Thơ Tứ Tuyệt Tập thơ Tứ Tuyệt : "Chờ Người Nơi Ấy" của Thiên Sầu

Thiên Sầu
  • Lượt xem 6K
  • Trả lời: 53
tho-anh-tam-trang-ben-lan-khoi-thuoc.jpg



VÔ ĐỀ
Người về bên ấy có vui không
Bên kia pháo nổ cùng thiệp hồng
Bao nhiêu yêu dấu giờ tan biến
Đã hóa lệ nhòa ướt trời Đông

Người về bên ấy có vui không
Đêm đêm hạnh phúc ở bên chồng
Đường xưa lạnh vắng mình ta bước
Cay đắng trong lòng hóa nhớ mong

Người về bên ấy chắc vui không
Có được yêu dấu ôm vào lòng
Có được dỗ dành khi hờn dỗi
Có vuốt vai gầy khi trời Đông

Nhìn trời ao ước đến tương lai
Người sẽ hạnh phúc ngày qua ngày
Sẽ được chồng yêu và chìu chuộng
Để ta nơi này đỡ đắng cay

Văn Đàn
Thiên Sầu
 
53 Bình luận
XIN HỎI....

Xin hỏi trên đời có tình không?
Thề non hẹn biển chẳng thay lòng
Ngoảnh mặt quay lưng người cất bước
Bỏ cả quê nhà bỏ dòng sông

Xin hỏi trên đời có nhớ không?
Đêm đêm cay đắng lệ vài dòng
Tương tư thao thức nhìn trăng sáng
Khóc than chị Hằng, nỗi nhớ mong

Xin hỏi trên đời có hận không?
Bỏ đi tình cũ để theo chồng
Nhà lầu xe hơi người đưa đón
Rũ bỏ ân tình bỏ trời Đông

Xin hỏi làm chi hỏi làm gì
Hỏi đi hỏi mãi người cũng đi
Mộng vỡ uyên ương lìa đôi ngã
Nên đành làm thi gửi mộng thì


P/s: cảm xúc lung tung beng...haizz làm không vô

Văn Đàn
Thiên Sầu
 
CHỜ NGƯỜI NƠI ẤY.6

Bán nửa vầng trăng, bán nửa sầu
Ai mua tôi bán, chẳng phải lâu
Mười năm thương nhớ, mười năm đợi
Nước mắt đêm dài, đêm mưa ngâu

Bán nửa vầng trăng, ước hẹn hò
Ai mua tôi bán, tặng âu lo
Cho thêm quá khứ cùng cay đắng
Nhớ nhung canh dài, canh buồn so

Bán cả trang thơ lẫn nỗi lòng
Ai mua tôi bán cả trời Đông
Cho người yêu dấu thêm yên ấm
Chẳng tái tê lòng, chẳng ngóng trông

Thôi nghĩ lại rồi không bán đâu
Hôm nay lại nhớ làm thơ sầu
Vẫn sợ xong rồi lại quên mất
Hình bóng người về, gửi vào đâu

Thơ viết lâu rồi lâu rất lâu
Từ khi thao thức mối tình sầu
Mười năm nỗi nhớ, mười năm hận
Kẻ bước sang ngang, kẻ bạc đầu

Văn Đàn
Thiên Sầu
 
CHỜ NGƯỜI NƠI ẤY.7

Một nửa tôi ơi, ở chốn nào
Sao không cất bước về tìm nhau
Ngày ngày trong ngóng ngày ngày nhớ
Nỗi nhớ cồn cào nhớ biết bao

Một nửa tôi ơi, gửi nhành đào
Hoa tươi sắc thắm, màu thương đau
Trung trinh một mảnh, lòng không đổi
Yến oanh vui vầy, thương nhớ sao?

Một nửa tôi ơi, gửi đợi chờ
Yêu thương da diết kết mộng mơ
Đơm thêm cay đắng đôi dòng lệ
Dệt mộng chung tình ta với thơ

Một nửa tôi ơi, gửi tình khờ
Của ngày xưa ấy,thuở ban sơ
Áo trắng tan trường, cùng cất bước
Ai đón ai về mưa tả tơi

Một nửa tôi ơi, mất thật rồi
Ngàn năm vĩnh biệt mộng chia đôi
Tình thắm, thiệp hồng bên duyên mới
Chúc mãi cho người, hạnh phúc thôi

Văn Đàn
Thiên Sầu
 
CHỜ NGƯỜI NƠI ẤY.8

Đêm nay lại nhớ, quá đi thôi!
Đêm kia, đêm trước, đã nhớ rồi
Nhớ người không nhớ, tôi lại nhớ
Nhớ đến âm thầm, nhớ xa xôi

Đêm nay lại nhớ, quá trăng ơi!
Nhớ đến chơi vơi, nhớ suốt đời
Nhớ về xưa ấy, người sang bến
Nước mắt lăn dài, như mưa rơi

Duyên đi duyên đến, có bao lâu
Sao phải chia xa, mối tình đầu
Trách trời mưa bão, giông chợt đến
Để lại cho tình, nấm mồ sâu

Đêm nay trăng sáng, ánh trăng xa
Nghe tiếng non ca, tiếng tì bà
Ôm đàn gải khúc Tương Tư Hận
Nước mắt tuôn rồi, ta với ta

Nhớ cứ dâng trào, đêm mỗi đêm
Như mưa ru giấc, ngủ bên thềm
Gió về phương ấy, cho nhắn gửi
Ta nhớ vô cùng,nhớ nhiều thêm...

Văn Đàn
Thiên Sầu
 
CHỜ NGƯỜI NƠI ẤY.9

Chờ người, chờ mãi, chẳng thấy đâu
Sao nỡ chia xa, mối tình đầu
Trăng hờn, trăng tuổi, rồi trăng khuyết
Gió thổi mây về, tình nơi đâu?

Chờ người, chờ mãi, suốt canh thâu
Nâng chén chua cay, cạn chén sầu
Lệ đắng vào tim, hồn nhỏ máu
Máu nhuộm thêm hồng, tình thêm sâu

Chờ người, chờ mãi, đau đớn thay
Ai hứa sẽ yêu, trọn kiếp này
Chân trời góc bể, cùng nhau bước
Nước mắt lăn dài, ngày chia tay

Đời đời kiếp kiếp, vẫn mãi yêu
Nhân gian chua xót, đắng cay nhiều
Chờ hoài, chờ mãi, tình chưa đến
Tóc đã phai màu, hóa tịch liêu

Chờ người, chờ mãi, muôn kiếp sau
Xin hãy quên đi, mộng sang giàu
Hạnh phúc bên đời, nào ai bán
Vô vạn ân tình, mấy ai trao

Năm tháng dần qua, mộng chia xa
Người đó ta đây, mộng cũng nhòa
Mộng vỡ tan tành, chim lìa cánh
Cây cũng xa cành, đau đớn ta....

Văn Đàn
Thiên Sầu
 
CHỜ NGƯỜI NƠI ẤY.10
(Xúc cảm Thề Non Nước)

Non nước còn chờ, ai có hay
Non non nước nước, đắng cay này
Ngày xưa non kia, chờ nước đến
Để đến bây giờ, non chờ ai?

Nhớ lời nguyện xưa, bao đắng cay
Non kia đứng ngóng, ngày qua ngày
Nước đi, đi mãi, không về nữa
Để non úa màu, sắc tàn phai

Thu đi Đông đến, lại xuân qua
Non kia trông ngóng, giờ cũng già
Tình theo bóng nước, ra biển Bắc
Non còn đứng lại, chờ nước qua?

Non non nước nước, mộng chia xa
Non còn nhớ nước, nước nhớ nhà?
Trời buồn mưa đến, rơi lả tả
Nước đã xa rồi, non lệ sa

Thề xưa non nước, đã còn đâu?
Non cao trong ngóng, điểm bạc đầu
Chim trời mỏi cánh, tìm chốn nghỉ
Người vội xa người, đến bao lâu?

Văn Đàn
Thiên Sầu
 
CHỜ NGƯỜI NƠI ẤY.11

Nếu có một ngày, trời bão giông
Thì xin ai đó, đừng phai lòng
Tình vừa chớm nở, xuân phơi phới
Ánh dương sẽ về,tiễn ngày Đông

Nếu có một ngày, phải chia tay
Xin yêu say đắm, phút giây này
Đến khi suy ngẫm, về quá khứ
Tương lai rạng ngời, chẳng đắng cay

Nếu có một ngày, em nhớ anh
Xin em hãy ngắm, cây liền cành
Tình anh vẫn thế, vẫn như thế
Sao lá quên cành, bỏ trời xanh

Nếu có một ngày, em đớn đau
Xin em hãy nhớ, đến nơi nào
Có người thầm ngóng, đêm nguyện ước
Cho em yên bình, đến mai sau

Nếu có một ngày, một ngày thôi
Em xinh như nắng, hoa trên đồi
Cầm tay mãi mãi, và nguyện ước
Giây phút nơi này, chẳng phai phôi

Bỗng nhiên gà gáy, gọi canh ba
Giựt mình tỉnh giấc, mộng thôi mà
Người về bên ấy, bao thu đấy
Cứ ngỡ như là, chỉ hôm qua...!

Văn Đàn
Thiên Sầu
 
CHỜ NGƯỜI NƠI ẤY.14

Có lẽ tôi lầm yêu phải thơ?
Bao đêm thao thức, bán mong chờ
Luật vần cho lắm thôi ngơ ngẩn
Để đêm Thu nằm nghe ngẩn ngơ

Có lẽ tôi lầm yêu phải không?
Trao hết trinh nguyên lẫn tình nồng
Trao cả con tim đang rực cháy
Để mỗi đêm về uống lệ Đông

Có lẽ tôi lầm phải chia tay?
Mong cho mộng ước những đêm dài
Người thề người hẹn người đi mất
Để tội đêm về nghe đắng cay

Có lẽ tôi lầm phải quên đi?
Nghe tim réo rắt mộng xuân thì
Gió lùa qua cửa kêu Thu úa
Để lá vàng về lau ướt mi

Có lẽ tôi lầm chẳng mấy khi?
Tin em tin lắm nghĩ suy gì!
Suốt ngày thơ thẩn mua Trăng sáng
Đem về tặng Người nói phân ly

Có lẽ tôi lầm lầm phải không?
Câu thơ tôi trút lệ cạn dòng
Hoa cao ngoài ngõ than ai đó
Nàng Trăng lại về trả hoài mong

Có lẽ tôi lầm lầm phải không?
Gom đêm sao sáng khắp cả đồng
Mượn thêm nàng Gió nơi phương Bắc
Đốt cả bầu trời chỉ uổng công

Có lẽ tôi lầm lầm phải không?
Bên sông vui quá, cánh thiệp hồng
Ôm sầu nâng chén tương tư hận
Rót cạn ân tình, ta với Đông

Dẫu biết đường tình đau đớn thay
Nhưng lôi thân xác vào đọa đày
Tình đầu tan vỡ mộng than thở
Mộng vỡ tan rồi giết vần thơ

Văn Đàn
Thiên Sầu
 
Sửa lần cuối:
CHỜ NGƯỜI NƠI ẤY.15

Gió Bắc đìu hiu gió Bắc lay
Kêu Thu sang bến đón Đông dài
Có nàng Xuân ấy bên đồi vắng
Để Hạ trông hoài hôm sớm mai..

Trăng khuyết trăng tròn trăng hỡi trăng
Thu đi Thu đến Thu bao lần
Đò qua đò lại xuôi con nước
Người hứa người thề trăng hỡi trăng...

Thuở ấy thiếu thời tay nắm tay
Áo trắng tinh khôi quãng đường dài
Một mùa Thu ấy mùa Thu ấy
Nguyện ước duyên đầu ta với ai

Người bảo ta rằng đã yêu thơ
Yêu đêm thao thức đón mong chờ
Yêu Thu về đến bên thềm nắng
Yêu cánh hoa tàn bên bến mơ

Một lần duyên đến ta với thơ
Đêm đêm thao thức ánh trăng mờ
Cầm bút trên tay gà gáy sáng
Chẳng có câu nào thơ hỡi thơ

Ngày qua ngày lại biết bao nhiêu
Người vẫn xinh tươi vẫn mộng nhiều
Vẫn còn thút thít khi hờn dỗi
Vẫn nói vẫn cười vẫn xinh kiêu

Chẳng biết vì sao người hay buồn
Chẳng còn nhặt lá để chiều buông
Chẳng còn thả hồn theo trăng nước
Chẳng nói năng gì lệ vẫn tuôn

Người bảo ta quên giấc mộng đầu
Duyên này đã chết chết từ lâu
Kiếp này đành bỏ trời trăng nước
Cố gắng lau đi giọt lệ sầu

Sét đánh trời hoang, tan nát lòng
Nước mắt ai tuôn tuôn cạn sông
Cầu xin Người đấy, đừng như thế
Ta lỗi lầm chi nói được không?

Từ đấy trời buồn mưa mãi ngâu
Người không còn nói thay u sầu
Thích ngồi ngắm lá bay theo gió
Hay để mộng nhòa chết vì đâu?

Bỗng đến một ngày mây mãi xanh
Chim kêu ríu rít lượn trên cành
Người về bên ấy theo Thu sớm
Bỏ cả Xuân thì đang gọi nhanh

Ta biết chắc rằng Người theo chồng
Ai ngờ đi mất bỏ trời Đông
Tuyết còn vương vấn trên mi mắt
Ta sẽ chờ người gọi nhớ mong

Thơ viết từ lâu đã đượm sầu
Yêu Người ai trách được nửa câu
Thơ viết xong rồi Người đi mất
Người có đọc đâu hỡi tình đầu

Ta HẬN lão THIÊN đã bẽ bàng
Đã mang Người ấy gã sang ngang
Để SẦU vây lấy trăng hờn tủi
Để tình chớm nở hóa mồ hoang

Ta HẬN thơ kia đánh mất tình
Ta còn yêu lắm bóng hình xinh
Trút cạn tâm tư ngàn nỗi nhớ
Để đêm đánh vần đón bình minh

Nếu biết rằng tim đã phai lòng
Thì yêu lặng lẽ có được không?
Tình về theo nước tan bọt sóng
Để bóng Thi nhân nhớ bóng hồng

TRĂNG SÁNG TRĂNG HỜN TRĂNG XUYẾN XAO
TRĂNG BUỒN TRĂNG KHÓC TRĂNG DẠT DÀO
TRĂNG THỀ TRĂNG HẸN TRĂNG BIỆT KHUẤT
TRĂNG VỀ TRĂNG THỨC TRẮNG ĐÊM SAO

Văn Đàn
Thiên Sầu
 
TÌNH LÀ ĐAU..!

Bán cả vầng trăng ước hẹn hò
Ai mua tủi hận gửi sầu lo
Tình theo ngọn sóng tan vào biển
Sóng vỗ tan tành biển tự do....

Bán cả trời Nam lệ phủ phàng
Câu thề chữ hẹn vấn khăn tang
Đường chiều nhạn khóc kêu hoài nhớ
Nát cõi lòng đau dạ úa tàn

Bán cả ngàn thương lệ cạn dòng
Thuyền tình rẽ bến có buồn không
Duyên thì mải miết tim mòn mỏi
Bữa ấy trời mưa rớt nụ hồng

Bán cả lời thơ lẫn bóng hình
Trao ngàn yêu dấu thuở bình minh
Chiều xưa lá đỗ bên thềm vắng
Lặng rớt trên mi lệ khóc tình

Văn Đàn
Thiên Sầu
 
CHỜ NGƯỜI NƠI ẤY.16

Đa tình đau khổ lúc phân ly
Gửi mộng yêu đương giấc mộng thì
Xót dạ gửi hồn sông nước biếc
Đào hoa rơi rụng gió bay đi

Ta muốn gom sao tất cả trời
Đốt lên cháy rực mối tình thơ
Đem bao mơ mộng làm mồi nhắm
Uống nỗi suy tư lẫn thẩn thờ

Ta bán gió Đông cả mong chờ
Nửa tình yêu chết chết ngây thơ
Nửa tình khờ khạo tim trông ngóng
Vắng bóng hoàng hôn khóc ngẩn ngờ

Ta muốn bỏ Xuân yêu Thu vàng
Vườn hoa mai ấy đã sang ngang
Đò chiếu vắng khách buồn cô lẻ
Thu đã khóc thương ta mất nàng

Ta bán vầng trăng đã úa tàn
Nửa trời gãy gánh vấn khăn tang
Nửa trời nhạt nhẽo sương giăng kín
Đâu còn vương vấn lệ mênh mang

Ta muốn Đông về khắp non sông
Cho Trăng tan tác lạc giữa dòng
Cho trời mãi lạnh theo năm tháng
Cho nhớ ấm lòng lúc đợi mong

Ta bán ngày mưa ánh mắt buồn
Nửa dòng lệ ngấn lệ trào tuôn
Nửa dòng cay mắt mờ sương khói
Chiều mưa trắng xóa dẫn về nguồn

Ước muốn nhỏ nhoi lắm thế mà
Chẳng theo suy nghĩ trái lòng ta
Người đi sang bến đò vắng khách
Đã bao Thu rồi Xuân lại qua

Tàn mộng đêm khuya giấc chẳng thành
Vẫn còn thao thức suốt năm canh
Nhạn về phương Bắc cho ta gửi
Một mảnh trời Nam nhớ liền cành

Văn Đàn
Thiên Sầu
 
CHỜ NGƯỜI NƠI ẤY.18

Mưa mãi bay hoài mưa mãi bay
Đêm khuya thao thức đêm khuya dài
Tình tan theo nước tình tan vội
Lệ đắng tuôn trào lệ đắng cay

Nhớ lắm người xưa nhớ lắm nha
Chung đôi sánh bước chung đôi à
Tan trường đưa đón tan trường vội
Phượng nhắn ve sầu phượng nhắn xa

Những buổi chiều sang những buổi xưa
Thương em áo trắng thương sao vừa
Ngẩn ngơ đợi bóng ngẩn ngơ tủi
Ai trễ hẹn rồi ai trễ mưa....

Nhặt cánh hoa rơi nhặt nỗi lòng
Nhìn người hạnh phúc người sang sông
Đò ngang bến vắng đò ngang đợi
Gió nhớ mỏi mòn gió nhớ Đông

Trăng vắng trời xa trăng vắng nàng
Tương tư bao thuở tương tư sang
Giọt sầu rơi xuống giọt sầu hận
Duyên bỏ người đi duyên bẽ bàng

Vạn kiếp yêu lầm vạn kiếp đâu
Thiên thu lá úa thiên thu sầu
Ngàn năm yêu dấu ngàn năm mộng
Mưa vẫn đợi người mưa mãi ngâu

Ta ước một chiều ta ước ao
Em tôi xinh lắm xinh môi Đào
Tung tăng cười nói cười khúc khích
Ôm mãi vào lòng ôm xuyến xao

Tan vỡ hết rồi tan vỡ ơi
Uyên ương gãy cánh uyên ương đời
Nhạn kêu thê lắm thê lương lắm
Mắt đẫm lệ dài lệ chơi vơi

Thơ viết cả ngàn cả vạn trang
Sầu bi ai oán sầu bi hàn
Thi nhân cạn chén thi nhân tủi
Mộng tưởng không thành mộng tưởng tan

Văn Đàn
Thiên Sầu
 
CHỜ NGƯƠI NƠI ẤY.19

Nhớ mãi duyên tình nhớ mãi thôi
Mưa tuôn ướt đẫm mưa tuôn rồi
Trời chiều gọi mãi trời chiều úa
Để Hạ kêu hè để Hạ côi

Phượng nhớ trường xưa phượng nhớ ai
Sân buồn ghế đá sân buồn dài
Ve sầu gọi mãi ve sầu lụy
Áo trắng ngang trời áo trắng bay

Mắt gọi hình xưa mắt gọi ngàn
Tim còn vương vấn tim còn mang
Thương người khẽ bước thương người mãi
Lệ đắng dâng tràn lệ đắng tan

Thiếu nữ nhìn Đông thiếu nữ sầu
Hoa đào sắc thắm hoa đào đâu
Gọi hồn khản giọng gọi hồn vỡ
Một mảnh trăng tàn một mảnh sâu

Sáo vọng trời Nam sáo vọng thầm
Mây buồn hiu hắt mây buồn thăm
Nhạn về khóc mãi nhạn về Bắc
Gửi mộng duyên đầu gửi mộng năm

Biển khóc nhiều đêm biển khóc trời
Biển tìm nỗi nhớ biển tìm thơ
Biển tình dậy sóng biển tình hỡi
Biển đã thương người biển đã mơ

Mộng ước ngày xưa mộng ước à
Bên đời mãi mãi bên đời nha
Trao tình một kiếp trao tình vội
Duyên đã bạc đầu duyên bỏ ta

P/s: nếu bạn nào muốn tìm hiểu thêm về thể Điệp này xin qua nhà Sầu! Sầu có bài hướng dẫn cụ thể! Xin cám ơn!

Văn Đàn
Thiên Sầu
 
TAO MÀY!

Tao mày sinh ra số phận là
Thằng bị người bỏ thằng mất cha
Niên thiếu mò cua đi phụ mướn
Do đời dạy bảo lớn khôn a

Ì ạch lôi thân ráng đến trường
Đầu thì không nón hè kêu vương
Chân trần lê lếch năm cây số
Đi đến rồi về mấy kẻ thương

Niên thiếu thì ơi niên thiếu à
Nghĩ về lại tủi tủi lòng ta
Lòng người ghê lắm ghê ghê lắm
Đói rách cơ hàn mặc xác nha

Mày ước rằng đây có gia đình
Tao thì chỉ muốn chén cơm xinh
Ăn ngày hai bữa qua cơn đói
Chẳng nguyện sang giàu với bình minh

Tao thề quyết chí để đổi đời
Nhà nghèo cực khổ lắm ai ơi
Mưa về nhà dột thức trắng mãi
Sáng ra lại làm đến mù khơi

Mày đi bỏ quê bỏ xóm làng
Từ khi mẹ mày đã sang ngang
Tạm biệt lên đường ra muôn nẻo
Lặn hụp giữa dòng bao hợp tan

Mỗi tháng mày đều gửi cho tao
Tiền mày tích góp đã nát nhàu
Hai ngàn, năm trăm đều có đủ
Nhắn hãy ráng học đổi đời sau

Rồi bỗng một chiều gió Bắc lay
Biệt vô danh tính mấy tháng dài
Hỏi thăm bao kẻ nào ai biết
Tin mày phương trời chẳng người hay

Mưa về thôn xóm gió thét gào
Tao cầm di ảnh lòng quặn đau
Tai nạn cướp đi thằng huynh đệ
Bỏ cả khung trời bỏ lại tao...

Thu vẫn là Thu, Thu bẽ bàng
Còn ai nhớ đến vấn khăn tang
Dòng đời cuốn mãi bao hoài niệm
Tao đó mày đây quá phủ phàng....

Văn Đàn
Thiên Sầu
 
CHỜ NGƯỜI NƠI ẤY.20

Lặng lẽ bên trời lặng lẽ cay
Lệ rơi khóe mắt lệ rơi dài
Ơi buồn mãi gọi ơi buồn mãi
Lầm lỡ khi nào lầm lỡ sai

Xuân đã bao lần Xuân đã mơ
Hạ kêu câu ái Hạ kêu chờ
Thu sầu lá úa Thu sầu lá
Đông khóc tình xưa Đông khóc bờ

Tím cả chiều xưa tím cả lòng
Một trời thương nhớ một trời trông
Yêu người suốt kiếp yêu người suốt
Biển nhớ lỡ làng biển nhớ mong

Nhặt cánh phượng rơi nhặt cánh sầu
Mưa về khóc hận mưa về đâu
Gió còn gọi bến gió còn gọi
Mộng ước khi xưa mộng ước cầu

Sao sáng đêm đêm sao sáng trời
Thuyền tình trôi mãi thuyền tình ơi
Trăng mờ khuất bóng trăng mờ khuất
Gãy gánh tương tư gãy gánh đời

Hoa đào theo gió hoa đào bay
Sáo vọng nước non sáo vọng dài
Lữ khách mộng say lữ khách mộng
Chờ người nơi ấy còn chờ ai...?

Văn Đàn
Thiên Sầu
 
SẦU.4

Vạn lý phong sương vạn lý sầu
Giang hồ dạo bước giang hồ đâu
Tiêu buồn lệ rớt tiêu buồn lệ
Hạc vắng tình ai hạc vắng lầu...

Non nước vì ai non nước dài
Tình sầu rớt mãi tình sầu phai
Đời buồn cạn chén đời buồn cạn
Mấy thưở yêu người mấy thuở say...

Nặng gánh tương tư nặng gánh lòng
Nặng buồn lệ tủi nặng buồn không?
Nặng tình mấy thưở nặng tình mấy
Nặng nhớ người xưa nặng nhớ nồng

Ta viết ngàn thơ bỏ mặc nàng
Nhưng lòng vẫn nhớ nhớ mênh mang
Đêm về gửi gió đêm về ấy
Một trời thương nhớ đã sang ngang

************************
Tiêu sầu mãi vọng tiêu sầu mãi
Sáo hận còn vang sáo hận còn
***********************

Văn Đàn
Thiên Sầu
 
KHÔNG ĐỀ.9

Một kiếp chờ trông đã lỡ làng
Vì tình đợi mãi bóng người sang
Đêm về thao thức canh khuya vắng
Gãy cánh uyên ương quá phũ phàng

Sầu thiên cạn chén mặt nhìn trời
Vạn kiếp chung tình lệ mãi rơi
Kỷ niệm ngày xưa đành vụn vỡ
Trần gian lỡ bước bỏ quên đời

Nếu biết tình phai duyên bỏ nồng
Xưa thề nguyệt tỏ cũng là không
Trời sao mịt khoảng uyên ương rớt
Để nhỏ sang sông chẳng bận lòng

Một khúc tương tư một khúc đàn
Đau còn giục mãi đau còn sang
Muộn phiền nghe mưa muộn phiền quá
Dạ khúc về đâu dạ khúc tàn

Buồn buồn chẳng biết viết gì đây
Thơ tình đốt cháy xác thân gầy
Từng trang rực rỡ tơ lòng xót
Đau lòng có kẻ mộng tìm mây

Vạn kiếp đời trai vạn kiếp sầu
Đường tình lạc lối đã bao lâu
Tương tư như nắng ngày mưa vậy
Mịt mờ trắng xóa về nơi đâu

Văn Đàn
Thiên Sầu
 
KHÔNG ĐỀ.10

Sông tình lạnh quá hỡi nàng ơi
Lạc bước về đâu mộng rã rời
Cạn chén men nồng tim còn xót
Nhỏ bước qua cầu bỏ cuộc chơi

Tình phai nhạt lắm quá đau lòng
Thề hẹn cho lắm cũng uổng công
Pháo nổ tưng bừng bên ngõ ấy
Tan nát đường yêu vụn vỡ hồng

Giọt ngắn giọt dài giọt lệ tan
Về đâu canh vắng về đâu nàng
Mưa buồn ngập lối mưa buồn mãi
Cảnh rớt bên đời cảnh dỡ dang

Nhẹ lướt bàn tay dạo phím sầu
Cung đàn réo rắt gọi tình đâu
Bờ môi lệ úa mộng tan vỡ
Dạ khúc còn vang ước nguyện cầu

Gió gửi cho người một khúc thơ
Đường yêu đã rũ chẳng mong chờ
Hãy quên những buổi trăng đầu gió
Để nhớ phai rồi bỏ mộng mơ

Văn Đàn
Thiên Sầu
 
NHỚ.......NGƯỜI.......TA!

Bão tuyết ngoài kia....giá lạnh...lòng
Em à! mặc ấm...bệnh..còn không?
Từ khi...pháo nổ....bên nhà.....ấy
Hạnh phúc đành theo...nhỏ...lấy chồng

Văn Đàn
Thiên Sầu


P/s:

Bán cả vầng trăng ước hẹn thề.......
Hoa đào đẫm sắc người đừng chê....
Tưới bằng máu đỏ tim nồng cháy...
Chẳng biết tình yêu....quá ê chề......
 
Top Bottom