Blog - Cảm Xúc MIỀN MƯA XANH / Tác giả : Bùi Minh Huế /

Mây ☁
  • Lượt xem 11
  • Trả lời: 0
to-luon-nho-ve-cau-1.jpg


MIỀN MƯA XANH
(Bài tản văn hay nhất trong tập Tản văn 2 của QCV do Nxb Hội nhà văn phát hành - 2021)

Có lẽ mỗi chúng ta luôn thương nhớ về một mùa xưa đã ở lại trong khu vườn của ký ức.
Khi chúng ta lớn lên, rời đi để quăng thân vào cõi người đầy toan tính và cạm bẫy, có lúc tưởng chừng chúng ta đã quên mất khu vườn thơ bé với một mùa xưa xanh thẳm phía sau lưng. Để rồi khi mỏi mệt đến mức muốn gục ngã thì màu xanh của khu vườn bỗng trỗi dậy trong tâm hồn mãnh liệt hơn bao giờ hết như một mầm xuân non mởn trong làn mưa bụi tháng giêng.
Ta vịn vào màu xanh ấy để đứng dậy, bước tiếp với một nghị lực phi thường.

Và màu xanh chồi non, lộc biếc dẫn dụ ta trở về trong khu vườn bí mật với mùa xuân cũ, với ngày tết xưa, khẽ khàng thôi, từng chút một, như cách vẫy của một cánh bướm, như độ mở của một bông hoa, như sự vỡ của một giọt sương bằng những con chữ, những dòng hoài niệm, những trang ký ức trong cuốn tản văn “ Miền Mưa Xanh” mà bạn đang cầm trên tay.

Nối tiếp mạch nguồn trong mát của cuốn tản văn “Ngọt ngào hương vị mùa xưa” (Nhà xuất bản Văn học, năm 2020) do Quán Chiêu văn phát hành, cuốn tản văn xinh xắn là một câu chuyện dài gồm những lời kể của “chủ nhân” khu vườn ký ức.
Họ ngồi xuống, giọng điệu nhẩn nha và thành kính.

Mỗi tác giả, bằng một cách rất riêng nhưng đều kể về những điều bí mật. Những điều bí mật được giấu kín đã làm nên vẻ đẹp kì diệu của khu vườn.
Ở đó có mưa bụi tháng giêng bay đầy trời, hoa xoan tháng ba rụng tím đất, có mùi hương trầm thoảng ra từ ban thờ nhiễu đỏ, có bố đang ngồi chẻ nắng non để gói vuông đồng bãi, có bà đun nước mùi già để tắm gội cho tươi mưởi, hớn hở mặt mày, có ông đang gói giò xào, làm kẹo lạc, đóng bánh khảo kính cẩn dâng lên tổ tiên, có mẹ tất tưởi chợ phiên tháng chạp với áo hoa, măng miến, cau trầu, vàng mã, có đồng xu mừng tuổi sớm mai còn thơm mùi bùn đất, có tiếng pháo chuột tẹt đùng khiến nụ đào giật mình nở ra lách tách, có tiếng rao bán vôi trắng xóa chiều tất niên, tiếng rao bán muối mặn mòi đầu năm mới, có tiếng chuông, tiếng mõ từ chùa làng vọng lại, để một sớm giêng bà dắt ta đi lễ phật, trôi trên tiếng chuông hỷ xả, bay trên tiếng mõ từ bi...

Mỗi bài viết là một phong vị xuân độc đáo, là một nỗi nhớ tết da diết mà tất cả chúng ta đều dễ dàng đồng cảm. Đồng cảm trong thương nhớ khắc khoải, trong ngậm ngùi rưng rưng. Để chúng ta dù đang tha hương, cầu thực nơi chân trời góc bể nào cũng muốn trở về dưới mái nhà đoàn viên, sum họp.

Chẳng biết khói từ nồi bánh chưng đang sôi bếp kiềng lục bục, hay khói từ hương trầm lư đồng mới đốt, hay khói từ trong nỗi nhớ quê nhà đang dâng lên, tỏa ra khiến chúng ta cay mắt đến vậy.

Tôi nhớ ngôi nhà xưa có một mảnh vườn nhỏ trước sân, bà nội trồng cây hương bài lá xòe ra rẻ quạt biêng biếc và cuối năm thì bà gieo thêm những hạt mùi li ti nâu bóng. Cây hương bài thu hoạch rễ để làm hương bài bán dịp tết, còn cây mùi để già để đun nước tắm tất niên.

Khu vườn ký ức của tôi ngập tràn trong làn hương thân thương và quen mến ấy. Để bây giờ cứ bắt gặp mùi thơm của hương bài và cây mùi già là tôi bỗng thấy mình bé dại trong khu vườn ký ức bên hình bóng còng rạp của bà nội.
Cho dù có bao nhiêu năm tháng đã qua, và tôi ngày càng lớn lên, già đi, nhưng cảm xúc thì vẫn không bao giờ đổi khác. Bởi suy cho cùng tất cả chúng ta đều mang tâm hồn của một đứa trẻ trong những hình hài khác nhau mà thôi.

Khi bạn đang đọc những câu văn, trang văn lấp lánh thương mến và còn vụng về thô mộc này bên ấm trà tỏa hương ngan ngát, bên đĩa mứt gừng, mứt sen ngọt lịm, cay nồng thì ngoài kia mùa xuân đang chạm ngõ bằng nụ hôn phơi phới của mưa bụi gửi tình lên làn môi hoa đào. Và cả khu vườn ký ức đang bừng lên ánh sáng diệu kỳ.

Tất cả những mẫu thuẫn, đen tối, lầm lạc đều đáng được tha thứ, những ồn ào, tranh cãi, bon chen đều phải lắng lại trước thời khắc thiên nhiên và đất trời giao hòa, cho niềm vui cũng như vạn vật, muôn loài được sinh sôi, để mùa xưa được nối tiếp bởi mùa sau trù mật. Và hương xuân, sắc xuân, sức xuân, lòng xuân đang tràn đi bất tận đến vô cùng.

Chỉ có mùa xuân trong lòng người mới thực sự vĩnh cửu và bất diệt khi chúng ta biết chia sẻ và đồng cảm với nỗi đau và thua thiệt của con người.

Nào còn chờ gì nữa mà bạn không nắm tay tôi để đi khám phá những khu vườn ký ức mang vẻ đẹp của từng vùng, từng thời, từng người, mà nếu không kể thì vẻ đẹp ấy sẽ bị lãng quên trong rêu phủ.

Bước vào không gian đó, chúng ta sẽ bé đi, là đứa trẻ lên năm, lên ba hồn nhiên, tinh nghịch. Và khi bé đi, chính chúng ta lại lớn lên, lại trưởng thành thêm rất nhiều, bởi tâm hồn được nuôi dưỡng bằng hoài niệm ngọt ngào như sữa mẹ.

Bạn nhớ nhé, khu vườn ấy ở ngay sau lưng chỉ chờ chúng ta chạm vào và mở ra miền xanh thẳm của văn chương...
 
Top Bottom