Cổ Thi Trung Quốc Cảm Kính

Thiên Sầu
  • Lượt xem 676
  • Trả lời: 0
Cảm Kính
Nguyên tác: Bạch Dị
感鏡
美 人 與 我 別
留 鏡 在 匣 中
自 從 花 顏 去
秘 水 無 芙 蓉
經 年 不 開 匣
紅 埃 覆 青 銅
今 朝 一 拂 拭
自 顧 憔 悴 容
照 罷 重 惆 悵
背 有 雙 盤 龍
白 居 易
Cảm Kính
Mỹ nhân dữ ngã biệt
Lưu kính tại hạp trung
Tự tòng hoa nhan khứ
Thu thủy vô phù dung
Kinh niên bất khai hạp
Hồng ai phú thanh đồng
Kim triêu nhất phất thức
Tự cố tiều tụy dung
Chiếu bãi trùng trù trướng
Bối hữu song bàn long.
Dịch nghĩa
(cảm xúc trước gương)
(người đẹp rời xa tôi)
(để lại chiếc gương soi trong hộp)
(kể từ khi mặt hoa [nàng] đi rồi)
(làn nước thu [mặt gương] không còn sen)
(cả năm không mở hộp)
(bụi hồng đã phũ lên đồng xanh)
(sáng nay nhân phủi bụi)
(tôi thấy mặt mình bơ phờ)
(soi gương xong tôi còn buồn bã)
(khi thấy sau gương có hình hai con rồng quấn quít)
--Bản dịch của SongNguyễn HànTú--
Đối Gương
Từ khi đôi ngả chia ly
Nét xưa còn lại dấu gì trong gương
Xa nhau rồi
Khối sầu vương
Hồ thu chẳng thấy phù dung khoe mầu
Hộp gương xưa
Chẳng thèm lau
Tháng ngày bụi bám phủ mầu đồng xanh
Sáng nay phủi bụi vô tình
Đối gương chợt nhận vẻ mình xác xơ
Ngó sau lưng bỗng thẫn thờ
Thấy rồng quấn quít …buồn ngơ ngẩn lòng
--Bản dịch của Nguyễn phước Hậu--
Người đẹp cách biệt ta
Quên gương trong hộp ngà
Từ mặt hoa xa cách
Hồ thu, sen chẳng hoa.
Suốt năm không mở xem
Bụi hồng phủ xanh thêm
Sáng nay lau chùi lại
Soi thấy mình hom hem.
Xem xong lại ngậm ngùi
Sau gương rồng cuộn đôi.
--Bản dịch của Nguyễn Minh--
Mỹ nhân ly biệt tôi rồi
Hộp gương để lại cho tôi nhớ nàng
Kể từ nàng đã sang ngang
Mặt hồ thu chẳng ngó ngàng phù dung
Cả năm không mở ra dùng
Bụi mờ đã phủ lên đồng rỉ xanh
Sáng nay phủi bụi bao quanh
tình tôi thấy mặt mình ốm tong
Coi xong nuối tiếc trong lòng
Vì sau gương, ảnh đôi rồng quyện nhau.
--Bản dịch của Phụng--
Người đẹp đi rồi bỏ ta đây,
Trong hộp còn lưu chiếc gương nầy.
Từ độ mặt hoa đà xa cách,
Sen thu chẳng nở, mặt hồ cau.
Suốt năm chẳng hề mở xem hộp,
Đồng xanh mờ phủ lớp bụi dày.
Sáng nay lấy gương ra lau bụi,
Hình ta tiều tuỵ khắc sầu đau.
Soi xong ngậm ngùi sầu tấc dạ,
Sau kiếng đôi rồng mãi cuộn nhau.
--Bản dịch của Anh Nguyên--
Thương cảm trước gương
Ta cùng người đẹp chia tay,
Tấm gương để lại hộp này cất đi.
Mặt hoa cất bước theo đi,
Nước Thu trong vắt thấy gì phù dung.
Suốt năm không mở hộp dùng,
Bụi hồng đã phủ, lớp đồng ố xanh.
Sáng nay, gương, hộp, lau nhanh,
Mặt coi hốc hác chẳng đành nhìn lâu.
Soi xong,lòng lại thêm sầu,
Thấy rồng uốn khúc kề đầu sau gương!...
--Bản dịch của Trần Trọng San--
Khi cùng người đẹp chia tay,
Hộp kia để lại gương này cho ta.
Gương kia từ vắng mặt hoa,
Nước thu còn đó, đâu là phù-dung ?
Suốt năm không mở hộp gương,
Bụi hồng đã phủ mặt đồng ngày xưa.
Sáng nay phủi lớp bụi mờ,
Thấy mình vẻ mặt bơ phờ ở trong.
Soi xong, buồntrong lòng :
Lưng gưong uốn khúc đôi rống còn đây.
--Bản dịch của Chi Điền--
Từ ngày người đẹp chia tay,
Tấm gương để lại trong khay hộp vàng.
Cũng từ ngày vắng dung nhan,
Phù dung mặt nước không màng đơm bồng.
Suốt năm qua ta không mở hộp,
Bụi đỏ đâu phủ lấp ánh vàng,
Sáng nay chợt thấy trong gương,
Mày râu xơ xác, bi thương nhuốm màu !
So xong lòng lại rầu rầu,
Nhìn đôi rồng uốn nhịp cầu sau gương !
--Bản dịch của Lê Nguyễn Lưu--
Người đẹp cùng ta biệt,
Giữ gương trong quả bồng.
Mặt hoa từ độ ấy,
Sen vắng nước thu không !
Hộp khóa quanh năm mãi,
Đồng xanh phủ bụi hồng.
Sớm nay lau phủi sạch,
Mặt võ ngẩn ngơ trông.
Ngán ngẫm nhìn lưng kính,
Vờn quanh một cặp rồng.
--Bản dịch của Viên Thu--
Ta người đẹp cách muôn trùng,
Còn lại gương soi giữa hộp chung.
Từ lúc mặt hoa đà vắng bóng,
Nước thu nào thấy ánh phù dung.
Nhiều năm qua chẳng hề lần mở,
Bụi bặm mờ phong biếc sắc đồng.
Một sáng vô tình nhè nhẹ phủi,
Trông mình sao thảm não hình dong.
Nhìn vào cảm dạ thêm buồn bã,
Quấn quít sau gương dáng cặp rồng.
 
Top Bottom