Thơ Tứ Tuyệt Tập thơ Tứ Tuyệt : "Chờ Người Nơi Ấy" của Thiên Sầu

Thiên Sầu
  • Lượt xem 6K
  • Trả lời: 53
CHỜ NGƯỜI NƠI ẤY.196

Ngoại biết con đi chẳng trở về
Xa làng xóm cũ cách đường quê
Mười năm Ngoại nhỉ mười năm chẵn
Cháu mãi phương xa chẳng cận kề

Thưở ấy con đi biệt xóm làng
Xa trời đất mẹ cách đò ngang
Bờ tre ruộng lúa bên hiên vắng
Ngoại ngóng theo con khóc ngỡ ngàng

Mười năm lặng lẽ cứ trôi xa
Mình con lạc bước giữa sơn hà
Bao nhiêu mơ ước thời trai trẻ
Mộng với xuân thì bỏ lại ta

Sóng vỗ đìu hiu biển dấy sầu
Bao nhiêu thương nhớ dạt về đâu
Chân trời cố quận xa xôi quá
Kẻ nhớ quê hương nhớ bạc đầu

Con nhớ Ngoại yêu nhớ quá mà
Nhớ lời dạy bảo những năm qua
Nhớ sao tiếng hát từng trưa nắng
Nhớ lúc Ngoại vui cháu gọi Bà

Ngoại biết con đi chẳng trở về
Xa làng xóm cũ cách đường quê
Con đi đi nữa đừng quay lại
Ngoại biết con đi chẳng thể về....

Vọng Nguyệt Lâu
Thiên Sầu
 
Em ở phương trời tôi ở đây
Từng đêm lạnh giá xác hao gầy
Thâu canh ngắm gió cùng trăng quạnh
Muôn đời uống rượu với ngàn mây

Em đã theo chồng có nhớ không?
Rằng nơi bến cũ kẻ đau lòng
Bao chiều lặng ngắm phương trời thẳm
Nát dạ do tình lệ hóa Đông

Em có khi nào nhớ đến anh?
Như chim xa cánh lá xa cành
Yêu đương mấy thưở đành ra vậy
Cách mấy nhịp cầu mấy khúc quanh

Em có hề yêu có nhớ đâu
Nên đành cất gót bước qua cầu
Mười năm biền biệt nơi phương ấy
Một kẻ sang giàu kẻ lệ châu

Một giấc chiêm bao vỡ mộng hồng
Mong chờ cho vậy cũng hoài công
Đường trần muôn ngã tình muôn hướng
Ai đã từng yêu chẳng nát lòng..?

Vọng Nguyệt Lâu
Thiên Sầu
 
THIÊN NHAI CÔ KHÁCH

Trăng buồn quạnh quẽ trốn phương xa
Rượu đắng hòa chung nước mắt nhòa
Mười một năm dài thương mộng lỡ
Nhỏ của Sầu ơi......nhỏ bỏ ta

Yêu nhau từ thuở học chung trường
Kỷ niệm đôi mình dệt mấy chương
Giàu sang phú quý em lầm nẻo
Nhỏ của Sầu ơi...nhỏ nhớ thương

Hẹn ước trăng nguyền mộng sánh đôi
Ngày sau hạnh phúc mãi không rời
Cao xanh chia cách tình đôi ngã
Nhỏ của Sầu ơi...nhỏ của tôi

Bỏ lỡ xuân thì lá chẳng xanh
Muôn ngàn mộng ước vỡ tan tành
Đèn hoa pháo nổ vu qui ấy
Nhỏ của Sầu ơi..nhỏ bỏ anh

Mười một năm trường cuộc bể dâu
Người nơi viễn xứ kẻ giang đầu
Có còn hạnh phúc hay êm ấm
Nhỏ của Sầu ơi...nhỏ ở đâu

Rượu uống bao ngày tỉnh lại say
Thuyền hoa kẻ ngắm lệ rơi dài
Tình ta tan vỡ buồn ta khóc
Nhỏ của Sầu ơi...nhỏ của ai

Hãy uống cùng ta chén rượu lòng
Than đời hạnh phúc cũng bằng không
Giàu sang phú quý nàng thay đổi
Nhỏ của Sầu ơi...nhỏ có chồng...

Vọng Nguyệt Lâu
Thiên Sầu
 
Ai vẽ dùm ta lại địa cầu
Không còn ngăn cách bởi năm châu
Không còn vỹ tuyến chia Nam Bắc
Chẳng có thời gian héo mộng đầu

Ai vẽ dùm ta lại núi ngàn
Không còn ngăn cách bởi không gian
Không còn trăng khuyết rồi trăng lặn
Để kết duyên xưa sống cạnh nàng

Ai nối dùm ta mộng não lòng
Không còn lệ đắng những đêm trông
Không hờn không tủi khi mưa nắng
Hạnh phúc ngày qua vẫn ấm nồng

Cuồng vọng mà thôi mộng hết rồi
Đường tình mấy thuở cũng chia đôi
Người Nam kẻ Bắc than dâu bể
Hạnh phúc lầm than tại lão trời

Vọng Nguyệt Lâu
Thiên Sầu
 
Thử hỏi trời cao lão có tình?
Làm cho duyên kiếp mãi điêu linh
Hồng trần nhung nhớ người trong mộng
Cuộc sống chia đôi phận chúng mình?

Thử hỏi trời cao lão có buồn?
Làm mưa ướt lối lệ sầu tuôn
Mười năm cách biệt người yêu cũ
Một kiếp tha hương biển sóng cuồng

Thử hỏi trời cao lão có sầu?
Cho người mộng ước mãi về đâu?
Thiên thu vạn kiếp lìa đôi ngã
Nhỏ đó tôi đây nắng dãi dầu

Thử hỏi trời cao cắt chỉ hồng?
Cho nàng hạnh phúc với người mong
Còn tôi rượu uống sầu thiên hận
Ai đã từng yêu chẳng nát lòng?

Thử hỏi trần gian có mấy người
Duyên tròn mộng ước tuổi đôi mươi
Và không khổ lụy do tình ái
Thử hỏi trần gian có mấy người

Vọng Nguyệt Lâu
Thiên Sầu
 
VIẾT CHO NGƯỜI NẰM XUỐNG

Gác bỏ hành trang đến giảng đường
Người đi nhập ngũ chốn xa phương
Nhìn về cố quận lần sau cuối
Nuốt lệ chia ly nước mắt trường..

Mười một năm trời cuộc bể dâu
Thời gian lặng lẽ vút qua đầu
Phong sương tóc bạc theo năm tháng
Chẳng có thư từ được nửa câu

Gió nổi cuồng phong đất mẹ rồi
Quân hành vội vã chẳng về chơi
Lòng này cuồn cuộn như sông chảy
Quyết chí ra đi giữ đất trời

Ngựa hý trời Nam khói mịt mù
Thanh bình không đổi cảnh âm u
Máu đào thay lệ người nằm xuống
Nuốt hận vào tim quyết diệt thù

Xương máu thà rơi giữ đất này
Hòa bình chẳng tiếc máu dựng xây
Nhìn về cố quận lần sau cuối
Vẫn đứng hiên ngang giữ đất này

Ngựa hý rền vang khắp nẻo đường
Ngoảnh đầu nhìn lại ngắm quê hương
Càng nhìn cố quận xa vời vợi
Đã chí nam nhi phải tự cường

Lòng dặn lòng đây giữ đất này
Thanh bình trẻ nhỏ sống tại đây
Bà con nô nức mùa lúa mới
Chẳng tiếc hy sinh giữ đất này

Lòng dặn lòng đây giữ đất này
Quyết giữ biên cương đã dựng xây
Máu đào thay lệ anh nằm xuống
Đánh để lân bang phải sợ..này

Đánh để lân bang phải khiếp sợ
Giữ gìn từng tấc đất quê hương...

Vọng Nguyệt Lâu
Thiên Sầu
 
CHỜ NGƯỜI NƠI ẤY.204

Gác lạnh về khuya ngọn gió lùa
Duyên tình người bán kẻ đi mua
Cao xanh cắt chỉ đường chia ngã
Một giấc liêu trai hóa mộng đùa

Chiếc áo tình yêu rạng nắng hồ
Xanh màu nước thẳm bến Cô Tô
Mỉm cười trong gió nàng e thẹn
Chiếc áo ngày nay lạnh đáy mồ

Mộng vỡ tan tành ai ngỡ đâu
Giàu sang phú quý kẻ quay đầu
Nay cầu Ô Thước bao nhiêu nhịp
Là bấy nhiêu ngày uống lệ châu

Chẳng trách gì đâu chẳng trách đâu
Xem thơ không biết ý thơ sầu
Từ thuở em về đêm hôm ấy
Cảm giác đôi mình chẳng được lâu

Tôi cố tìm quên những chuyện thường
Đi về cõi ấy chỉ tình thương
Dòng đời hối hả tim lạc lỏng
Tựa cánh chim bay lạc nẻo đường

Rượu đắng từng đêm chỉ một mình
Tay cầm tấm ảnh nhỏ cười xinh
Nhòa đôi dòng lệ anh than thở
Chỉ trách cao xanh chẳng có tình

Vọng Nguyệt Lâu
Thiên Sầu
 
Mệt mỏi làm sao kiếp con người
Không đành ngắm lại tuổi đôi mươi
Đời trai sương gió nào ai hiểu
Cuộc sống mưu sinh nuốt lệ cười

Mệt mỏi làm sao kiếp đọa đày
Sương mờ che lấp khuất tương lai
Bên phần mộng tưởng bên kia nghĩa
Vững bước về đâu cuộc sống này

Mệt mỏi làm sao kiếp dãi dầu
Đêm về thao thức lẫn lo âu
Ngày kia cất tiếng cười tuôn lệ
Bữa đó bờ mi nặng trĩu sầu

Mệt mỏi làm sao mệt lắm rồi
Ôi tình đã chết quá xa xôi
Lòng đừng hy vọng trong tuyệt vọng
Để nấm mồ hoang tĩnh lặng đời

Ta muốn ngao du giữa đất trời
Đêm về ngắm nguyệt uống rượu thôi
Cầm tay mỹ nữ ngày hạnh phúc
Giấc mộng vừa tan...nước mắt đời

Vọng Nguyệt Lâu
Thiên Sầu
 
VÔ ĐỀ

Khi chiều nắng tắt gió thôi bay
Lãng tử dừng chân lại chốn này
Thuở ấy nàng đi đi vội vã
Mười năm cách biệt hỏi chờ ai???

Vọng Nguyệt Lâu
Thiên Sầu
 
Một bước tương tư một bước sầu
Hai dòng lệ đẫm ướt nhòa châu
Ngàn trang nhật ký buồn kỷ niệm
Vạn kiếp thiên thu cách mộng đầu

Vọng Nguyệt Lâu
Thiên Sầu
 
Đêm về lạc lỏng dưới cơn mưa
Lặng bước mình ta dưới bóng dừa
Che tay nghe lệ tình đang ướt
Nhớ mắt em buồn buổi tiễn đưa

Bão tố phong ba lạnh giá lòng
Mười năm hẹn ước cũng bằng không
Bến nước sông xưa người giặt áo
Cũng bỏ chờ mong kẻ lấy chồng

Vọng Nguyệt Lâu
Thiên Sầu
 
Sông Tiền cuồn cuộn chảy về đâu
Một kiếp tha phương nắng dãi dầu
Lặng ngắm trời Nam xa vạn dặm
Âm thầm gạt lệ dưới mưa ngâu

Ta thấy ta về trong giấc mơ
Nhà xưa Ngoại đứng mãi mong chờ
Thương con vất vả đời sương gió
Chỉ biết tương phùng trong ý thơ

Vọng Nguyệt Lâu
Thiên Sầu
 
CỐ QUẬN

Quốc quốc chim kêu vọng mái đầu
Cuộc đời lữ thứ sẽ về đâu
Nhìn về cố quận mây trắng quá
Nước mắt tuôn rơi dạ trĩu sầu..

Vọng Nguyệt Lâu
Thiên Sầu
 
Hỡi gió về đâu tận cuối đồi
Khuyên nàng gác vắng lệ đừng rơi
Đôi ta chẳng nợ âu đành phận
Mỗi đứa không duyên cũng tại trời
..
....
......
Viết bao nhiêu cho đủ? Và uống bao nhiêu cho đủ?
 
Top Bottom