Thơ Tứ Tuyệt Tập thơ Tứ Tuyệt : "Chờ Người Nơi Ấy" của Thiên Sầu

Thiên Sầu
  • Lượt xem 6K
  • Trả lời: 53
CHỜ NGƯỜI NƠI ẤY.55

Bạc trắng tình đời tựa như vôi
Người sang bến ấy dở dang rồi
Bao thu hẹn ước vàng kỷ niệm
Đã bấy nhiêu mùa mộng vỡ trôi

Tôi nhớ ngày xưa thuở thiếu thời
Giàn hoa thiên lý nhỏ ngồi chơi
Tóc huyền óng mượt lay theo gió
Đôi mắt sầu dâng ngập trĩu lời

Người nói tôi rằng bởi trời cao
Cho nên duyên số biết khi nào
Đôi tim cùng nhịp tay cùng nắm
Nguyệt Lão se tình bước về nhau

Những lúc thu về chốn xa xăm
Em xinh mười sáu tuổi trăng rằm
Sầu thương u oán vương vành mắt
Sánh bước đường về chỉ lặng câm

Bỗng đến một ngày pháo nổ vang
Nhà kia bên ấy cưới rộn ràng
Thiệp hồng đèn đỏ vui rộn rã
Để chúc cho người đã sang ngang

Thôi thế từ đây đã hết rồi
Trời Nam biển Bắc đã chia đôi
Thuyền sang nẻo ấy còn đâu nữa
Mộng ước tình yêu chết cạnh đồi

Dạ nát lòng tan bước thẩn thờ
Hai đầu nỗi nhớ một trời thơ
Vì em đàn mãi bài Dạ Khúc
Để thỏa tương tư những khắc chờ

Cánh nhạn trời Nam chở nguyện cầu
Cho người hạnh phúc được bền lâu
Vì thơ vẫn viết ngàn câu chúc
Con mến chồng yêu....bởi: Thiên Sầu

Văn Đàn
Thiên Sầu
 
NHỮNG ĐÊM KHÔNG NGỦ

Sông Tiền nước chảy mãi về đâu
Đất mẹ lầm than gửi nguyện cầu
Biên ải xa xăm còn lửa khói
Quân hành tập kết suốt đêm thâu

Mười một năm trời sống xa quê
Ngày xuân Ngoại ngóng con chưa về
Nợ nước chưa đền ơn chưa trả
Xa lũy tre làng tiếng...à....ê

Tiền con gửi Ngoại không đủ xài
Nhà cũ mưa về....gió Bắc lay
Con gái theo chồng nơi xứ khác
Cháu đi biền biệt mấy xuân dài

Mười một năm trời không thấy nhau
Vào Thu mấy độ lá phai màu
Bằng lăng trước ngõ còn hay mất
Anh ở nơi này......dạ đớn đau

Rừng xanh gió lạ dưới cơn mưa
Nỗi nhớ nhiều thêm biết sao vừa
Che tay nghe lệ tình đang ướt
Nhớ mắt em buồn buổi tiễn đưa

Ngoại nhớ con đi chẳng ngày về
Thương trời đất mẹ dạ tái tê
Đàn em thơ dại còn đang lớn
Anh cả hành quân chẳng cận kề

Ai mua mộng ước của một thời?
Tuổi trẻ thêm nhòa .....hạt lệ rơi
Quê hương nghìn dặm trời mây trắng
Bao giờ hết giặc........núi sông ơi!

Ngần ấy năm trời không hiểu sao?
Hãy tỉnh lại đi hỡi đồng bào
Bóng tối quân thù đang trỗi dậy
Chung sức một lòng vượt núi đao

Văn Đàn
Thiên Sầu
 
NGOẠI!

Tấm ảnh ngày xưa có một người
Đương thời xuân trẻ tuổi đôi mươi
Đời xô ta ngã.....buồn...đứng dậy
Đổi lấy thiên thu tiếng Ngoại cười

Văn Đàn
Thiên Sầu
 
TÌNH YÊU VÀ NỖI NHỚ

Ta vẫn lang thang giữa đường đời
Đang tròn mộng ước tuổi hai mươi
Mai vàng đất khách sao chẳng nở
Quốc quốc chim kêu buốt khoảng trời

Hỡi gió về bên kia tổ quốc
Thổi dùm tôi hơi ấm tình thương
Người đi cách biệt trời non nước
Vẫn đó âm thầm dõi cố hương

Nặng gánh trên người bao mộng ước
Ngoại chiều nao ngóng đợi thằng con
Từ hôm bữa lên đường nhập ngũ
Mười một năm giấc ngủ chưa tròn

Hỡi gió về bên kia tổ quốc
Chở dùm tôi nỗi nhớ qua sông
Người con gái góc đường xưa ấy
Còn đứng giơ tay tiễn biệt chồng

Mười một năm trời vững niềm tin
Quê nhà yêu dấu Ngoại đứng nhìn
Ai có về bên kia tổ quốc
Hãy nhắn rằng...con bận chiến chinh

Sống ở hồng trần ai chẳng mộng
Người tham phú quý kẻ ham giàu
Nhưng lòng con đêm ngày ước nguyện
(Được trở về)
Hôn một lần đất mẹ thương đau


Văn Đàn
Thiên Sầu
 
TẬN TRUNG BÁO QUỐC

Biển sóng cuồn dâng nát khoảng trời
Trông về đất mẹ.....lệ thầm rơi!
Mai vàng đã nở? Ngoại còn ngóng?
Nợ nước chưa xong đã nửa đời

Mưa về phố lạ chẳng ai quen
Đường vắng buồn tênh dưới ánh đèn
Một kẻ bước đi lòng trĩu nặng
Than đời một lũ sống bon chen

Mưa xuống tình người rách tả tơi
Tham ô bè phái hận ngút trời
Mưa về khuất nẻo mờ sương tối
Những bậc tiên hiền hãy ngó coi

Mưa khóc cho người kiếp tha phương
Hồn thiêng sông núi sáng soi đường
Mộng vàng dẫn lối qua năm tháng
Đất khách sao bằng đất cố hương

Ngoại ở quê nhà con ở đây
Mười năm sương gió bạc vai gầy
Con nhớ trời Nam xa vạn dặm
Ngoại đứng bên chiều trông bóng mây

Con thấy con về trong giấc mơ
Quê hương giặc đốt tự bao giờ
Làng xưa xóm cũ buồn hiu hắt
Vắng bóng dân mình cỏ xác xơ

Con thấy em ngồi bên mé sông
Trời xanh hiu hắt nắng pha hồng
Mắt nhìn xa tít mi tràn lệ
Để gió thu buồn trong mắt trong

Ơn nghĩa xin đền trả gió mây
Ngày đêm gìn giữ biên cương này
Quân thù còn đó ngoài biên ải
Tấc đất không lùi huyết lệ bay

Quê hương ngàn dặm bỏ sau lưng
Vẫn mãi lang thang giữa núi rừng
Nhiệm vụ đêm ngày đi vội vã
Nhìn về đất mẹ lệ rưng rưng

Mười một năm trời mây vẫn trôi
Cầu Ô mấy nhịp mất đâu rồi
Thu về mấy bận sao lá rụng
Có phải ngân hà đang xẻ đôi

Tim người vẫn chảy hai dòng máu
Mãi đó chung về nhịp cố hương
Trời Nam ngàn dặm mây trắng quá
Hãy đợi con về Ngoại thân thương

P/s: Trong từng giấc ngủ, tôi luôn mơ thấy mình về với dòng sông quê hương, con sông Tiền nước trong xanh chảy đôi bờ. Dáng Ngoại đứng bên hiên nhà ngóng chờ con cháu trở về. Tôi luôn nhớ lời Ngoại dặn tôi ngày trước:
"Tổ quốc là trên hết, nhà này không có con cháu hèn nhát! Con cháu chết trận đau một, con cháu trốn trận đau gấp mười!"
Mười một năm tròn, đều mong muốn được Ngoại ôm vào lòng và hôn lên đất mẹ thân yêu.
"Sông Tiền gọi Đất Mẹ...!"


Văn Đàn
Thiên Sầu
 
NIỀM TIN!

Trời ở đâu? Đất mẹ ở đâu?
Mà nghe quốc quốc gọi bên cầu
Miền Nam hai tiếng đầy thương nhớ
Thấy Ngoại lưng còm mắt lệ sâu

Nhà ở đâu? Mà tôi ở đây
Vì yêu lý tưởng mộng thêm đầy
Thèm sao muống luộc, tương chao quá
Thèm tiếng ru hờ cách trời mây

Người ở đâu? Thề hẹn ở đâu ?
Mười năm cách biệt mối duyên đầu
Lời xưa nguyện ước đành đưa tiễn
Một kẻ không về.....kẻ lệ châu

Tình mãi đây? Mà nàng hiểu không?
Vì non vì nước phải quên lòng
Quân hành vội vã chưa về phép
Chẳng ghé thăm nàng dẫu đợi mong

Người có hay? Ngoại ơi có hay?
Miền Nam thân thiết mộng đêm ngày
Con mong từng tháng từng Xuân đến
Được đón giao thừa tối hôm nay

Từ thuở con đi quê mình đổi mới?
Có đèn đường phố xá được thêm tên
Nghe lời Ngoại...lúc xưa luôn dạy bảo
Yêu đồng bào tổ quốc mãi không quên

Văn Đàn
Thiên Sầu
 
ĐẬM SÂU?

Sông Tiền lơ lửng chảy về đâu
Núi Cấm mây giăng bạc mái đầu
Chợ Mới chờ ai ngày ước hẹn
Mười năm thử hỏi có đậm sâu?

Văn Đàn
Thiên Sầu
 
GIÓ LẠNH

Gió lạnh về đâu gió lạnh luồn
Trông về đất mẹ lệ trào tuôn
Mười năm cơ cực mười năm nhỉ?
Mắt Ngoại ngày qua mắt đẫm buồn

Gió lạnh về Nam rét khoảng trời
Bao giờ trở lại núi sông ơi!
Mười năm sương gió mòn vai trẻ
Tóc bạc từng Xuân bỏ thiếu thời

Gió lạnh về đâu khắp nẻo đường
Bao lần phượng nở rực màu thương
Thời gian lặng lẽ trôi nhanh quá
Kỷ niệm tìm đâu dưới mái trường

Gió lạnh về Nam gió lạnh rồi
Ai về tổ quốc Việt Nam tôi
Đem dùm thương nhớ đêm không ngủ
Gửi một tình yêu của một đời

Đừng khóc Ngoại ơi hãy ráng chờ
Con nghe tiếng Ngoại nhắc trong mơ
Ngày đêm mong cháu về xum họp
Buổi ấy đoàn viên đến bất ngờ

Mười mấy năm rồi mây vẫn trôi
Quê hương yêu dấu khuất sau đồi
Bên trời vọng tiếng chim kêu quốc
Đắng cả nơi lòng đắng cả môi

P/s:

Hỡi nàng họa sĩ..hãy vẽ dùm tôi hình của nước
Vẽ những hùng anh dấn bước trên chiến trường
Vẽ máu hồng rơi vì giữ đất nước quê hương
Họ ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ

Văn Đàn
Thiên Sầu
 
NGUYỆN!

Gió lạnh từng cơn góc giáo đường
Xin cầu đức chúa rũ lòng thương
Cho người chốn ấy tròn duyên phận
Hạnh phúc kề bên bỏ lệ trường

Văn Đàn
Thiên Sầu
 
CHỜ NGƯỜI NƠI ẤY.101
(........)

Chỉ có nàng trăng những lúc buồn
Đêm về vắng lặng giọt sầu tuôn
Ngàn sao lại thức cùng ta vậy
Chắc cũng cô đơn tận suối nguồn

Chỉ có lời thơ với nỗi sầu
Men nồng cạn chén suốt canh thâu
Hai đời một kiếp yêu đành phận
Lệ rớt từng đêm hỡi tình đầu

Kẻ thích giàu sang mộng kim tiền
Yêu người yêu lắm dạ hóa điên
Đêm nay đêm mai đêm mai nữa
Để khóc vì nhau hỡi muộn phiền

Sóng vỗ thuyền trôi mãi khuất bờ
Chân trời góc bể cạn vần thơ
Mơ tàn mộng vỡ tình nhung nhớ
Kẻ Bắc người Nam hận hóa khờ

Gửi tặng cho em một đóa hồng
Tưới bằng máu đẫm lúc trời Đông
Hồng môi hồng mắt hồng duyên mới
Để chúc mừng em đã có chồng

Pháo nổ nhà bên bậu có chồng
Ngày xưa hẹn ước cũng là không?
Đừng trao mộng ái tình muôn thuở
Để kẻ ngày nay khỏi hận lòng

Nếu biết...thì thôi nghỉ viết rồi
Trời à ngó xuống để mà coi
Giàu sang phú quý người đành để
Một kẻ lang thang giữa cuộc đời

Nhặt lá thu xưa nhuộm lá vàng
Duyên tình bạc bẽo đã sang ngang
Đò qua bến ấy chờ muôn thưở
Kẻ khóc duyên đau mộng bẽ bàng
...
Mơ chỉ là mơ giữa mộng thường
....

Văn Đàn
Thiên Sầu
 
KHÔNG VỀ!

Hai mươi năm cất bước khỏi quê nhà
Trông về đất mẹ chốn trời xa
Nhìn đôi bàn tay gầy xơ xác
Tóc đã pha sương với nắng tà

Hai mươi năm xứ lạ với quê người
Đâu rồi mộng tưởng tuổi hai mươi
Năm qua tháng lại còn ai gánh
Chỉ mỗi riêng ta bước cuối đời

Chiếc lá xa cành còn thương cây nhớ cội
Cái kiếp xứ người có tội với non sông?
Chàng trai trẻ có về bên kia của đất nước
Hãy gửi dùm tôi nỗi nhớ gánh bên lòng

Ngày con đi đất mẹ đầy mưa gió
Ba lô gầy ôm lấy xác thân con
Bóng Ngoại già đứng tiễn nơi góc bể
Nơi chân trời hiếu lễ chẳng vuông tròn

Con không về khi quê mình còn bóng giặc
Ngoại chân trời vẫn nhớ cháu nơi xa
Khi đời con đã lặng với chiều tà
Một bên hiếu sao tròn với non nước

Đọc lại thơ con thấy đẫm sầu
Bao nhiêu thương nhớ dạt về đâu
Này non này nước này hiếu nghĩa
Đã lỡ yêu thương của mộng đầu

Con vẫn lang thang giữa cuộc đời
Đi tìm mộng tưởng thuở hai mươi
Muôn ngàn nỗi khổ nào ai thấu
Một gánh thương đau với đất trời

Thơ làm mấy chữ để buồn vơi
Thả nỗi ưu tư ở cuộc đời
Năm qua tháng lại còn ai hiểu
Một kẻ cô đơn lại ngắm trời

Văn Đàn
Thiên Sầu
 
NGOẠI!

Ngoài trời vẫn nặng tiếng mưa bay
Gác vắng mình ta cạn chén này
Vẩy bút đề thơ lòng chợt viết
Năm dài tháng rộng nhớ nhà thay

Ta vẫn lang thang giữa xứ người
Đang tròn mộng ước tuổi hai mươi
Đồng tâm đồng chí còn ai nữa
Ngoảnh mặt già nua lặng tiếng cười

Ngoại có chờ con ở cuối đường?
Âm thầm trông ngóng dấu chân thương
Ngày con nhập ngũ trời giông bão
Lệ rớt thay mưa ướt dặm trường

Mười một năm trời cuộc bể dâu
Thời gian vụt tắt ở trên đầu
Sông....(+)vẫn chảy bao con nước
Chẳng thấy con về lại.... ...... (+)?

Con nhớ nhà xưa nhớ lắm mà
Nhớ làng nhớ xóm nhớ em xa
Nhớ tre nhớ trúc từng khe đá
Nhớ võng đung đưa tiếng của bà

Con vẫn mong sao được trở về
Làm con hiếu thảo chẳng ai chê
Mà sao khó quá nào ai hiểu
Một bước ra đi lỡ hẹn thề

Con viết nên thơ nghẹn uất sầu
Bao nhiêu thương nhớ dạt về đâu
Từ khi nghiệp lớn còn dang dở
Nợ nước chưa xong đã bạc đầu

P/s:

Con vẫn mong sao có một ngày
Con về bên Ngoại nắm bàn tay
Và không rời xa dù nửa bước
Để sống yên vui trọn kiếp này
(+): tên gọi địa danh quê hương

Văn Đàn
Thiên Sầu
 
TẠM BIỆT QUÊ HƯƠNG

Quốc quốc chim kêu vọng khắp trời
Thương về đất mẹ Việt Nam tôi
Mồ hoang mã lạnh đâu đồng chí?
Nợ nước còn mang nặng suốt đời
...
... .

Thưở ấy con đi biệt xóm làng
Xa trời đất mẹ cách đò ngang
Chiều quê vắng lặng bên đường cũ
Ngoại đứng nhìn con nắng nhuộm vàng

Xuân đến xuân đi đã mấy mùa
Ngoại thường hỏi cháu có về chưa?
Từ Thu cách biệt mười năm trước
Ngoại ngóng tin con nhớ sao vừa

Con biết con đi chẳng trở về
Đêm ngày lạc bước chốn sơn khê
Rừng sâu núi thẳm mình con tiến
Mấy độ Xuân qua lỡ hẹn thề

Con nhớ nhà xưa Ngoại có trồng
Một giàn thiên lý trổ đầy bông
Thưở ấy con thường ra đứng ngắm
Đợi nắng hoàng hôn phủ khắp đồng

Nỗi nhớ từng đêm dạ nghẹn ngào
Thương người lạnh buốt nhói tim đau
Làm sao trở lại vòng tay ấm
Lại nắm bàn tay Ngoại thuở nào

Con nhớ Ngoại con nhớ lạ thường
Bao ngày vất vả lúc mờ sương
Trưa hè rực nắng đầu không nón
Cũng ráng nuôi con được đến trường

Lữ thứ mười năm khắp biển trời
Bao giờ trở lại cố hương tôi
Tìm bao kỷ niệm ngày xưa mất
Để sống mà lo Ngoại suốt đời

Con viết dòng thơ đẫm lệ sầu
Muôn ngàn nhung nhớ dạt về đâu
Nhìn về đất mẹ mây trắng quá
Hỡi gió trời Nam gửi nguyện cầu

Văn Đàn
Thiên Sầu
 
NHẬT KÝ NHỚ NGOẠI.8

Sông Tiền nước chảy mãi về đâu
Núi Cấm mây giăng bạc mái đầu
Châu Đốc đường mưa nhòa kỷ niệm
Bao giờ trở lại được Tân Châu....?

Thi sĩ bao người chẳng phải tôi
Thơ kia chỉ viết tả cuộc đời
Không hoa không sắc không tri kỷ
Không bạn không bè tuổi đôi mươi

Thơ người nhuận bút tôi thì không
Kẻ hám thanh danh kẻ dối lòng
Hào nhoáng bon chen từng con chữ
Rồi lại trách đời quá bất công..!

Mỗi bước xa nhà lại viết thơ
Là bao nhung nhớ đến vô bờ
Thương Ngoại già yếu nơi góc bể
Cách biệt phương trời cháu ngẩn ngơ

Đường đời vạn nẻo biết về đâu
Thời gian như nước vụt qua cầu
Sao không trở về thăm xóm cũ
Bao giờ trở lại được Tân Châu...?

Tiếng Ngoại con nghe thắm đượm buồn
Cố kìm dòng lệ muốn trào tuôn
Mười năm Ngoại nhỉ..mười năm chẵn
Nhớ cháu lòng đau biển sóng cuồng

Con vẫn đang đong những nghẹn ngào
Ôm tình gửi gắm vào chiêm bao
Giấc ngủ chưa tròn bừng tỉnh giấc
Nhớ quá làm sao nhớ thế nào

Ngày mai không xa sẽ yên bình
Trời Nam lại rực ánh bình minh
Con về đất mẹ trong nắng sớm
Để đón mùa xuân của gia đình

Văn Đàn
Thiên Sầu
 
TÔI NHỚ!

Tôi viết dòng thơ đậm nỗi buồn
Là bao nhung nhớ lệ trào tuôn
Làng quê xa cách xa vạn dặm
Cách bóng đò ngang ngọn gió luồn

Tôi viết dòng thơ đậm nỗi sầu
Cho người yêu dấu bởi vì đâu
Đường về giăng kín trời mưa bão
Để ướt yêu thương giấc mộng đầu

Tôi nhớ quê hương mãi suốt đời
Đêm ngày cháy bỏng chẳng nào ngơi
Bờ tre vách lá con đường nhỏ
Ruộng lúa bờ đê nắng gọi mời

Tôi nhớ em thôi đủ hết giờ
Đường xưa áo trắng kẻ làm thơ
Bên hàng phượng đỏ trưa nắng cháy
Có kẻ ngu ngơ đứng thẩn thờ

Tôi nhớ quê hương nhớ nhỏ mà
Nhưng vì nặng gánh mãi còn xa
Trong từng giấc ngủ luôn nghe thấy
Tiếng hát em yêu lẫn tiếng bà

Tôi biết thời gian sẽ đổi lòng
Sông thì lúc đục lúc thì trong
Khi ngày hôm ấy nghe Ngoại nói
Nó bỏ mày đi để lấy chồng

Cũng biết do tôi mãi cách rời
Quân hành vội vã chẳng về chơi
Hai ta chẳng nợ âu đành phận
Đôi lứa không duyên cũng tại trời

Tôi chẳng buồn đâu chẳng khóc đâu
Quê hương yêu dấu ở trên đầu
Đất mẹ phương trời Ngoại còn đứng
Đợi cháu bên nhà đã bao lâu....

Con hứa không xa sẽ vẹn thề
Xum vầy với Ngoại trọn tình quê
Không màng thế sự công danh đó
Chẳng đáng một xu...Cháu sẽ về

Đất nước quê hương cất ở lòng
Yêu NGƯỜI tổ quốc cả non sông
Nhìn về phương ấy mây trắng quá
Con thấy bên hiên lúa trĩu đồng..

Vọng Nguyệt Lâu
Thiên Sầu
 
CHỜ NGƯỜI NƠI ẤY.166

Xin trả về em một tấm lòng
Của thời mộng ước lẫn ngàn mong
Bao lần lẻ bóng bên hiên vắng
Để mấy lần đau lệ chảy ròng

Xin trả lại em vạt nắng dài
Của thời thiếu nữ tóc ngang vai
Tan trường phượng đỏ bâng khuâng dạ
Cuối phố mình anh thổn thức hoài

Xin trả cho em một nỗi sầu
Như đời chinh chiến sẽ về đâu
Trăng tàn mấy độ bên sương lạnh
Vẫn cố tìm trao những nguyện cầu

Xin trả cho em cả cuộc đời
Không bè không bạn tuổi đôi mươi
Cổng trường đại học anh rời bỏ
Vác súng ba lô bước giữa trời

Xin trả cho em một kiếp người
Từ đây đoạn tuyệt bậu mình ơi
Không còn mộng ước thôi chào nhé
Cát bụi từ đây phủ lấp đời

Xin lỗi..tình yêu.....hết thật rồi
Anh về địa phủ bỏ nàng thôi
Trần gian hãy sống dùm tôi nhé
Một kiếp đau thương trọn kiếp người

Vọng Nguyệt Lâu
Thiên Sầu
 
CHỜ NGƯỜI NƠI ẤY.175

Có kẻ đi tìm những giấc mơ
Từ khi tuổi trẻ đến bây giờ
Mười năm góp đủ bao cay đắng
Gửi mộng hay sầu đẫm ý thơ

Có kẻ đi tìm ánh nắng mai
Trèo qua ghềnh thác những đêm dài
Lang thang góc bể chân trời rộng
Phút cuối sao rồi vẫn trắng tay

Mộng ước bây giờ đã khuất sâu
Từ khi nhung nhớ vụt qua cầu
Bao lần chết lặng bên rừng vắng
Nước mắt lăn dài hỏi bạn đâu?

Tôi vẫn lang thang giữa biển trời
Quê nhà xa cách mộng hoài trôi
Chiều dâng ngớ ngẩn bên thềm vắng
Lặng ngắm quê hương dạ chết rồi

Tôi nhớ nhà xưa đến nát lòng
Ngoại giờ có khỏe có buồn không?
Từ khi đêm ấy trời mưa bão
Tiễn cháu ra đi bỏ lại đồng

Tôi nhớ về em nhớ tận cùng
Bây giờ có kẻ bước về chung?
Hay là tiếp mộng ngày xưa đó
Hay bước sang ngang bỏ gã khùng?

Tôi nhớ đường quê rợp nắng vàng
Con đò bến nước mỗi chiều sang
Có giàn thiên lý nơi đầu ngõ
Đó chốn ngày xưa hẹn ước nàng

Gắp miếng cá kho lệ đổ dài
Dây bầu ruột bí hỏi còn ai
Cơm này cố nuốt toàn cay đắng
Nhớ Ngoại ngày xưa dựng hình hài

Vẫn nhớ lời xưa Ngoại ví dầu
Anh hùng chết trận xá gì đâu
Chết vì đất mẹ vì non nước
Vẫn đứng hiên ngang dẫu mất đầu

Vẫn nhớ quê hương một mái nhà
Khi thời tuổi trẻ lặng bình qua
Xa rời hạnh phúc nhưng lòng mãi
Giữ đó trong tim bóng Ngoại già

Vọng Nguyệt Lâu
Thiên Sầu
 
MƯA RỪNG

Chiều buồn đứng lặng ngắm mưa rơi
Mưa khóc mưa than trách cuộc đời
Tuổi trẻ xuân thì trong vội vã
Nên giờ lẻ bóng bậu mình ơi

Mưa đến từng đêm lạnh giá hồn
Cho người quỳ tại nấm mồ chôn
Trên hình lũ bạn cười như nói
Hãy đứng hiên ngang dẫu địch dồn

Mưa đến ngày xưa tiễn bóng hình
Quân đoàn vệ quốc quyết ra binh
Bên rừng chết lặng thương đồng chí
Bao lớp quân đi đổi thanh bình

Mưa có cùng ta một nỗi lòng
Thương về đất mẹ Việt Nam không?
Bao lần bước vội bên rừng vắng
Trông thấy quê hương ánh lửa hồng

Mưa đến cùng ta cạn chén này
Quên đời quá bạc phận chua cay
Mười năm quá đủ rồi mưa hỡi
Nỗi nhớ quê hương cứ đọa đày

Mưa có về Nam của nước mình
Đem lời yêu dấu gửi bình minh
Nhà tôi xóm đạo bên đồi vắng
Giếng nước ao sen cạnh mái đình

Mưa hỡi dừng thôi lạnh quá rồi
Mưa làm dạ buốt buốt tim côi
Nhìn hình đám bạn còn non nớt
Bao lớp xông pha giữa biển trời
...
....
.......

Mưa có nghe không tiếng nỗi lòng
Khi chàng trai trẻ bỏ dòng sông
Xa rời đất mẹ thân viễn xứ
Vẫn ngắm quê hương lệ cạn dòng

Vọng Nguyệt Lâu
Thiên Sầu
 
CHỜ NGƯỜI NƠI ẤY.178

Rượu đắng men nồng vẫn cứ say
Ta vẫn hiên ngang giữ đất này
Lưng trời trông thấy ngân hà rụng
Chếnh choáng hiên nhà đất cuồng quay

Bạn hữu bao người mấy chuyện xưa
Ngâm thơ uống rượu nhớ sao vừa
Chinh nhân mấy trận còn hay mất
Một sớm hôm nào kẻ tiễn đưa

Gió lạnh từng đêm buốt khoảng trời
Đâu rồi chúng bạn tuổi đôi mươi
Một bầu nhiệt huyết phong sương lệ
Đất khách dừng chân bỏ lại đời

Ngoại biết con đi chẳng trở về
Xa miền đất mẹ cách bờ đê
Xa làng biệt xóm bao thu ấy
Để gió heo may trách hẹn thề

Rượu uống vào tim khổ đắng lòng
Muôn ngàn chuyện cũ có buồn không?
Có hờn có trách khi trăng đến?
Có thức thâu đêm lệ chảy dòng?

Thôi nhé thằng em lũ bạn hiền
Khi nằm đất mẹ hãy bình yên
Mộng tưởng còn đây cho anh gánh
Giấc ngủ ngàn thu rũ muộn phiền

Cũng muốn mai kia sẽ thanh bình
Không còn súng đạn kẻ chiến chinh
Anh về đất mẹ trong nắng sớm
....
.....
......
Được hưởng an vui của gia đình

Vọng Nguyệt Lâu
Thiên Sầu
 
CHỜ NGƯỜI NƠI ẤY. 188

Yêu nhau từ thưở học chung trường
Kỷ niệm đôi mình dệt mấy chương
Bóng lá me bay hàng phượng đỏ
Tôi nhìn áo trắng ngẩn ngơ thường

Ba bốn mùa hoa rụng trước lầu
Bao nhiêu thương nhớ nhuộm càng sâu
Đường đời tôi bước em đại học
Hẹn biển thề non giữ mộng đầu

Cách biệt ai ngờ vĩnh biệt đâu
Nàng sao bội ước vội qua cầu
Nhà cao cửa rộng xe đưa đón
Khoác áo sang giàu áo cô dâu

Tôi vẫn hiên ngang giữa đất trời
Sông hồ đậm dấu bước chân tôi
Dầm mưa dãi nắng đời sương gió
Ngọn lửa tình em dẫn lối rồi

Ngoại bảo rằng em đã có chồng
Mà nghe buốt giá lạnh mùa đông
Bàng ơi phượng hỡi thề xưa nữa
Hỏi có tin không nhỏ đổi lòng

Biên cương mờ mịt lối quê nàng
Phủ trắng sông hồ vạn dặm tang
Trời Nam nhạt nắng sao về lại
Chiều thu lá rụng gió mơ màng

Quán rượu đêm khuya chỉ một mình
Thương về số phận quá điêu linh
Bên này lý tưởng bên kia mộng
Đất mẹ lầm than...phải bỏ tình

Nhìn con nước lớn lại khi ròng
Mà sao đất mẹ mãi long đong
Tham ô bè phái bao lời khóc
Hãy cố lên tôi quyết giữ lòng

Ngoại biết con đi chẳng trở về
Xa làng xóm cũ cách bờ đê
Mười năm con bước mười năm khổ
Ngoại khóc vì thương cháu trọn thề

Ai bán cho tôi tuổi thiếu thời
Tháng ngày vui vẻ chỉ ăn chơi
Đòn roi trốn học đường mưa nắng
Có Ngoại và em cả cuộc đời

Tuyết trắng phương nào lạnh lắm không
Nhớ mặc áo ấm ở bên chồng
Phương trời anh bước còn yên dạ
Cách biệt nhau rồi mấy mùa Đông

Con biết Ngoại thương hiểu con mà
Từ đêm hôm ấy ở nhà ta
Tương chao muống luộc dầm nước mắt
Ngoại tiễn con đi...giữ sơn hà

Vọng Nguyệt Lâu
Thiên Sầu
 
Top Bottom