Thơ Tự Do Quên

C

Chinh

Khách
Tôi quên em một ngày lạnh giá
Mưa to quá: trời đã hết giờ thu
Đám mây đen vội che vùng trời cũ
Tình em sao, thoáng đó đã quên rồi?

Tha thứ cho tôi, tha thứ tôi
Tôi cũng quên rồi, quên tất cả
Môi hôn vội vã, tôi nhớ cho ai?
Giờ một giờ hai, tôi chờ em đến?

Nhưng em có đến đâu!

Một lần cho mãi mãi
Em bỏ lại: tôi sợ hãi một mình
Nhìn ngoài xa, đèn phố lung linh.
Trong đêm tối lặng thinh lời yêu cũ.

Tha thứ cho tôi, tha thứ tôi
Tôi trót quên rồi, quên luôn tình ta đó
Quên luôn cả mùa gió buốt xương người
Nhìn về phía em, mỉm một nụ cười:

Mắt em sao hồn nhiên đến lạ?
Nhưng tại sao chân em vội vã
À hoá ra người đã đến rồi
Cạnh bên ai đó em ngồi

Tôi đã quên em, một ngày lạnh giá.
 
  • Like
Reactions: Thiên Sầu