Cổ Thi Trung Quốc Bần Cư Xuân Oán

Thiên Sầu
  • Lượt xem 524
  • Trả lời: 0
Bần Xuân Oán
Nguyên tác: Ung Đào
貧居春怨
雍陶
貧居盡日涼風煙
獨向檐床看雨眠
寂寞春風花盡落
滿庭榆萊似秋天
Bần Xuân Oán
Ung Đào
Bần tận nhật lương phong yên
Độc hướng thiềm sàng khán vũ miên
Tịch mịch xuân phong hoa tận lạc
Mãn đình du lai tự thu thiên
Chú thích: Tác giả Ung Đào sanh năm 805, lúc thiếu thời rất nghèo khổ. Năm 835 ông mới đậu Tiến , nhậm chức nhỏ Thị ngự sử...
--Dịch nghĩa--
Nỗi Oán Kiếp Nghèo Khi Xuân Về
Sống kiếp nghèo cả ngày chỉ có gió lạnh sương khói.
Một mình trên giường nhìn giọt mưa trên mái tranh mà dỗ giấc ngủ.
Gió xuân âm thầm thổi rụng hết mọi bông hoa.
Khắp vườn chỉ còn cây du cỏ lai như ngày thu [tàn].
--Bản dịch của Nguyễn Minh--
Kiếp nghèo gió lạnh khói sương
Nhìn mưa trên mái mà nương giấc nồng
Hoa rơi trong trận xuân phong
Đầy sân cỏ úa cây cằn như thu
--Bản dịch của Nguyễn phước Hậu--
Kiếp nghèo sống chuổi ngày sương gió
Giấc đơn đêm ngó mưa rơi.
Gió xuân rụng hết hoa rồi
Đầy sân cây cỏ cằn còi như thu.
--Bản dịch của Anh Nguyên--
Kiếp nghèo oán xuân
Cả ngày, gió lạnh, khói sương,
Ngó thềm mưa nhỏ mà vương giấc nồng.
Gió xuân hoa rụng, cành không,
Như thu, lai mọc, cây phong trơ cành…
--Bản dịch của Viên Thu--
Kiếp nghèo oán xuân
Sương khói lạnh vương cả kiếp nghèo,
Trên giường đơn giấc ngắm mưa gieo.
Gió xuân ám thổi hoa rơi rụng,
Cây cỏ trời thu héo hắt theo.
--Bản dịch của MaiLộc
Gió sương lạnh sớm chiều kiếp khổ ,
Nhìn mưa hiên mà dỗ giấc nồng .
Gió xuân tan tác nhụy bông ,
Tưởng chừng thu tới cành không khắp vườn .
 
Top Bottom