tay nhau lên chiếc xe lộng lẫy rồi hai người sống hạnh phúc mãi mãi…
18 tuổi, tôi vào Đại học quyết định trở thành một y tá. Bận rộn chuyên học hành cuộc sống tôi hầu như quên mất ý nghĩ về đám cưới tưởng.
Thật đáng ngạc nhiên, ngay khi tôi quên ý nghĩ ấy thì tôi gặp chàng trai mà tôi chắc chắn rằng mình sẽ lấy. Như người ta thường nói là “linh cảm" ấy.
Anh ấy sống tại một làng ở vùng quê Idaho. Gia đình anh ấy là nông dân. Còn tôi sống ở thành phố, nơi rất đông đúc nhộn nhịp. tôi đã luôn khẳng định rằng tôi không biết mình sẽ cưới ai, nhưng một điều chắc chắn: người đó không phải là nông dân hoặc là người đưa sữa!
Thế mà tôi sai trong cả hai trường hợp: anh ấy không chỉ là nông dân, mà buổi sáng còn đi đưa sữa! Thật ra, chúng tôi gặp nhau trong thời gian tôi thực tập một năm ở vùng quê anh ấy.
Trong suốt thời gian yêu nhau, tôi luôn e ngại rằng đến một lúc nào đó, tôi sẽ phát hiện ra những “chênh lệch" của người nông thôn người thành thị
Chẳng hạn nhưNgười yêu tôi rất mê thể thao. Còn tôi thì thích nghệ thuật (tôi nnghĩ là cao cấp hơn). Các buổi khiêu vũ, kịch, các phìng tranh… mới là tình yêu sâu đậm của tôi.
Sau khi chúng tôi yêu nhau được khoảng 7 tháng thì tôi nhận được tin khủng khiếp: Mẹ tôi bị ung thư không còn sống được bao lâu nữa. Ngay khi đọc bức điện, người yêu tôi đã tự tay đi thu xếp đồ đạc cho tôi, buồn bã nói: “Anh đã đặt vé tàu cho em rồi. bây giờ chỗ của embên cạnh cha mẹ mình".
Đối với anh ấy, dường như đó là sự lựa chọn duy nhất. Khi ở nhà với mẹ, hàng tuần tôi đều nhận được thư anh ấy thông báo tình hình trang trại hỏi thăm gia đình tôi. Hầu như anh ấy không bao giờ nói vể nỗi buồn hay đơn, trừ câu “I love you" luôn được ghi ở cuối thư.
Những giấc hồi bé của tôi về thư tình là luôn phải đầy ắp những lời về tình yêu bất diệt nhớ nhung đau khổ… Nhưng thư của anh ấy thì chỉ là những từ đơn giản của thực tế.
3 tháng sau, mẹ tôi mất. Sau lễ tang sắp xếp ổn thoả việc gia đình, tôi quay lại Idaho.
Đúng như tôi dự đoán, anh ấy ra tận sân bay để đón tôi. Mắt anh ấy nói nhiều hơn bất kỳ lá thư trong nào. Trên suốt con đường từ sân bay về nhà, tôi nói liên tiếp đủ thứ chuyện. đến khi anh ấy có cơ hội trả lời, anh ấy đưa cho tôi một phong bì, trên đó ghi tên tôi.
- Anh muốn tặng em một điều đặt biệt để em niết là anh nhớ em đến mức nào. Tôi mở phong bì. Trong đó là hai chiếc vé cả năm, xem mọi vở kịch tại nhà hát tôi yêu thích. Tôi rất xúc động, vì tôi cũng biết thu nhập của anh ấy không phải là cao.
- Tại sao anh làm thế này?- Tôi ái ngại hỏi- Anhthích xem kịch đâu…
Anh ấy cười:
- Nhưng em thích. anh sẽ học để thích.
Trong khoảnh khắc đó, tôi nhận ra rằng tình yêu thực sự không phải là 50/50, mà đôi khi là 100/0. Tình yêu là khi ta đặt người khác lên trước cả bản thân mình.
Dorothy Casper.
 
Top Bottom