Thơ Tứ Tuyệt Duyên

B

Băng Tâm

Khách
Việc trăm năm ta đâu biết trước
Thuở tam sinh ta từng hẹn ước
Cầu Nại Hà, bên bờ Vong Xuyên
Đá Tam sinh, trước hoa Bỉ Ngạn

Tình phụ tử, hay nghĩa Phu Thê
Nào do ta hay bởi lời thề
Là nhớ, là thương, là thoáng qua
Là ta muốn chắc gì Phu Thê

Canh Mạnh Bà, quên chuyện tiền kiếp
Chuyện đời người, duyên tan, duyên hiệp
Ở chốn hồng trần vạn người gặp
Định trăm năm, tương thủ trọn kiếp

Dẫu không yêu thì cũng nợ duyên
Sự trên đời đều có căn nguyên
Là nhân, là quả, là nợ duyên
Số mệnh an bày, trời đã định

Nhân định sao thắng lại ý Thiên
Kiếp này ta đã được làm nhân
Ta hãy sống một đời an nhiên
Và trân quí những điều đang có