Cổ Thi Trung Quốc Chức Phụ Từ

Thiên Sầu
  • Lượt xem 668
  • Trả lời: 0
Chức Phụ Từ
Nguyên tác: Mạnh Giao

Chức Phụ Từ
Phu thị điền trung lang
Thiếp thị điền trung nữ
Đương niên giá đắc quân
Vị quân bỉnh cơ trữ
Cân lực nhật dĩ bì
Bất tức song hạ ki
Nhưchức hoàn tố
Thân trước lam lũ y
Quan gia bảng thôn lộ
Cánh sách tài tang thụ
Mạnh Giao
Dich Nghia
(lời phụ nữ dệt cửi)
(chàng là trai cày ruộng)
(thiếp là gái cấy đồng)
(từ ngày lấy được chàng)
(vì chàng mà thiếp lo toan dệt cửi)
(gân cốt ngày càng mỏi mệt)
(làm không nghỉ khung cửi bên cửa sổ)
(nhưng sao dệt được lụa là tráng tinh)
(mà thân mặc toàn đồ lam lũ)
(quan trên còn đang yết bảng ngoài đường)
(đòi hỏi nhà nhà phải trồng cây dâu nữa)
Bản dịch của SongNguyễn HànTú
Lời Người Dệt Vải
Chàng là trai đồng ruộng
Thiếp thân gái làng quê
Từ khi là dâu mới
Canh cửi vẫn giữ nghề
Sức ngày càng suy yếu
Vẫn bên khung cận kề
Lụa mình dệt trắng toát
Quần áo mặc thảm thê
Bảng quan treo đầy xóm
Bắt trồng dâu nộp về
-- Bản dịch của Phụng --
Chàng vốn dân cày ruộng ,
Thiếp cũng gái ruộng đồng .
Từ nên nghĩa vợ chồng ,
Giúp chàng lo canh cửi .
Ngày ngày gân cốt mỏi ,
Mà khung cửi chẳng rời .
Thiếp dệt lụa cho đời ,
Sao áo quần lổ chổ ?
Quan yết bảng bờ lộ :


--
Bản dịch của Nguyễn Minh --


Chàng là trai chuyên kéo cày trong ruộng



Thiếp là thợ cấy mạ trên đồng



Từ năm theo chàng nên nghĩa vợ chồng



Thiếp đã phải vì chàng lo khung cửi



Theo năm tháng gân cốt nay đã mỏi



Bên song thưa chạy máy chẳng nghỉ ngơi



Nhưng vì sao? Dệt ra lụa sáng ngời



Ta chỉ được mặc bộ đồ lam lũ?



Quan quyền còn yết bảng treo khắp lộ



Đòi mọi nhà phải cuốc đất trồng dâu!



--
Bản dịch của Lê Nguyễn Lưu--


Chàng vốn con nhà nông,



Thiếp cũng người thôn dã.



Từ khi thiếp lấy chàng,



Cửi canh càng vất vả.



Mỗi ngày một rã rời,



Bên song chẳng nghỉ ngơi…



Lụa trắng tay thiếp dệt,



Quần áo sao tả tơi.



Đường làng quan lại yết,



Bắt trồng dâu ráo riết.



--
Bản dịch của Anh Nguyên--


Chàng là trai tráng ruộng đồng,



Thiếp là con gái nhà nông xóm làng.



Từ năm về ở với chàng,



Vì chàng, canh cửi chẳng màng việc chi.



Mỗi ngày, gân sức yếu đi,



Bên song, ngồi dệt nghĩ gì nghỉ tay.



Lụa sao dệt trắng thế này,



Mà thân, quần áo mặc đầy tả tơi.



Quan truyền treo bảng khắp nơi,



Mọi người lại phải vâng lời trồng dâu!...
 
Top Bottom