![]() |
| |||||||
| Văn Đàn Dịch Quán Nơi đăng các loại truyện kiếm hiệp do vandan.vn dịch Lửa Cháy Bát Hoang [Nạp Thiếp Ký] Bách Điểu Triều Phụng (Quân sự-Chiến tranh) Hổ Lang Chi Sư (Quân sự-Chiến tranh)Giang Sơn Như Thử Đa Kiêu (Đô thị) Trùng Sinh Đô Thị Chi Cuồng Long (Quân sự-Chiến tranh) Thiên Hành Kiện |
Xin chào! Chúc Khách một ngày tốt lành. |
![]() |
| | LinkBack | Công Cụ | Dạng sắp xếp bài |
| ||||
| MỸ NỮ GIANG SƠN NHẤT OA CHỬ Tác giả: Lưu Kiến Lương Dịch: Rogue - Nhóm Tú Xuyên Nguồn: http://vip.vandan.vn -----o0o----- Chương 05 "Lão phu xuất thủ, Kỷ gian thần ngốc nghếch ấy làm gì có cơ hội cứu vãn." Hồ Thất Công hừ lạnh: "Nhất Tiếu Hoàn mà đáng gì? Tiểu tử, há miệng ra." Lời lão có vẻ như muốn giải độc cho Chiến Thiên Phong, khiến cho hắn mừng rỡ, vội vã há lớn miệng ra. Trong bình trà chợt lóe lục quang, bay ra một hoàn thuốc màu xanh, chuẩn xác rơi vào miệng Chiến Thiên Phong. Hắn còn chưa kịp nuốt xuống, thì dược hoàn kia đã chui tọt vào bụng. "Đó là thuốc giải, tiểu tử ngươi vậy là an tâm ở đây ăn no ngủ ngon rồi hen. Lão phu sẽ đi chuẩn bị cho ngươi, ba ngày sau gieo cầu kén rễ sẽ đùa một trận thật vui với cha con Kỷ gian thần." Hồ Thất Công nói xong, đột nhiên cái hồ trà bay lên vọt ra ngoài cửa, sau đó bình trà quay trở lại, rơi xuống bàn. Chiến Thiên Phong thử gọi hai tiếng: "Thất công, Thất công." Không có tiếng trả lời, hắn làm gan bước lại nhìn vào trong hồ, quả nhiên bên trong trống hoắc, liền kề mũi vào ngửi, thoang thoảng có mùi khai, liền cười thầm: "Hồ li đúng là hồ li, cho dù thành tinh rồi cũng vẫn không hết mùi khai." Đến giờ đã qua canh ba, Chiến Thiên Phong nằm trên giường, nghĩ tới chuyện không ngờ mình lại gặp được hồ tiên, kích động vô cùng nên sao có thể ngủ được. Hắn lúc thì muốn bái Hồ Thất Công làm thầy, học tiên học đạo, lúc thì lại lo lắng hồ li dù thành tinh vẫn là hồ li, bản thân bái hồ li làm thầy, cuối cùng chẳng biết có biến thành hồ li hay không. Vạn nhất Hồ Thất Công có con gái hay cháu gái gì đó ép hắn lấy, sanh ra một bầy hồ li con hồ li cháu, thì chẳng phải là thẹn đến tổ tông hay sao? Cứ hồ tư loạn tưởng như thế cho đến khi trời gần sáng hắn mới ngủ thiếp đi. Ăn no uống đủ suốt hai ngày, tối ngày thứ ba Hồ Thất Công lại đến, vẫn tàng thân trong hồ trà, nhưng ở bàn lại có thêm vài món nữa, đó là một cái ấn và một khối ngọc. Ấn thì dùng khăn vàng bao lại, chỉ không biết ai đã tháo ra một chút. Chiến Thiên Phong cầm lấy, ấn to bằng nắm tay, vuông vức. Chiến Thiên Phong lúc nhỏ được học chữ quả không phí, hiện giờ có thể nhận ra những chữ khắc trên ấn, đó là 4 chữ đại tự: "Thất hỉ chi bảo". Hắn không hiểu đó là ý gì, lại nhìn qua khối ngọc, thấy nhỏ bằng ngón tay, được xỏ bằng một sợi dây bạc, chạm vào trơn ướt, nắm trong tay không giống như nắm khối ngọc, mà là đang chạm vào dòng suối nóng. Chiến Thiên Phong lúc nhỏ đã từng đeo ngọc, nhưng chưa bao giờ có cảm giác này, biết đó là một khối ngọc cực phẩm. Khối ngọc này không có chữ, trong đó có ẩn hiện hai bóng ảnh màu trắng, nhìn không ra hình thù gì. Chiến Thiên Phong nhìn một hồi, không hiểu đó là gì, hỏi Hồ Thất Công: "Thất công, khối ngọc và ấn này để làm gì? Có ích gì không?" "Tiểu tử ngươi không biết chữ sao?" Hồ Thất Công hừ lạnh nói: "Trên ấn chẳng phải là có khắc chữ hay sao? Thất hỉ chi bảo, ấn đó chính là quốc ấn của Thất hỉ quốc, ngươi chính là thái tử của Thất Hỉ quốc, ấn này chính là bằng chứng tốt nhất." "Thì ra là thế." Chiến Thiên Phong bấy giờ đã hiểu, vừa kinh vừa mừng lại vừa nghi ngờ, hỏi: "Quốc ấn của Thất Hỉ quốc sao lại có trong tay lão?" "Con gà trống tơ ngươi quả là hay quản chuyện không đâu a." Hồ Thất Công tức giận, hừ một tiếng, nói: "Ngươi chỉ cần cầm giữ ấn, chắc miệng khẳng định ngươi là vương thái tử của Thất Hỉ quốc là đủ rồi, những cái khác cần gì phải bận tâm cho rối chuyện? Còn nữa, ngươi phải nhanh trí một chút, Thất Hỉ quốc ở phía Tây nam, ba mươi năm trước đã bị cửu hồ diệt, lão phu biết chỉ có nhiêu đó, cho nên vạn nhất lão nhạc phụ Tô đại tướng quân của ngươi hỏi, ngươi có muốn nói dối thì chỉ được nói chưa sinh ra đời đã bị nước phá nhà vong, chỉ biết mình là vương thái tử của Thất Hỉ quốc, người mang trọng trách phục quốc. Đúng rồi, Thất Hỉ vương có họ rất cổ quái, gọi là Công Dương, đến ngày đó ngươi chỉ nói là họ Công Dương là được, còn tên thì ngươi tùy tiện nghĩ một cái tên gì đó là được- Công Dương Giác (sừng dê đực) hay Công Dương Đề Tử (móng dê đực) gì gì đó, thích gọi gì thì gọi, chỉ cần họ Công Dương là ổn, chẳng ai quản ngươi. Còn những chuyện khác, ví dụ như phong thổ nhân tình của Thất Hỉ quốc thế nào, thì nhân vì không trở về nên chỉ nên nói không biết, để tránh khỏi bị người ta nhìn ra chỗ hở." Hồ Thất Công dặn những điểm này quả là có lý, Chiến Thiên Phong vội nói: "Tiểu nhân nhớ rồi, Thất Công ông yên tâm đi, nói dối đối với tiểu nhân còn dễ dàng hơn đánh rấm nhiều." Lòng hắn tuy vậy vẫn suy gẫm cái họ kỳ quái của Thất Hỉ vương: "Không ngờ là họ Công Dương, thật là cái họ quá kỳ quái, không biết có họ Mẫu Dương (dê mẹ) không nữa, nếu như Công Dương cưới Mẫu Dương, à, sinh ra con nhất định sẽ thành họ mới: Tiểu Dương (Dê con)." "Như vậy thì tốt." Ngữ khí của Hồ Thất Công giãn ra, nói: "Còn cái khối ngọc đó thì chẳng có quan hệ gì với Thất Hỉ quốc cả. Nhưng tiểu tử ngươi có mặt tặc đầu giặc, chỉ bằng cái ấn đó người khác nhất định không tin, hoài nghi ngươi đi trộm. Cho nên ngươi đeo cái ngọc này trên người, chỉ nói là từ nhỏ đã đeo ở cổ. Ngọc này là cực phẩm trong các loại ngọc, trừ phi người có xuất thân cực quý thì không thể có được, như vậy có thể tiến một bước chứng minh thân phận vương thái tử của người. Nhưng mà ngươi hãy cất đi trước, đừng để Cao sư gia nhìn thấy sinh nghi, ngày mai ra khỏi phủ rồi hãy đeo lên." "Dạ." Chiến Thiên Phong y lời thu lấy, rồi áp áp lên bên ngoài cái ấn đó, nghĩ: "Có cái ấn này ta thành vương thái tử rồi." Hắn nỗ lực tưởng tượng cảm giác của vương thái tử, nhưng chẳng thể nào cảm giác ra được gì. Hồ Thất Công phát giác ra vẻ kỳ quái của Chiến Thiên Phong, quát hỏi: 'Tiểu tử thối, quái mô quái dạng vậy, định làm gì đó?" "Không làm gì, thất công." Chiến Thiên Phong vội nói: "Tôi chỉ muốn cảm thụ một chút tư vị của vương thái tử?" "Tư vị của vương thái tử? Ha ha, cảm thấy thế nào?" "Chẳng có cảm giác gì." Chiến Thiên Phong rầu rĩ lắc đầu. Hồ Thất Công bật cười, nói: "Cổ thoại nói mặc long bào rồi mà sao chẳng giống hoàng đế, lời nói đó chính là chỉ thứ tiểu tử ngốc như ngươi đấy. Ngươi cho rằng cứ cầm cái ấn vương thái tử đó ngươi sẽ là vương tử được sao, ha ha ha." "Hừ, vương thái tử cũng ăn cơm đi ị như người thường, có gì đâu mà hay chứ." Chiến Thiên Phong hừ lạnh, nhưng trong lòng đầy sự chán nản. Hồ Thất Công nói: "Gà trống choi lắm chiêu lắm trò, ở chung với ngươi sớm muộn gì cũng cười chết. Được rồi, nói chuyện chính thôi, ngày mai những chuyện khác đều không cần ngươi lo. Kỷ tiểu gian thần đã tính kỹ rồi, cho dù tú cầu không rơi trúng người ngươi, cuối cùng cũng lạc đến tay nguơi thôi. Con rễ Tô gia từ trên trời rơi xuống này đã định vào người ngươi rồi. Và bọn chúng sẽ chọn thời điểm để bắt đầu trò chơi là vào lục ngươi và Tô tiểu thư bái đường. Cha con Kỷ gian thần sẽ đến Tô phủ, đến lúc đó chúng ta sẽ cùng chơi với chúng một vố. Và hành động thế nào trong trò chơi này, lão nhân gia ta sẽ dạy ngươi." Tiếp theo đó, lão bắt đầu dằn dò cho Chiến Thiên Phong từng chút từng chút một. Chiến Thiên Phong tuy chưa bao giờ trải qua cảnh đời lớn như thế này, nhưng ngày thường nổi gió tạo sóng gì đều đã quen hết rồi, đã tập quen với chuyện chòng ghẹo người, cho nên không cần Hồ Thất Công dạy nhiều. Hai người thương nghị đầu vào đấy, Hồ Thất Công lại bỏ đi. Sáng hôm sao Cao sư gia dẫn Bì Thu đến, lệnh cho hai nha đầu tắm rửa sạch sẽ cho Chiến Thiên Phong, rồi dặn dò: "Hôm nay ngươi đến đường lớn trong thành giành tú cầu, tiểu thư đó họ Tô. Tú cầu của Tô tiểu thư khi ném trúng ngươi, người tiếp lấy thì cô ta sẽ là vợ của ngươi. Sau đó Tô gia sẽ rước ngươi vào bái đường thành thân, ngươi cứ làm theo, đừng nói gì cả, và đừng đề cập đến Kỷ phủ một tiếng nào, chỉ nói là làm công ở một nhà giàu là được. Nếu như hỏi họ của chủ ngươi, ngươi chỉ nói họ Cơ. Nhớ đấy, không được làm trò, ngoan ngoãn đi tự nhiên sẽ có chuyện tốt cho ngươi. Nếu không bảy ngày sau không có giải dược, ngươi sẽ có hạ trường như con chó kia vậy." "Ngươi mới có hạ trường giống như chó." Chiến Thiên Phong mắng thầm, nhưng miệng thì cứ dạ dạ liên hồi. Cao sư gia và Bì Thu đều là người quen, sợ người của Tô gia nhận ra, cho nên không theo, chỉ gọi hai người làm dẫn Chiến Thiên Phong đi. Khi đến Thập tự đại nhai, thấy người như rừng như biển, náo nhiệt phi thường. Thập Tự đại nhai vốn là con đường náo nhiệt nhất của Thôn Chu thành, Tô gia trước khi thực hiện chuyện này đã thông báo trước, nên người đến xem náo nhiệt nhiều phi thường. Đây cũng là điều Tô gia mong muốn, vì người càng đến nhiều thì cơ hội để chọn càng nhiều hơn. Nhưng rất tiết Kỷ Vi đã an bài sẵn hết, cho binh mã ty của cửu thành điều tới một lượng lớn người ngựa, ngoài mặt thì nói là giúp đỡ duy trì trật tự, ngầm thì cố ý làm khó làm dễ, chỉ cho những người già yếu bệnh tật và người giúp đỡ Chiến Thiên Phong của Kỷ phủ vào, còn những người trẻ tuổi khỏe mạnh thì chẳng cho ai lọt qua, người đến có nhiều đi chăng nữa, mà không tiến vào trong được cũng như không. Chiến Thiên Phong nhận ra điều này, ngầm gật đầu: "Kỷ gian thần quả nhiên là quyền thế lật trời, nhưng mà ngươi có tính toán hết mọi ngõ ngách, bổn cùng thiếu gia lật bài là lấy mạng già của ngươi." Đến lúc này dưới lầu giao tú cầu đã đứng chật hơn mấy trăm người, nhưng đều toàn là già cả bệnh tật, một đám ở giữa toàn là người của Kỷ phủ, nhưng người không liên quan chỉ có thể đứng ở ngoài rìa xem náo nhiệt. Người khác không chen vào được, nhưng Chiến Thiên Phong là chánh chủ tự nhiên thuận lợi tiến vào giữa, đối diện ngay dưới lầu ném cầu, địa thế tốt nhất. Dưới lầu có hơn mười gia đinh gia tướng của Tô phủ, đó mới chính là lực lượng chánh tông duy trì trật tự. Một lúc sau chỉ cần ai tiếp được tú cầu, bọn họ sẽ bảo hộ và đưa người đó vào torng, để tránh bị người khác nóng lòng tranh đoạt, dù sao thì đây là trận ném cầu chọn rễ chứ không phải trận cướp cầu. Trên đài cao cờ treo trướng rũ đủ màu sắc, cũng có mấy gia đinh đang đứng, nhưng không có nữ quyến nào. Chiến Thiên Phong một lòng muốn xem Tô tiểu thư có dáng vẻ ra sao, nghĩ: "Tô tiểu thư đại gia khuê tú, vô luận là nói thế nào cũng không tệ hơn Tiểu Hồng được. Nhưng cái này cũng khó nói lắm, Tô đại tướng quân là võ tướng, là hán tử cao lớn thô kệch, sinh ra con gái dù không cao lớn thô kệch cũng ô dề cục mịch, hay ngu ngu khờ khờ, mặt lớn hơn mông, bàn tay to hơn cái quạt mo, trời nóng không cần quạt, mượn cái bàn tay của cô ta là ổn rồi. Nhưng ổn thì ổn, gặp lúc không thuận, cái bàn tay đó đập lên đầu, chỉ sợ phải đến Diêm la điện thăm Diêm vương sớm." Hắn không hề nghĩ tới người có thể làm Kỷ Thắng là công tử của thừa tướng, một kẻ đã từng duyệt qua không biết bao nhiêu dạng mỹ nữ, chết mê chết mệt nhất định đòi cưới thì làm sao lại ô dề cục mịch cho được. Trong lúc hồ tư loạn tưởng, hắn đột nhiên nhớ tới một chuyện: "A ha, chốc nữa đây phá được gian kế của Kỷ tiểu gian thần, chánh thức bái đường rồi sẽ phải nhập động phòng a. Bổn ý của ta chỉ giúp tô đại tướng quân đối phó Kỷ gian thần, giúp đi giúp lại cuối cùng chẳng lẽ phải giúp đưa con gái của ông ta lên giường luôn sao? Điểm này dường như không hợp với đạo nghĩa giang hồ a? Hơn nữa Thất công còn nói Tô đại tiểu thư đã có người yêu rồi, gieo tú cầu chỉ là bất đắc dĩ, lòng không tình không nguyện, ta nếu liều liều lĩnh lĩnh leo lên giường của nàng ta, vạn nhất dưới gối nàng ta giấu cái kéo hay gì đó, rồi chợp cái của nợ của ta cắt phụp một cái, như vậy Chiến gia của ta sẽ thành Chiến tỷ tỷ rồi! Cho dù Tô tiểu thủ không nỡ xuống tay, nghe nói người yêu Lô Giang của nàng ta là cũng là người nhà tướng, chỉ vì sau đó đắc tội với đại vương mới chạy trốn sang nước khác tránh bị chém đầu. Nếu như Lô Giang còn vì người yêu mà lén quay về, ta vừa trèo lên giường của Tô tiểu thư, Lô Giang không khách khí thì làm sao?" Trong lúc nghĩ nhăng nghĩ cuội đó, chợt nghe một tiếng thanh la vang lêng, Chiến Thiên Phong vội ngẩn đầu, thấy trên đài có một nữ tử hiện thân, tuổi khoảng mười sáu mười bảy, mặt trái xoan vô cùng thanh tú, làn da còn mịn và trắng hơn ba phần so với miếng đậu hủ của Trần nhị thẩm mới làm ra. Nàng ta bấy giờ đang cúi đầu nhìn xuống dưới đài, mặt hiên ba phần bẻn lẻn, càng hiện ra vẻ đẹp mê người. Chiến Thiên Phong vừa nhìn một cái đã ngẩn ra, lòng mừng như đi chơi hội, nghĩ: "Tiêu tiểu thư thì ra là một tiểu mỹ nhân mê người thế này, thật là quá đã cho ta rồi. Tiểu Hồng mà đem sánh với cổ thiệt là không bằng cái đế hài nữa a." ![]() [Bấm xem chữ ký của ThanhPhong] |
| The Following 33 Users Say Thank You to ThanhPhong For This Useful Post: | ||
0oTXMo0, A_A, banhmithang8, bosox, budweiser, chestra, CvrCallGrl, DemonHeart, devuong2287, dukestorm, emdicauca, giahamvzui, heliot, love69, loveyou43v3r, nguoidathu, nguyen hoai nam, nokids, ntkcd, polonezvn, quanghung1986, read, salems, sandaz, steel134, thanhmm, thien phuc, trai_bt, trongdv, tulipđen, TuyetMai, vankiepbatphuc, zoomx4 | ||
| ThanhPhong |
| Xem Hồ sơ |
| Tìm Bài gửi bởi ThanhPhong |
| ||||
| MỸ NỮ GIANG SƠN NHẤT OA CHỬ Tác giả: Lưu Kiến Lương Dịch: Rogue - Nhóm Tú Xuyên Nguồn: http://vip.vandan.vn -----o0o----- Chương 06 Chiến Thiên Phong nhìn Tô tiểu thư không chớp mắt. Tô tiểu thư nhìn xuống dưới, ánh mắt lộ ra vẻ thất vọng, đôi mày cong hơi nhíu lại, cho đến khi nhìn thấy Chiến Thiên Phong thì mắt chợt sáng rỡ lên, lập tức hiện vẻ yên tâm, hai má từ từ ửng hồng. "Tô tiểu thư nhìn trúng ta rồi." Chiến Thiên Phong mừng như điên, vội vã ưỡn ngực ra hết cở, mắt thì mở to hơn cố vận cho chói ngời và nóng bỏng nhìn đáp Tô tiểu thư. Nhãn quang hai người gặp nhau, Tô tiểu thư không ngờ thẹn thùn rụt vào trong lầu, nhưng ánh mắt tối hậu đầy vẻ vui mừng này không thể nào giấu được hắn. Chiến Thiên Phong vô cùng đắc ý, nghĩ: "Dựa vào Kỷ tiểu gian thần an bài để được tu cầu của Tô tiểu thư chẳng thể coi là bản lãnh gì. Cần phải làm cho Tô tiểu thư nhìn chúng ta, cam tâm tình nguyện ném tú cầu vào ta, cái đó mới gọi là bản lãnh thật sự. Hắc hác, thật là không ngờ, bổn cùng thiếu gia bình thường không rửa mặt, không ngờ rửa mặt rồi biến ngay thành một tên mặt trắng, khiến cho mỹ nhân hoan hỉ a." Hắn dương dương tự đắc, tâm thần kích đãng, không khỏi hồ tư loạn tưởng: "Tô tiểu thư nếu tự nguyện nhìn trúng ta, thì sẽ khônggiấu kéo ở trong động phòng, bình thường chỉ nghe nói khi ẵm nữ nhân lên giường lý thú thế này thế này, nào là lên thiên đàng xuống địa ngục thế này, nào là so với ăn thịt kho tàu còn đã miệng mát lòng hơn thế này này.... Hôm nay đến lượt Chiến gia phải thử coi rốt cuộc là nó có mùi vị thế nào." Trong lúc tinh thần hào hứng, hắn cố sức giương mắt nhìn lên lầu, chẳng mấy chốc sau, Tô tiểu thư quả nhiên lại hiện thân, vừa lộ mắt đã quét mắt về phía Chiến Thiên Phong một cái, tiếp theo đó khai khẩu: "Mọi người xin giữ yên lặng, tiểu thư đang tế bái thiên địa, sẽ lập tức ra ngay, mọi người không được tranh, không được loạn, người có duyên tự nhiên xếp theo ý trời." "Cô ta không phải là Tô tiểu thư?" Chiến Thiên Phong lập tức ngẩn người, cả cõi lòng lập tức như bị ném vào trong đầm nước lạnh, nghĩ: "Tô tiểu thư thì ra là một nha đầu xấu xí, do đó trước hết phải tì một nha đầu xinh đẹp ra để giữ thể diện, cái này ở giang hồ gọi là cái gì cà, đúng rối, gọi là treo đầu dê bán thịt chó. Thảm rồi, thảm rồi, thì ra vốn cho là sẽ được ăn một bát thịt kho tàu, ai ngờ lại bị dọn ra một chén thịt rùa đen, thế này thì bảo bổn cùng thiếu gia ăn làm thế nào được đây?" "Tiểu thư ra rồi, mọi người không được loạn." Nha đầu trên đài lại hô to, Chiến Thiên Phong dường như không dám ngẩng đầu nhìn, nhưng cuối cùng cũng nhịn không được từ từ ngước lên trên, trước hết dùng hai mắt tỏa định nha đầu đó, thấy nha đầu đang chong mắt cười hàm tiếu nhìn hắn, lại còn đưa ngón tay chỉ về phía hắn, đứng cạnh nàng ta là một nữ tử khác, không cần nói cũng có thể đoán là Tô tiểu thư. Nàng ta chỉ như vậy, ắt là bảo Tô tiểu thư nhìn về phía Chiến Thiên Phong. "Con vợ xấu xí cuối cùng cũng gặp được ông chồng đẹp trai rồi, ta dù sao cũng phải nhìn coi Tô tiểu thư đáo để là người xấu như thế nào." Chiến Thiên Phong cắn răng, nhãn quan từ từ nhích sáng bên, nhìn thẳng vào mặt Tô tiểu thư. Thứ đập vào mắt Chiến Thiên Phong là một đôi mắt cực kỳ sáng, sáng như sao giữa trời đêm, lạnh lẽo, cao quý, trong cảm giác của hắn, Tô tiểu thư không phải nhìn từ trên đài, mà là từ trên trời nhìn xuống. Sau đó Chiến Thiên Phong nhìn thấy một gương mặt, nhưng dường như nhìn cả nửa ngày mà vẫn không rõ gương mặt này rốt cuộc có đường nét gì, vì nó như một đám sáng bức hắn không dám nhìn thẳng. Tô tiểu thư này không ngờ là một mỹ nhân thế gian hiếm có, không những là đẹp, trọng yếu nhất chính là nàng ta còn có một thứ gì đó cao quý của một đại gia chi nữ, có một lực lượng phách nhiếp nhân tâm, khiến người ta không nhịn được mà tự cảm thấy hổ thẹn với cõi lòng. Chiến Thiên Phong không nhìn rõ, và đột nhiên không dám nhìn nữa, không khỏi tự động cúi đầu. Ánh mắt của hắn tuy thu hồi, nhưng nhãn tình cảm thấy hoa lên rất kỳ quái, tai dường như kêu ông ông. Hiện giờ đã là giữa thu, thế mà hắn lại cảm thấy toàn thân nóng bừng, giống như bị nướng trong một lò lửa. Thứ duy nhất lạnh chính là một con tim băng giá, giống như đang chìm xuống giữa biển băng. Cúi gục đầu không phải chỉ có một Chiến Thiên Phong, mà sự thật là sau khi nhìn thấy Tô tiểu thư, tuyệt đại bộ phận những người dưới đài đều cúi đầu, không dám nhìn thẳng nàng ta. Thế gian này mỹ nữ rất nhiều, nữ tử có xuất thân cao quý càng nhiều hơn, nhưng rất nhiều mữ tử có gia thế hiển hách và gương mặt mỹ lệ như thế thường khiến người ta muốn nhìn thêm vài lần nữa, chẳng phải như Tô tiểu thư đây tự khiến người ta không dám ngước nhìn. Vẻ đoan chính trời cho cộng thêm gia thế hiển hách và sự tu dưỡng hậu thiên tạo thành tổ hợp hoàn mỹ, nữ tử trong thế gian có thể đạt được sự thống nhất hài hòa giữa ba thứ trên có được mấy người? Huống chi người dưới đài đều là già cả bệnh tật, cho nên chẳng mấy ai có thể dám đối mắt với Tô tiểu thư. Nhưng trong đám người ở đó, kẻ khó chịu nhất chính là Chiến Thiên Phong. Hắn chỉ muốn khóc. Cuộc đời hắn đến giờ đã từng vì đau mà khóc, vì đói mà khóc, vì lạnh mà khóc, nhưng chưa bao giờ giống như lần này, tự cho mình xấu xa thấp kém mà muốn khóc. Hắn tuy cùng, tuy là một tên tiểu lưu manh, chẳng có được thứ gì, nhưng từ trước tới giờ vẫn tung cánh trời cao, tự minh đắc ý, giống như một chú gà trống choai, tuy chỉ có thể bay đến trên hàng rào, nhưng không làm trở ngại nó khinh thị nhìn thiên hạ bên dưới mà cất cao giọng gáy. Nhưng trong thời khắc đối diệi với Tô Thần này, Chiến Thiên Phong đột nhiên ý thức đến sự nhỏ nhoi của mình. Hắn minh bạch vì sao khi đêm ấy khi nắm trong tay bảo ấn truyền quốc của Thất Hỉ quốc, hắn lại chẳng có cảm giác gì của một vương thái tử cả. Đó là vì hắn chẳng qua chỉ là một tiểu nhân vật vô cùng nhỏ bé, hắn không có tâm cảnh của một đại nhân vật, nên không thể tìm được cảm giác của một đại nhân vật. Còn Tô Thần là một tuyệt thế kiều nữ như vậy, trời sinh ra chỉ có đại nhân vật mới xứng đáng phối hợp. Tựa như dạng tiểu nhân vật như hắn, đừng nói gì sờ đến mép giường của Tô Thần, ngay cả đứng xa xa nhìn một chút, chỉ nhìn thôi, cũng không được phép nhìn quá lâu, bỡi vì hắn không xứng. "Ta là con chuột trong cống rãnh, là gián trong gầm chạn, là con sâu xanh trong lá rau, Tô tiểu thư nhìn thấy ta chỉ có sợ hãi kêu rú lên, chứ không thể nào sinh lòng thích thú như nhìn một đóa hoa được." Nghĩ như vậy, đầu Chiến Thiên Phong khẽ gật, càng cúi thấp hơn. "Chú ý, Tô tiểu thư sắp gieo tú cầu rồi." Đại hán mang Chiến Thiên Phong đến đây nhắc nhở. Chiến Thiên Phong ngẩn người ngước đầu, vừa khéo chạm phải nhãn quang của Tô Thần. Trong tay Tô Thần lúc này đang giữ một tú cấu đỏ chót, nhắm thẳng đầu của Chiến Thiên Phong ném tới. Nàng ta là con nhà võ, bình thường cũng có luyện quyền tập kiếm, cho nên cũng có độ chính xác. Đáng tiếc là Chiến Thiên Phong bị ánh mắt đối thị đó làm cho tán loạn tâm thần, không biết đưa tay ra mà tiếp, rất may là sự bố trí của Cao sư gia tức thời có tác dụng, người của Kỷ phủ khống chế chặt những chu vi mấy trượng xung quanh Chiến Thiên Phong, người ở ngoài đừng mở tưởng tiến vào, và cũng không ai đến tranh cầu với Chiến Thiên Phong. Tú cầu rơi xuống, đập trúng não của Chiến Thiên Phong, khe khẽ dội lên rồi rơi xuống, Chiến Thiên Phong vô thức đưa tay ra tiếp, không ngờ bắt dính. "Có cô gia rồi!" Các gia đinh gia tướng của Tô phủ ở dưới lầu đã sớm tập trung tinh thần quan sát, tức thời reo lên vây lại, hộ trụ chặt Chiến Thiên Phong. Một người trong bộ dạng quản gia đi đến cười hi hi ôm quyền nói với Chiến Thiên Phong: "Cung hỉ công tử, hạ hỉ công tử, công tử đã được tú cầu chọn trúng, chính là cô gia của nhà tôi rồi. Tiểu nhân là quản gia Tô Toàn của Tô phủ, phụng mệnh xin hỏi quý tính đại danh của công tử." Lúc này Tô Thần đang mang nha đầu lui vào trong lầu, Chiến Thiên Phong đã hoàn toàn tỉnh lại, vội đáp: "Ta là Chiến Thiên Phong." "Cô gia họ Chiến tên húy là Thiên Phong." Tô Toàn hô to lên báo vào trong lầu, lập tức có gia đinh khóac áo đỏ đeo tua hồng lên người Chiến Thiên Phong, đưa đến một con ngựa, thỉnh Chiến Thiên Phong ngồi lên rồi đi vào trong Tô phủ. Mọi thứ đều trong vòng xếp đặt, Chiến Thiên Phong chẳng cần phải làm gì, cứ để người ta xếp đặt cho, nhưng lòng cứ không ngừng suy gẫm: "Ta tuyệt đối không xứng với Tô tiểu thư, chờ lát Kỷ gian thần đến, khiến cho lão đương trường chịu phải một chuyện xấu cực thảm, sau đó ta sẽ nói rõ mọi chuyện. Cái gọi là chàng thiên hôn tung cầu kén rễ này bất tất phải làm thật nữa, Chiến gia ta trở về Long Loan trấn làm lưu manh. Ta tuy là tiểu nhân vật, nhưng cũng có phần tự biết người biết ta. Tô tiểu thư vì thế sẽ đánh giá cao ta hơn một chút. Có một nhân vật như thiên tiên như vậy mà chịu nhìn ta với ánh mắt như thế, có thể nói tổ tông Chiến gia ta ở kiếp trước tích đức nhiều lắm rồi." Hắn chẳng phải là chánh nhân quân tử gì, có tiện nghi là chiếm, thấy chỗ hở là chui vào, đó chính là bản năng sinh tồn ở đầu đường xó chợ, vì thế lúc đầu khi nghe sự an bài của Hồ Thất Công, hắn cũng muốn nhân chuyện này mà làm con rễ của Tô gia, từ đó vợ đẹp thiếp xinh, ăn ngon mặc đẹp. Tuy hắn làm như thế chẳng khác nào lừa dối cha con nhà họ Tô, nhưng lừa người đối với hắn mà nói thì chẳng phải là chuyện xấu gì. Đương nhiên, Tô đại tướng quân là trung thần, hắn cũng kính trọng trung thần, nhưng hắn sự lý giải của hắn đối với trung và gian chẳng qua là đến từ những vỡ hí kịch, nhiều lắm là cộng thêm một chút mà hắn gọi là nghĩa khí giang hồ. Còn cái đạo lý lớn vì nước vì dân thì hắn chẳng hề rõ, và dù có rõ cũng không thèm lý, đạo lý có thay thế được cơm ăn hay không? Trong lòng hắn, trung thần đáng kính, nhưng kính thì vẫn kính, mà lừa thì vẫn lừa, lừa trung thần một chút, chiếm chút tiện nghi của trung thần cũng đâu có gì là xấu, hơn nữa dù sao hắn cũng được xem như là giúp Tô gia mà? Do đó mấy ngày nay hắn cứ nhất mực ở trong mỹ mộng. Cho đến khi nhìn thấy Tô Thần, ánh mắt cư cao lâm hạ của Tô Thần nóng bỏng và sáng trong đề tỉnh hắn, khiến lòng hắn chẳng những có cái gọi là tự biết mình biết ta, mà còn là sự sợ hãi, cực độ tự ti... khiến cho hắn hoàn toàn không dám tưởng tượng là cưới Tô Thần, chỉ biết tuyển chọn trốn tránh. Hạ quyết tâm như vậy, trong lòng Chiến Thiên Phong tự nhiên như có chút gì đó mất mát thất lạc, hắn đột nhiên cảnh giác, tự mắng chính mình: "Phì phì phì, lòng ngươi khó chịu cái gì vậy? Ai bảo ngươi chỉ là tiểu nhân vật không còn gì nhỏ hơn nữa làm chi?" Tự mặng mình như vậy, hắn cắn răng nhìn trời, thầm kêu: "Thiên công lão gia, ông nói nói coi, cả đời Chiến Thiên Phong ta có cái mệnh làm đại nhân vật hay không?" Hỏi như thế, lòng hắn đột nhiên tràn đầy sự quyết tâm, cắn răng nghĩ: "Một ngày nào đó Chiến Thiên Phong ta sẽ làm nên một sự nghiệp trong đại, quyết thành một đại nhân vật." ![]() [Bấm xem chữ ký của ThanhPhong] |
| The Following 35 Users Say Thank You to ThanhPhong For This Useful Post: | ||
0oTXMo0, A_A, banhmithang8, bosox, budweiser, chestra, CvrCallGrl, DemonHeart, devuong2287, dukestorm, emdicauca, gatamhoang21, giahamvzui, hddvn8x, love69, loveyou43v3r, nguoidathu, nguyen hoai nam, nokids, ntkcd, polonezvn, quanghung1986, read, salems, sandaz, steel134, teddy, thanhmm, thien phuc, thuongthuong, trongdv, tulipđen, TuyetMai, vankiepbatphuc, zoomx4 | ||
| ThanhPhong |
| Xem Hồ sơ |
| Tìm Bài gửi bởi ThanhPhong |
| ||||
| MỸ NỮ GIANG SƠN NHẤT OA CHỬ Tác giả: Lưu Kiến Lương Dịch: Rogue - Nhóm Tú Xuyên Nguồn: http://vip.vandan.vn -----o0o----- Chương 07 Đến Tô phủ, thấy trước cửa ngựa xe như mây, náo nhiệt phi thường. Thì ra toàn triều trên dưới đều biết Tô Lương lần này để con gái gieo cầu chọn rễ chính là vì để đấu với Kỷ Vi, vì thế hễ đại thần trong triều có chút giao hảo với Tô Lương đến kéo đến, vô luận là Tô Thần chọn trúng chồng là người nào, bọn họ đều đến uống ly rượu, coi như là ủng hộ Tô Lương. Còn bên phe của Kỷ Vi vốn không có người nào đến, nhưng Kỷ Vi vì chuyện này mà thiết đặt bẫy, cho nên đã thông tri cho mọi tử đảng của mình đến uống rượu mừng cho Tô Thần. Đương nhiên uống rượu là giả, xem trò cười mới là thật, vì thế trong dịp này ở Tô phủ đã tập hợp chính phần mười bá quan văn võ trong triều. Chiến Thiên Phong xuống ngựa. Tô Toàn dẫn hắn tiến vào đại sảnh, đã thấy bên trong chật nít người, có ít nhất hơn trăm, đều là cao quan, nhưng lại im phăng phăng không lời. Tất cả mọi người ở đó đều nhìn ra cửa, đều muốn biết chàng rễ mà Tô Thần dùng tú cầu ném trúng đó là người như thế nào. Nếu mà thây bằng một thiếu niên quê mùa, dưới cái nhìn của bao nhiêu cặp mắt thế này, hơn nữa hầu hết đều là cao quan, thì chỉ sợ hắn sẽ sợ đến nỗi hai đầu gối rút luôn cả gân. Nhưng Chiến Thiên Phong rất khác với người, hắn là điển hình của con người của công chúng, người càng nhiều hắn càng đắc ý, và càng diễn trò hay. Cho nên khi quét mắt thấy nhiều người như vậy, não của hắn chẳng có lấy một điểm hoảng loạn, ngược lại còn linh hoạt bội phần, lòng thì nhanh chóng xoay chuyển ý nghĩ: "Mọi người nơi đây đều là đại nhân vật, ta sau này cũng phải làm đại nhân vật, cho nên hiện giờ tuyệt đối không thể lộ vẻ khiếp nhược, để tránh sau này người ta chê cười. Đặc điểm đầu tiên của đại nhân vật là không hoảng không hốt, cho dù có bị lửa thiêu đến đít cũng nhất định phải cắn cái răng mà giữ hình tượng thúi, đúng rồi, những cái khác hiện giờ học không được, chứ cái xác thúi này bổn cùng thiếu gia vẫn có thể làm ra vẻ được." Trong lòng đã định ra chủ ý như vậy, mặt mày dáng vẻ của hắn liền ra vẻ chẳng sợ sệt gì, ngông nghênh thoải mái nhìn trả lại mọi người. Tô Toàn hướng về phía một ngừơi trong đám đông bẩm báo: "Cung hỉ lão gia, vị này chính là cô gia ma tiểu thư dựa vào ý trời chọn trúng, họ Chiến húy là Thiên Phong." Chiến Thiên Phong biết người này chính là Tô đại tướng quân Tô Lương rồi, bèn ngước mắt nhìn, thấy Tô Lương tuổi chừng năm mươi, thân hình khôi ngô, quả nhiên là có thể xứng với câu ngũ đại tam thô, mặt vuông mày sắt, không giận mà uy, cái này do với đại tướng quân trong trí tưởng tượng của Chiến Thiên Phong vừa khéo giống y như đúc, cho nên lòng hắn thầm khen: "Quả nhiên là dáng vẻ của một đại tướng quân." Xong cúi người vái: "Chiến Thiên Phong khấu kiến đại tướng quân." Chiến Thiên Phong nhìn Tô Lương, Tô Lương càng nhìn lại Chiến Thiên Phong. Điều ông ta quan tâm hơn chính là, để cho con gái gieo cầu kén rễ chính là cùng Kỷ Vi đấu khí. Con rễ tốt hay xấu chẳng những quan hệ đến chuyện chung thân của con gái, mà còn liên quan đến thắng thua trong tranh đấu giữa ông ta và Kỷ Vi. Nếu như chọn đúng con rễ là lão già bảy mươi hay tàn tật, chỉ tổ cho Kỷ Vi mang ra làm trò cười. Hiện giờ ông ta thấy Chiến Thiên Phong ngũ quan đoan chính, thân hình tuy có vẻ ốm o, nhưng cũng xem là nhất biểu nhân tài. Điều hiếm có chính là, ở trước mặt bao nhiêu cao quan như thế này, mà hắn không hoảng không loạn, thần sắc an nhàn, thứ định khí này trong trăm thiếu niên may ra mới có được một người, cho nên nhất thời lòng ông ta mừng rỡ, thấy Chiến Thiên Phong quỳ xuống lạy, vội vã bước lên đỡ, cười ha ha bảo: "Sai rồi sai rồi, không phải là đại tướng quan, mà là nhạc phụ đại nhân. Chiến Thiên Phong, tên hay, từ giờ người là con rễ nhà ta rồi." Nói tới đây chuyển thân nhìn về phía bá quan, hai mắt chói ngời tuyên bố: "Đây chính là con rễ của Tô Lương ta, có được con rễ tốt thế này còn mong gì hơn nữa." Nói xong ngửa mặt lên trời cười. Chiến Thiên Phong không ngờ chẳng chờ đến lúc bái đường Tô Lương đã công nhiên nhận rễ như vậy, lòng kêu khổ không ngớt, nhưng chẳng còn biện pháp nào. Nhưng khi nghĩ đến ánh mắt cư cao lâm hạ của Tô Thần, tâm li của hắn lại lo lắng vô cùng, thật là chẳng dám có chút ảo tưởng nào. Nhưng dù sao, khi chưa lật tẫy gian kế của Kỷ Vi, hắn không thể nào lên tiếng nói gì, coi như là im lặng vì vừa được của hoạnh tài thế thôi. Các quan viên giao hảo với Tô Lương cùng bước lên chúc mừng ông ta, còn phe của Kỷ Vi tự nhiên cũng phải hư tình giả ý một phen. Trong lúc náo loạn ấy, bên ngoài vào báo có cha con Kỷ Vi vào, Tô Lương cười lớn: "Kỷ thừa tướng đến rồi, hay quá, hãy để cho ông ta xem Tô mô có con rễ như thế nào sau khi gieo cầu này." Xong cầm tay Chiến Thiên Phong chuyển thân qua nhìn hai cha con Kỷ Vi đang tiến bước vào đại sảnh, phía sau là Cao sư gia theo hầu. Chiến Thiên Phong tuy có ở Kỷ phủ mấy ngày, nhưng chưa hề gặp qua Kỷ Vi, lúc này ngước mắt lên nhìn, thấy Kỷ Vi cũng khoảng năm mươi tuổi, mặt trắng không râu, gương mặt bè bè, thân hình không cao như cái bụng to tướng, ngực ưỡn bụng phệ xem ra cũng có mấy phần khí thế. Y đang tiến vào sảnh, cười ha ha nói: "Nghe nói đại tướng quân chọn được rễ hiền, Kỷ mỗ đặc biệt mang theo khuyển tử đến đây mừng." "Rễ hiền thì không dám." Tô Lương cũng cười ha ha đáp: 'Nhưng cũng có thể nhìn thuận mắt mà cho qua một chút, ít nhất là không để cho người ta cười." "Vậy sao?" Khóe mắt của Kỷ Vi ngầm quét qua mặt Chiến Thiên Phong, rồi cười ha hả. Khi y cười thì hai con mắt nheo lại thành hai đường dài, khiến cho người khác chẳng nhìn ra ý đồ chân thật trong mắt lão là gì. Nhưng mà Chiến Thiên Phong là người hiểu rõ nội tình, nghe được hàm ý trong tiếng cười ấy, trong lòng cũng thầm cười lạnh: "Kỷ bụng phệ ơi, ngươi cứ sướng đi, sướng một lúc xong rồi ta xem ngươi khóc thế nào?" Phàm là gieo tú cầu kén rễ (chàng thiên hôn) thì đều thành thân trong ngày, không thể chọn ngày khác nữa, vì dù sao cũng nghe theo ý trời. Hỉ đường đã sớm bố trí xong đâu vào đấy. Người hầu khóac lên người của Chiến Thiên Phong bộ hỉ phục đại hồng để chờ đến giờ bái đường. Nhân cơ hội này, hắn đeo ngọc lên trên cổ. Miếng ngọc đó khi đeo vào thì ấm áp thích thú vô cùng, nhưng càng lúc thì càng nóng, đến sau này thì nó tựa hồ như hai hòn than vậy, nhưng lúc này thì Chiến Thiên Phong đã bị đưa lên hỉ đường, trước hàng trăm con mắt nhìn trừng trừng, hắn không dám đưa tay cởi ra, chỉ ráng cắn răng mà chịu, cố hết sức hóp ngực vào, lòng thì vừa kỳ quái vừa phẫn nộ, mắng thầm: "Làm cái quỷ gì vậy, đừng có nói cái ngọc đểu này khi dễ người khổ nghe. Con bà ngươi, bổn cùng thiếu gia tuy có cùng thiệt, nhưng mà cũng chẳng ưa gì ngươi. Cảnh cáo ngươi, thật thà yên phận một chút đi, đừng có chọc giận bổn cùng thiếu gia, ta giận lên rồi sẽ đập nát ngươi vứt vào cầu tiêu, coi ngươi còn hung hăng nữa không." Quả thật là quái, có vẻ như là đúng với câu quỷ sợ người ác cũng đúng với miếng ngọc này, Chiến Thiên Phong rủa thầm một hồi như vậy, miếng ngọc đột nhiên mát hẳn đi, không còn nóng bức như trước nữa. Chiến Thiên Phong mừng rỡ, cắn răng reo thầm: "Cái miếng ngọc đểu này, quả nhiên là cái đồ khi yếu sợ mạnh. Cáo tố ngươi, bổn cùng thiếu gia chính là thiên hạ đệ nhất ác nhân nè, từ đây lão lão thật thật nghe, ngoan ngoãn lên nghe." Chính vào lúc đang lầm bầm ra vẻ đó, khối ngọc ấy lại như nãy lên, rồi trong não hắn như xuất hiện ảo tượng, một gương mặt nữ nhân kỳ bí vô cùng hiện lên trước mắt Chiến Thiên Phong. Đó là một gương mặt trái xoan tuyệt mỹ, nhưng trên mặt chẳng có một chút nhiệt khí nào, dường như là nó không phải hình thành từ huyết nhục mà từ băng sương ngưng thành vậy. Đặc biệt là đôi mắt, đôi mắt bắn ra hào quang, phảng phất như gió lạnh rú gào, khiến cho người ta không thể tự chủ rụt cổ lại. Gương mặt này vừa hiện lên là mất. Chiến Thiên Phong phảng phất như bị một khối băng lạnh úp chụp vào làm cho đờ đẩn đi, lát sau mới tỉnh, suýt chút nữa kêu lên cả kinh: "Có quỷ." Nhưng dù sao thì hắn cũng kịp thời tỉnh ngộ, không phát thành lời, tay cách y phục nắm chặt khối ngọc đó, không dám để nó tiếp xúc với ngực, tim thì đập thình thịch, đầu thì xoay chuyển không ngừng: 'Miếng ngọc đểu này rốt cuộc là thứ quỷ gì, nữ quỷ vừa rồi là giống người gì? Vì sao lại đi tìm ta? Chẳng lẽ là hóa thân của khối ngọc này? Ta dọa ả, ả liền hiện thân dọa lại ta." Nghĩ đến điểm này, hắn vội thầm lên tiếng vuốt ve: "Ngọc cô bà bà à, coi như tui sợ ba rồi đó nha, ta biết linh ngọc nhận chủ, ta không phải là chủ nhân của bà bà, phát tài ta cũng không dám mang bà. Hiện giờ bất tiện, chờ một chút ta sẽ tìm chỗ nào thích hợp cởi bà bà xuống. Lão nhân gia bà thích người nào thì để cho người đó đeo, ta tuyệt không làm khó giữ lại làm gì." Hắn cầu luôn một tràng dài như thế, miếng ngọc ấy quả nhiên không còn xảy ra điều gì lạ nữa. Mọi việc xong xuôi, nha đầu dẫn theo Tô Thần trùm đầu kín mít bằng cái khăn đỏ ra, Chiên Thiên Long lạnh lùng nhìn về cha con Kỷ Vi, chờ gian kế phát động, nhưng chợt nghe ngoài cửa có tiếng cấp báo, chính là Thôn Chu Vương đã đến. Tô Lương mừng khôn xiết, cùng bá quan nhất loạt quỳ xuống nghênh tiếp. Chiến Thiên Phong tự nhiên cũng phải quỳ, lòng vừa kinh vừa mừng, nghĩ: "Hôm nay trò này làm lớn đây, bổn cùng thiếu gia lần này về có cái để bốc phét rồi." Đang lúc suy gẫm coi lát nữa nên làm trò thế nào cho tròn vẹn, không ngờ tiểu nha đầu ở trên lầu giao tú cầu lúc nãy chợt làm trò, lấy một sợi dây hồng cột một đầu vào tay Chiến Thiên Phong, để rồi Tô Thần liền cùng quỳ ngang sát bên hắn. Chiến Thiên Phong trở tay không kịp, đầu óc không kịp nghĩ gì, chỉ tự nhủ: "Tô tiểu thư đang quỳ cạnh ta." Một mùi u hương xông vào mũi, hắn lập tức cảm thấy choáng váng, cho đến khi Thôn Chu Vương dưới sự vậy chặt của nhiều thái giám và cung nữ tiến vào đại sảnh thì hắn mới hơi thanh tỉnh. Thôn Chu vương ước khoảng năm mươi tuổi, thân hình trung đẳng, mặt tròng, cầm lơ thở vài cọng râu dê, giống như một rau hẹ chẳng được tưới phân, dù thế nào cũng không mọc dài ra được. Ông ta có đôi mắt treo túi nước, sắc mạnh trắng bệch, nhưng tinh thần vẫn còn tốt, cười ha hả bảo: "Chúng khanh gia bình thân, cô nghe Tô khanh tuyển rễ, bá quan cùng đến, cô ở trong cung mãi cũng phiền, nhân cơ hội này đi xem náo nhiệt. Chúng khanh không được câu thúc, nếu là bó tay bó chân như vậy thì chẳng có gì vui." "Hômnay nhất định phải chơi một trận ra trò!" Chiến Thiên Phong nghe vậy cười thầm. Hắn nhất mực trơ mắt lạnh lùng nhìn cha con Kỷ Vi, lúc này thấy Kỷ Vi đưa mắt ra hiệu cho Kỷ Thắng, liền biết Kỷ Vi chuẩn bị phát động rồi. ![]() [Bấm xem chữ ký của ThanhPhong] |
| The Following 27 Users Say Thank You to ThanhPhong For This Useful Post: | ||
| ThanhPhong |
| Xem Hồ sơ |
| Tìm Bài gửi bởi ThanhPhong |
| ||||
| MỸ NỮ GIANG SƠN NHẤT OA CHỬ Tác giả: Lưu Kiến Lương Dịch: Rogue - Nhóm Tú Xuyên Nguồn: http://vip.vandan.vn -----o0o----- Chương 08 Quả nhiên, khi Chiến Thiên Phong và Tô Thần vừa đứng dậy, còn chưa kịp lễ tân xướng lễ, Cao sư gia sau lưng Kỷ Thắng đã kêu lớn lên: "Chờ một chút." Rồi bước mấy bước đến trước mặt Chiến Thiên Phong, làm bộ làm tịch nhìn kỹ Chiến Thiên Phong một hồi, hỏi lớn: "Ngươi tên là gì, có phải là Chiến Thiên Phong không?" "Trò vui đến rồi." Chiến Thiên Phong thầm reo lên vui mừng, gật đầu đáp: "Đúng a, ta là Chiến Thiên Phong." "Cao sư gia, có chuyện gì sau này hẳng nói, đại vương ở đây, không được làm càn." Kỷ Vi phối hợp diễn trò. Nghe lão ta quát như vậy, Cao sư gia vội quỳ sụp xuống đất, dập đầu lia lịa thưa: "Tiểu nhân tội đáng vạn chết, quản thúc không nghiêm, thỉnh tướng quốc đại nhân trách phạt thật nặng, tên Chiến Thiên Phong này... hắn ... hắn chính là gia nô của Kỷ phủ chúng tôi." Lời y vừa xuất, giống như một tạc lôi nổ trên bình địa, đại sảnh tức thời loạn như bầy ong vỡ tổ, Tô Lương quát lên: "Ngươi nói cái gì, nói lại nghe thử?" Cao sư gia làm ra vẻ kinh hoàng thất sắc, nhưng lại đề cao thanh âm gấp bội, nói: "Bẩm đại tướng quân, tên Chiến Thiên Phong này thật sự là gia nô của Kỷ phủ chúng tôi." "A." Tô Lương rú lên, lui liền ba bước, thân hình lắc lư, miễn cưỡng lắm mới đứng vững, gương mặt mới đỏ lựng lúc nãy giờ đã chẳng còn chút huyết sắc gì, đôi hổ mục lúc này nhìn trừng trừng vào Kỷ Vi. Kỷ Vi bị ông ta nhìn đến nỗi dựng tóc gáy, lùi một bước nhìn về phía Cao sư gia bảo: "Nói bậy, người này sao có thể là gia nô của Kỷ gia ta chứ. Ta không phải là dặn dò ngươi trước đó rồi sao, trong ngày "chàng thiên hôn" cần phải nghiêm túc quản thúc gia nhân và nô phó, tuyệt không để bất kỳ ai đến chàng thiên hôn hay sao? Sao lại để xảy ra chuyện này?" Nói đến đây, lão chuyển hướng sang Thôn Chu vương thưa: "Đại vương minh xét, từ mấy ngày trước thần đã nghiêm lệnh người hầu trong nhà không được đến chàng thiên hôn, để miễn vạn nhất được chọn, sẽ khiến Tô đại tướng quân cho là thần cố ý tu nhục ông ta, càng gây thêm mối bất hòa." Thôn Chu vương gật đầu: "Ái khanh lo nghĩ rất đúng, nhưng người này...?" "Người này rốt cuộc là ai? Ngươi có thật sự nhận rõ không? Trước mặt đại vương mà hồ ngôn loạn ngữ coi chừng cái đầu của ngươi đấy." Kỷ Vi chuyển hướng sang Cao sư gia, nghiêm giọng quát hỏi. "Tiểu nhân nhận rõ rồi." Cao sư gia gật đầu đáp: "Người này đích xác là gia nô của Kỷ phủ ta, đại nhân không tin thể để tự hắn nói, tôi cho rằng hắn không dám ẩn man." Nói đến đây, y nhìn Chiến Thiên Phong, bảo: "Ngươi nói coi ngươi có phải là gia nô Chiến Thiên Phong ở Kỷ phủ ta hay không." Mọi người, bao quát cả Thôn Chu Vương, Tô Lương, Tô Thần và tiểu nha đầu bên cạnh cùng đưa mắt lạc lên mặt của Chiến Thiên Phong. Đến lúc này, Chiến Thiên Phong biết đã đến lượt mình xuất tràng rồi, đột nhiên đưa hai tay lên trời, cười lớn ba tiếng, xong khóc lớn ba tiếng, lớn giọng thở than: "Ông trời, ông trời, ông đãi Công Dương Giác ta sao mà bạc. Nhớ lại Công Dương Giác ta còn chưa ra đời, thì đã nước phá nhà tan, lưu lạc xứ người, khó khăn lắm mới lọt vào mắt xanh của Tô tiểu thư, gieo trúng tú cầu, vốn cho rằng khổ nạn của mình từ giờ qua đi, thậm chí còn dựa vào lời của Tô đại tướng quân ma mượn được binh mã thu phục cố quốc. Ai ngờ mỹ mộng chưa tỉnh, đã có người bảo ta là gia nô của họ Kỷ. Nghĩ tới tiên tổ họ Công Dương ta năm xưa liệt thổ phong vương, cũng là một trong bách tính. Hôm nay là bị người ta chỉ mặt bảo là gia nô, liệt tổ liệt tông dưới đất chỉ sợ không thể yên nghĩ nữa rồi." Mọi người vốn chờ nghe, vốn ra chỉ là chữ không hay là chữ phải mà thôi, không ngờ Chiến Thiên Phong lại khóc lại cười rồi nói một lô một lốc những điều nghe mà đầu óc choáng váng. Thậm chí Cao sư gia và cha con nhà họ Kỷ nghe mà cũng ngẩn người, qua một lúc Cao sư gia mới chợt tỉnh lại, trừng mắt nhìn Chiến Thiên Phong, mắt phóng hàn quang bảo: "Chiến Thiên Phong, ngươi nói cái gì? Ngươi dám nói ngươi không phải là gia nô của Kỷ phủ?" "Ta nhổ vào mặt ngươi" Chiến Thiên Phong chợt dấn bước nhổ một ngụm nước bọt đặc sệt vào mặt Cao sư gia, ra vẻ tức giận cực kỳ: "Hạ tiện tiểu nhân, câm miệng, Kỷ gia là cái thá gì mà dám chỉ họ Công Dương ta làm nô?" Ngụm nước bọt của hắn tức thời khiến mọi người ở đó đều tỉnh thần. Mặt Tô Lương vốn đang trắng nhợt, xoát một cái biến thành đỏ lừ, vội bước một bước tới chụp lấy tay Chiến Thiên Phong vui mừng hỏi: "Hiền tế, ngươi nói bổn danh của ngươi là gì? Công Dương Giác? Ngươi họ Công Dương, có phải là hậu chủ của Thất Hỉ quốc năm xưa không?" "Phải." Chiến Thiên Phong gật đầu đáp: "Tôi là vương thái tử của Thất Hỉ quốc, chỉ vì chưa ra đời đã quốc phá gia vong, cho nêu lưu lạc cho đến bây giờ." "Hiền tế lại là vương thái tử của Thất Hỉ quốc?" Tô Lương vừa kinh vừa mừng, không dám tin vào tai mình. Bá quan cũng tranh luận ồn ào, chỉ có Kỷ Vi là sắc mặt đanh lại, Kỷ Thắng thì trừng mắt nhìn Cao sư gia. Cao sư gia vốn bị một ngụm nước bọt hôi rình của Chiến Thiên Phong làm cho hồ đồ, không biết rốt cuộc là có vấn đề ở chỗ nào, rồi bị cái trừng mắt của Kỷ Thắng làm cho bừng tỉnh, kêu lên: "Không đúng, ngươi chính là gia nô Chiến Thiên Phong của Kỷ phủ ta. Ta ở đây có khế ước bán thân của ngươi, trên còn có dấu tay của ngươi, chẳng thể nào sai được, ngươi đừng có tưởng chối bừa." Nói xong móc trong lòng tờ khế ước bán thân ra, cầm trong tay vẫy vậy. Lời này của y khiến chúng nhân đều ngẩn người, Thôn Chu vương hỏi: "Thế này là thế nào, cô đã bị các ngươi làm cho hồ đồ rồi, đáo để là trong các ngươi ai nói đúng đây a?" "Tiểu nhân tuyệt không dám khi man đại vương." Cao sư gia vội vã bước lên quỳ xuống thưa: "Đây chính là khế ước bán thân vào Kỷ phủ làm gia nô của Chiến Thiên Phong, trên có dấu tay của hắn, chẳng thể nào sai được." Nói xong dâng hai tay trình lên. "Đây là cái gì vậy nha?" Thôn CHu Vương tiếp lấy xem, xong rồi nhìn lom lom Cao sư gia, lại nhìn kỹ lại khế ước, đột nhiên cười ha hả kêu lên: "Lý thú, lý thú, chuyện hôm nay quả thật là lý thú." Thấy Cao sư gia trình ra khế ước bán thân, Tô Lương vốn ra rất khẩn trương, còn Kỷ Vi thì có phần đắc ý. Ai ngờ, Thôn Chu vương xong lại bật cười ha hả, khiến cho mọi người nhất thời hồ đồ. Kỷ Vi nóng lòng hỏi: "Đại vương xin chỉ rõ chuyện gì mà lý thú làm vậy?" "Cô (tiếng xưng của bậc vương của chư hầu đối với quần thần) đang cười cái khế ước bán thân này quá lý thú." Thôn Chu vương lại cười lớn một trận, nhìn Kỷ Vi bảo: "Kỷ khanh xem ra còn chưa biết khế ước này ghi gì trên đó. Cô đọc cho ngươi nghe nhé, cái khế ước này trên có ghi tám chữ, đó là "Kỷ gia phụ tử, một cặp khù khờ."" Đọc xong tự thấy đắc ý, lại bật cười lớn, đồng thời đưa khế ước đó cho chúng quan xem. Cao sư gia ở gần nhất, nhìn rõ chữ ghi trên tờ giấy đó đích xác là tám chữ lớn, nhất thời tức giận công tâm, kêu a một tiếng lớn phun huyết ngã ngữa ra đất ngất đi. Bá quan cùng cha con Kỷ Vi đều nhìn rõ. Kỷ Vi trừng mắt giận dữ nhìn Kỷ Thắng, sắc mặt xanh lè như quỷ vậy. Chúng quan thì cười rung cả đại đường, trong lúc đó Chiến Thiên Phong lại nghe tiếng cười nhẹ cực kỳ mê người. Tiếng cười ấy vẳng bên tay, chính là của Tô Thần. Chiến Thiên Phong cảm thấy đầu óc kêu ong một cái, cả người lập tức choáng váng. Kỷ Vi cả đời gian giảo, tuyệt không cam tâm vì thế mà thất bại, đột nhiên bước tới quỳ trước mặt Thôn Chu vương, lạy thưa: "Không có ai ngu xuẩn đến nỗi tực mắng mình, khế ước bán thân trong tay Cao sư gia nhất định là có người đánh tráo rồi. Nâất định là có người ngầm tính toán đối phó với phụ tử lão thần, kính mong đại vương minh xét." Thôn Chu Vương vô cùng tín nhiệm lão, nghe vậy liền gật đầu phán: "Lời ái khanh có lý." Kỷ Vi được Thôn Chu vương chống đỡ, lòng tự tin đại tăng, nói: "Người tính kế với cha con lão thần nhất thời rất khó tra ra, còn Chiến Thiên Phong vừa rồi nói hắn cái gì là vương thái tử của Thất Hỉ quốc đó có thể tra nghiệm đương trường. Nếu như hắn đưa ra được chứng cứ chứng minh hắn là Vương thái tử của Thất Hỉ quốc, vậy thì Cao sư gia đã sai rồi, lão thần sẽ đương trường bồi lễ cho hắn. Nhưng nếu như hắn không đưa ra được gì, hắn đã có tội khi quân, thỉnh đại vương giao hắn cho lão thần, để lão thần tra ra cho rõ. Lão thần tin rằng, nếu như hắn là của giả, thì chắc chắn là cùng một bọn với kẻ đã tính kế với cha con lão thần." "Có lý." Thôn Chu vương gật đầu, nhìn về phía Chiến Thiên Phong: "Ngươi nói ngươi là vương thái tử Công Dương Giác của Thất Hỉ quốc, có chứng cứ gì không?" Chiến Thiên Phong thấy Kỷ Vi chỉ bằng mấy lời mà đã vãn hồi thế yếu, ngầm gật đầu: "Hèn gì Kỷ gian thần hô phong hoán vũ trong triều, quả nhiên là có chút bản lãnh. Nhưng cho dù ngươi gian như quỷ, hôm nay cũng phải nhất định cho người thử cái nước rửa chân của bổn cùng thiếu gia." nghĩ xong ngang nhiên gật đầu đáp: "Đương nhiên có." Rồi móc cái Thất Hỉ quốc ấn được bọc khăn vàng ra, dâng hai tay cho Thôn Chu vương. Thôn Chu vương mở khăn vàng, cầm ấn nhìn kỹ, gật đầu nói: "Thất Hỉ chi bảo, không sai, đây đích xác là quốc ấn của Thất Hỉ quốc." ![]() [Bấm xem chữ ký của ThanhPhong] |
| The Following 30 Users Say Thank You to ThanhPhong For This Useful Post: | ||
0oTXMo0, A_A, banhmithang8, bosox, budweiser, chestra, CvrCallGrl, DemonHeart, dukestorm, emdicauca, giahamvzui, hddvn8x, love69, loveyou43v3r, nguoidathu, nguyen hoai nam, nokids, ntkcd, polonezvn, quanghung1986, read, salems, steel134, teddy, thanhmm, trongdv, tulipđen, TuyetMai, vankiepbatphuc, zoomx4 | ||
| ThanhPhong |
| Xem Hồ sơ |
| Tìm Bài gửi bởi ThanhPhong |
| ||||
| MỸ NỮ GIANG SƠN NHẤT OA CHỬ Tác giả: Lưu Kiến Lương Dịch: Rogue - Nhóm Tú Xuyên Nguồn: http://vip.vandan.vn -----o0o----- Chương 09 Kỷ Vi bước tới một bước, tiếp lấy xem kỹ, xác nhận là không giả, tức thì mặt như tàu lá, lão chỉ biết Cao sư gia tìm được Chiến Thiên Phong để thi hành kế, chức không biết lai lịch chân thật của hắn là gì, lúc này cho là Cao sư gia có mắt không tròng, trừng mắt nhìn y dữ tợn, đưa ấn lại cho Chiến Thiên Phong bằng hai tay. Cao sư gia vừa hơi tỉnh thần, bị Kỷ Vi trợn mắt nhìn như vậy, tức thời như lùn đi một nửa. Tô Lương kích động vô cùng, kêu lên: "Không ngờ Thần nhi chàng thiên hôn lại trúng ngay vương thái tử của Thất Hỉ quốc, quả thật là duyên trời ban rồi." "Xác thật là thiên tứ kỳ duyên." Thông Chu vương cũng rất cao hứng, nói: "Cô kim thiên phải tự thân làm chủ hôn." Hỉ nhạc liền được tấu lại, Chiến Thiên Phong khóac dây hồng, dẫn Tô Thần ra giữa sảnh, nhưng vẫn cảm giác gân chân mềm nhũn, ý nghĩ chuyển mạnh trong đầu: "Ta tuyệt không xứng với Tô tiểu thư, nhưng hiện giờ đại vương ở đây, cha con Kỷ gian thần chưa đi, nếu ta mà nói trắn ra, thì sẽ phạm đại tội khi quân, sẽ bị chém đầu, như vầy làm sao bây giờ? Thất cong, ông đang ở đâu, cứu cứu ta a." Trong bụng hô liền mấy chục lược như vậy, nhưng Hồ Thất Công thủy chung vẫn không hiện thân, tai hắn lại nghe lễ tan hô vang: "Nhất bái thiên địa." Không còn biện pháp nào khác, hắn nghĩ: "Chỉ còn nước trước hết bái thiên địa, tối đến đem mọi chuyện nói cho Tô tiểu thư rõ, lúc đó muốn chém muốn giết gì cứ để cho nàng ta định là được." Bái xong thiên địa kế bái cao đường, nhưng Thôn Chu vương có mặt, tự nhiên là bái Thôn Chu vương trước rồi mới bái Tô Lương, sau đó là phu thê đối bái. Khi nghe bốn chữ "phu thê đối bái", rồi thấy Tô Thần chuyển thân qua đối mặt với mình, tai chân mắt mũi của Chiến Thiên Phong đều co giật kích động, đầu óc trống rỗng, chỉ nghĩ: "Ta sắp giáo bái thành vợ chồng với Tô tiểu thư rồi." "Chậm đã." Đột nhiên nghe một tiếng nạt dừng, đó là thanh âm của một thiếu nữ. Chiến Thiên Phong bị tiếng nạt này làm cho thanh tỉnh lại, vội quay đầu nhìn, thấy quả nhiên là một thiếu nữ, tuổi chừng mười tám, mặc một bộ đồ trắng, mặt trái xoan, đẹp đến nỗi khiến người ta ngộp thở, nhưng không có chút nhiệt khí nào, lạnh lùng như một tảng băng vậy. Chiến Thiên Phong nhìn gương mặt này, đột nhiên cả kinh hô: "Ngươi là nữ quỷ trong viên ngọc?" Mọi người trong sảnh vốn đã nhìn đến ngẫn ra, cho dù là trong cung của Thôn Chu vương cũng không có dạng mỹ nữ như vậy, đến giờ nghe mấy từ "nữ quỷ trong ngọc", mọi người tức thời òa lên như vỡ chợ. Thôn Chu vương sợ đến nỗi hai chân mềm nhũn suýt khụy xuống, đến lúc này liền lộ rõ lòng trung của Tô Lương, ông ta dường như đã án ngay trước mặt Thôn Chu Vương cùng một lúc với lời kêu quỷ của Chiến Thiên Phong, tay trái giữ Thôn Chu Vương, tay phải án thành chưởng phòng giữ trước mặt vị vương này. Mọi người đều lùi lại phía sau, duy nhất bước lên phía trước một bước chính là Tô Thần, nàng bước lên ngang người với Chiến Thiên Phong. Nhưng lúc này hắn không thấy hành động của nàng, một là vì hắn đã xoay lưng lại nhìn nữ quỹ, Tô Thần trở thành người ở phía sau hắn, hai là đầu hắn lúc này đang loạn chuyển vùn vụt, cố đoán ý định của cô gái này, đồng thời nghĩ phương pháp ứng phó. Hắn nhân định cô gái này chính là nữ quỷ trong ngọc, nhưng không thể đoán được mục đích đột nhiên hiện thân của nàng ta là gì. Nhưng một bước của Tô Thần bị nữ tử đó nhìn thấy, ánh mắt lạnh bằng chuyển qua người Tô Thần, đột nhiên giơ tay trái lên, hư không nhất chiều, chiếc khăn trùm đầu màu đỏ của Tô Thần đột nhiên không gió mà bay lên, lộ ra gương mặt ngọc của nàng dưới mũ phượng. Tô Thần không kịp đề phòng, a lên một tiếng cả kinh, vừa kinh vừa thẹn , nhất thời đỏ mặt tía tay. Chiến thiên Phong nghe tiếng hô cả kinh của Tô Thần liền quay lại, nhìn được gương mặt ngọc của Tô Thần, không biết vì sao trong lòng lại nổi lên một cổ nhiệt huyết, đột nhiên quay mạnh đầu lại quát bảo cô gái kia: "Là ta đắc tôi ngươi, với nàng ấy chẳng can hệ gì, ngươi có thủ đoạn gì cứ tận tình mà đối phó với ta." "Không tệ a." Cô gái ấy cười lạnh một tiếng, trên mặt chẳng nhìn được nửa điểm ấm áp nào: "Vừa rồi ả bước lên trước, sợ ta hại ngươi, giờ thì ngươi bảo hộ ả, quả nhiên là ân ái phi thường a, nhưng mà mệnh trời đã định là thê tử của ngươi chẳng phải là ả." Nghe lời quái này, Chiến Thiên Phong hơ lên một tiếng, quật lại: "Thiệt là nhìn không ra ngươi còn biết đoán bát tự nữa a, nếu như có tiểu mỹ nhân như ngươi ngồi làm chủ tiệm bói, sinh ý nhất định cực hảo, nhưng mà ta thật ra đang muốn hỏi mỹ nhân kiêm toán mệnh tiên sinh ngươi rằng, ngươi phán thê tử trời định của ta không phải là nàng ấy, vậy thì vợ ta là ai? Chẳng lẽ là ngươi à?" Nếu luận về sắc vóc, Tô Thần chẳng hề hơn cô gái này. Tô Thần xinh đẹp cao quý, nhưng cô gái này cũng vừa đẹp vừa lạnh lại có lực lượng thu hút hồn người. Trong khi đó Chiến Thiên Phong đối với Tô Thần thất hồn lạc phách, nhưng đối với nàng này dường như chẳng có chút cảm giác gì, đầu óc thanh tỉnh vô cùng, miệng mồm trơn như thoa mỡ. Đương nhiên, cái vẽ mồm năm miệng mười của hắn đây chính là muốn khích cho cô gái này chỉ đối phó một mình hắn, không làm hại đến Tô Thần. Nhưng điều thật không ngờ chính là, cô gái này lại gật đầu làm thật, đáp: "Đúng vậy, chỉ cần cái mạng của ngươi đủ lớn, còn không thì ngươi chỉ còn có cách xuống âm phủ cưới con gái của diêm vương gia thôi." Lời này của nàng ta khiến Chiến Thiên Phong trợn mắt há mồm, hai lỗ tai dựng đứng lên, lầm bầm nói: "Ngươi nói cái quỷ gì thế, nói lại cho ta nghe coi, ngươi muốn làm vợ ta ả, ông trời ạ, ẵm ngươi lên giường thì ta thà xuống âm phủ ẵm con gái Diêm vương sướng hơn. Con gái của Diêm vương gia xem ra còn ấm hơn ngươi chút chút đó a." Cô gái này không ngờ lại đến hỉ đường tranh phu, Tô Thần vốn tức đến tái cả mặt, nhưng nghe Chiến Thiên Phong như vậy, gương mặt ngọc tức thời đỏ hồng. Tuy nhiên, cô gái kia đối với lời nói xóc óc của Chiến Thiên Phong lại chẳng có cảm giác gì, chỉ cười lạnh đáp: "Yên tâm, chỉ cần ngươi còn có mạng ẵm ta lên giường, nhất định sẽ không làm ngươi thất vọng." Một người con gái mà dám nói lời như vậy ở giữa chốn đông người như thế này quả thật là kinh thế hãi tục, cho dù Chiến Thiên Phong là kẻ lớn lên từ đầu đường xó chợ cũng nhất thời há hốc cả mồm chẳng nói được tiếng nào, còn Tô Thần thì thẹn đến nỗi hận không tìm được cái lỗ nào dưới đất mà chui xuống trốn. "Lời như vậy mà cũng dám nói, tỷ tỷ ngươi thiệt là bậc chị cả rồi, tiểu đệ ta bội phục ngươi phải nói là thao thao bất tuyệt." Chiến Thiên Phong ôm quyền cung thân: "Nhưng ta muốn hỏi một câu, tỷ tỷ muốn làm vợ ta đây là nhờ có hôn ước hay là có mối mai, hay là giống như Tô tiểu thư vậy, chàng thiên hôn giao tú cầu trúng sọ khỉ tiểu đệ u thành một cục to? Nếu như chẳng có cái gì cả, thì đó là tội phiến hôn đó nghe, Thôn Chu quốc chúng ta là nước có vương pháp đấy." Hắn trớt mõm nói với ả kia, không ngờ Tô Thần đứng bên cạnh nghe được không hài lòng, thầm kêu: "Cái gì mà gieo tú cầu trúng sọ khỉ u một cục chứ, tú cầu đâu phải là thiết cầu, hơn nữa ai bảo lúc đó ngươi khờ nghệch cái mặt ra chứ, tú cầu chạm trúng đầu mà còn không biết tiếp." Nhưng nàng không có gan như nữ quỷ kia, lời đó đương nhiên không dám nói thẳng ra. "Môi phinh (Người dịch chú: là vật để đính hôn, sách đời Ngụy ghi: người cổ thành hôn, trước hết chọn nữ tử trinh hiền, rồi dùng môi phinh, kế là lễ vật, tiếp sau đến những thứ khác mới định thành hôn lễ - Ngụy thư. Cao Dẫn truyện) đương nhiên là có, chính là thứ đeo ở cổ ngươi kia." Ngón tay của cô gái chỉ vào cổ của Chiến Thiên Phong. "Ngươi nói cái khối ngọc này là môi phinh?" Chiến Thiên Phong móc cái khối ngọc đeo ở cổ ra, nhất thời ngây ngốc. Khối ngọc này là Hồ Thất Công cấp cho hắn, Hồ Thất Công chẳng nói rõ lai lịch, chẳng lẽ nó chính là tín vật định tình giữa cô gái này và nguyên chủ nhân của nó? "Đúng vậy." Cô gá ấy gật đầu: "Có những lời không tiện nói ra, dù gì thì khối ngọc đó được đeo trên cổ ngươi là không sai rồi, theo ta đi thôi." Nói xong vươn tay, trong tay áo phóng ra một sợi dây màu trắng, chớp mắt cái quấn quanh tay Chiến Thiên Phong, rồi giật mạnh một cái kéo Chiến Thiên Phong về cạnh ả. CHiến Thiên Phong muốn tránh thoát, nhưng sợi dậy ấy như là vật sống, cứ bám riết cổ tay hắn, có tránh cũng không thoát. Tô Thần vừa kinh vừa tức giận, lúc nãy nàng bước tới trước một bước, chính là muốn trong lúc nguy cấp bảo hộ cho Chiến Thiên Phong, nhưng cho dù nhất mực lưu ý, vội vã đưa tay ra chộp nhưng vẫn không kịp giữ lại hắn, nàng vội vã kêu lên: "Người bên ngoài mau ngăn ả lại." Cô gái kia vốn đã chuyển thân, lúc này quay lại nhìn Tô Thần cười, bảo: "Ngươi hay là ném tú cầu lần nữa chọn một trượng phu khác đi thôi." Nói xong liền lắc người, đột nhiên mang Chiến Thiên Phong đi đâu mất chẳng thấy bóng dáng. Tô Thần không biết huyền công, nhưng dù chưa ăn thịt heo mọi thì cũng đã thấy heo mọi vác cái bụng to mà chạy, tự nhiên biết cô gái kia đã dùng một thứ độn thuật gì đó trong huyền công, tức thời ngẩn người, trong khi đó đại sảnh đã sớm loạn cả hết rồi. Chiến Thiên Phong bị cô gái kia mang theo bay giữa không trung, trước hết kinh hãi đến hồn phi phách tán, lát sau minh bạch rồi liền vừa sợ vừa mừng, nghĩ: "Chẳng lẽ nha đầu này không phải là quỷ, mà là tiên tử trên trời. CHiến Thiên Phong ta chắc là gặp vận cứt chó rồi (cẩu thỉ vận - vận may tự nhiên mà có, không thể ngờ) a, không ngờ lại gặp phải thần tiên." Hắn lập tức lập ngay lời thề: "Lần này ta nhất định không bỏ qua cơ hội nữa, nhất định phải bái ả làm sư, ai da, nữ sư thường không thu nam đồ đệ, cái này chẳng tốt gì, nhưng mà chẳng sao, dù gì lần này ta nhất định phải học được tiên thuật, ả không thu thì để cho cha hay ca ca hay đệ đệ của ả thu, còn nếu không được thì để con cái của ả thu ta cũng được, ta có kêu ả bằng mụ nội sư cũng chả sao." Cứ nghĩ nghĩ tới như vậy, hắn đột nhiên nhớ lại lời lúc nãy của cô gái này nói, liền suy luận tiếp: "Ả lúc nãy nói muốn làm lão bà (vợ) của ta không biết có thật không, nếu là thật thì tốt rồi. Nghe nói tiên gia có cái thuyết tá âm bổ dương cái gì đó, tiên thuật khó luyện, cho dù có cưới ả ta cũng chẳng thèm luyện tiên thuật, cứ mỗi ngày lên giường cùng ả luyện màn điên loan đảo phượng, hút mượn đạo pháp của ả qua người là ngon cơm rồi. A ha, cái cách này thiệt là tuyệt diệu à, ả tuy có lạnh một chút, nhưng vì cái màn tá âm bổ dương này, bổn cùng thiếu gia đành miễn cưỡng chịu khổ chút vậy." ![]() [Bấm xem chữ ký của ThanhPhong] |
| The Following 32 Users Say Thank You to ThanhPhong For This Useful Post: | ||
0oTXMo0, A_A, banhmithang8, bosox, budweiser, chestra, CvrCallGrl, DemonHeart, dukestorm, emdicauca, fanling, giahamvzui, hddvn8x, htcbiokoral, love69, loveyou43v3r, nguoidathu, nguyen hoai nam, nokids, ntkcd, polonezvn, quanghung1986, read, salems, steel134, teddy, thanhmm, trongdv, tulipđen, TuyetMai, vankiepbatphuc, zoomx4 | ||
| ThanhPhong |
| Xem Hồ sơ |
| Tìm Bài gửi bởi ThanhPhong |
![]() |
| Bookmarks |
| Tags |
mỹ nữ giang sơn nhất oa chử ![]() |
| Đang xem: 1 (0 thành viên và 1 khách) | |
| Công Cụ | |
| Dạng sắp xếp bài | |
| |
| LinkBack |
LinkBack URL |
About LinkBacks |














Chế độ bình thường
