![]() |
| |||||||
| Văn Đàn Dịch Quán Nơi đăng các loại truyện kiếm hiệp do vandan.vn dịch Lửa Cháy Bát Hoang [Nạp Thiếp Ký] Bách Điểu Triều Phụng (Quân sự-Chiến tranh) Hổ Lang Chi Sư (Quân sự-Chiến tranh)Giang Sơn Như Thử Đa Kiêu (Đô thị) Trùng Sinh Đô Thị Chi Cuồng Long (Quân sự-Chiến tranh) Thiên Hành Kiện |
Xin chào! Chúc Khách một ngày tốt lành. |
| Xem Kết quả Bình chọn: Poll này bị lỗi, các bạn qua bên thảo luận để bình chọn. Thân! | |||
| 1- Rất thích ( ngày nào cũng vào đọc check chương mới ) | | 0 | 0% |
| 2- Khá thích ( cũng hay hay đấy ) | | 1 | 50.00% |
| 3- Bình thường ( có thì đọc, chả có thì thôi ) | | 0 | 0% |
| 4- Không thích mấy ( chả có truyện gì khác mới vào đọc ) | | 0 | 0% |
| 5- Chỉ vào bấm thanks ủng hộ. | | 1 | 50.00% |
| Bình chọn nhiều mục. Những người Bình chọn: 2. Bạn không được Bình chọn trong đây | |||
![]() |
| | LinkBack | Công Cụ | Dạng sắp xếp bài |
| ||||
| [Nạp Thiếp Ký] Bách Điểu Triều Phụng - Phần I Chương 11 : Chết hay chưa!? Nguyên tác: Mộc Dật Xào nấu: chimcanhcut Vì sao lại như vậy? Dương Thiên Sở nhìn chăm chăm cánh tay mềm oặt của Bạch Tố Mai, một nghi vấn cực lớn xuất hiện trong đầu hắn: nàng ta đã chết gần một ngày, theo lý thì cánh tay của nàng ta phải cứng chứ, không thể nào lại mềm mại như thế, chẳng lẽ... Dương Thiên Sở bước vội tới, cầm lấy cánh tay còn lại của Bạch Tố Mai áp vào trong hai lòng bàn tay, cảm nhận nhiệt độ, rồi cầm lấy cổ tay của nàng quay mấy vòng, sắc mặt cực kỳ nghiêm trọng. Hắn lại cúi xuống cầm lấy cằm của Hạ Phượng, lắc trái lắc phải, úi chà lên một tiếng, đưa tay định vạch mắt của Bạch Tố Mai ra. - Ngươi làm cái gì vậy? Bạch thiên tổng quát lên một tiếng giận dữ, chộp lấy cánh tay của Dương Thiên Sở. Tống tri huyện ở bên cạnh hỏi: - Bạch Thiên Tổng bớt giận! Đây là chuyện gì thế? Tống Vấn Nhi thấy Dương Thiên Sở cầm tay xác chết con gái người ta múa may loạn xạ, lại móc họng móc cằm, không biết là đang làm gì, liền kêu lên: - Ca ca, huynh đang làm gì vậy? Dương Thiên Sở lại nhìn Bạch Tố Mai một lúc nữa, mới quay sang Bạch Thiên Tổng gằn từng tiếng một: - Con gái ông chưa chết! Câu nói này giống như tiếng sét đánh trên không, toàn thân Bạch Thiên Tổng giật bắn: - Cái gì? Ngươi nói cái gì? Bạch phu nhân chộp lấy tay Dương Thiên Sở, cũng gấp rút hỏi: - Ngươi nói sao? - Con gái các người không hề chết, cô ấy chỉ là chết giả! Dương Thiên Sở lặp lại một lần nữa. Ân Đức kêu lên cả kinh: - Ngươi nói cái gì? Phu nhân của ta chưa chết? Lời nói có chút run rẩy, sắc mặt lại biến đến nỗi tái ngắt một màu. Bạch thiên tổng cũng hét: - Chết giả là sao? Tống tri huyện là kẻ lão thành, dày dạn kinh nghiệm, nghe lời này cũng rất kinh hãi, liền cúi xuống giữ hai vai của Bạch Tố Mai, tử tế quan sát, lại cầm lấy cổ tay của nàng, đưa hai ngón tay ra nghe mạch, chút xíu sau lắc đầu: - Sư gia, Ân, Ân phu nhân không có chút mạch, mạch đập nào, là, là chết thật rồi. Tay Dương Thiên Sở bị Bạch Thiên Tổng bóp chặt đau tới tứa hồ hôi, vùng mạnh một cái nhưng không thoát khỏi bàn tay như cái kìm sắt của y. Bạch Thiên Tổng lúc này mới tỉnh táo trở lại trở lại, vội bỏ tay hắn ra, hỏi dồn: - Con gái ta có thật là không chết không? Dương Thiên Sở không thèm lý đến lão cúi người xuống, khẽ vạch mắt Bạch Tố Mai ra, trước hết quan sát một chút, sau đó dùng ngón tay cái và ngón trỏ từ hai bên ép mắt của Bạch Tố Mai vào giữa. Bạch Thiên Tổng thấy động tác của hắn quái dị, vốn muốn quát bảo dừng lại, miệng động đậy nhưng vẫn quyết định chưa nói ra, trong lòng vẫn thủy chung tồn tại một chút hy vọng, hy vọng lời nói của tiểu tử này là chân thật, con gái của lão chưa chết. Dương Thiên Sở bóp bóp mắt bên này của Bạch Tố Mai, rồi chuyển sang mắt bên kia, lại kéo đầu nàng lên, cúi gập người lại, tra xét cổ và vai của nàng, nghĩ đi nghĩ lại một hồi rồi mới đứng dậy, khẳng định thêm một lần nữa: - Con gái các người đúng chưa chết! Vừa nghe lời này, Bạch phu nhân phục xuống lắc lắc người Bạch Tố Mai kêu gào: - Tố Mai, con tỉnh lại, Tố Mai! Con gái của ta, mẹ đang ở đây mà! Tỉnh lại đi con! Vô luận là lắc như thế nào, Bạch Tố Mai vẫn nằm im lìm, bất động. Bạch Thiên Tổng bước lên một bước, túm cổ áo của Dương Thiên Sở: - Ngươi nói bậy gì vậy? Sao ngươi biết nó không chết? Hiện giờ nó như vậy... Dương Thiên Sở chộp tay Bạch Thiên Tổng, lạnh lùng nói: - Ông không bỏ tôi ra, nàng ấy sẽ chết thật đấy! Bạch phu nhân đang kêu gọi con gái, khi nghe lời ấy thì liền nghĩ tên tiểu tử này có cách cứu được con gái của mình. Bà ta lúc này giống như một người sắp chết đuối vớ được cây cột, toàn bộ hy vọng đều đặt lên trên đó, liền bật người dậy túm lấy Dương Thiên Sở: - Ngươi có thật là cứu được con gái ta không? Hai vợ chồng cùng lắc cùng đẩy Dương Thiên Sở, khiến hắn lắc lư đến chóng mặt bơ đầu, không nói được lời nào. Tống Vân Nhi thấy vậy, cắn răng quyết định. Xông tới hai ngón tay chọc vào cùi chỏ của Bạch thiên tổng. Bạch thiên tổng giật bắn mình buông tay ra, y như ngày nào Dương Thiên Sở trúng đòn này của nàng, kinh hãi nhìn Tống Vân Nhi. Tống Vân Nhi: - Bá phụ, Vân Nhi đắc tội! Tống tri huyện thấy thế thì mặt tái mét, thét lên: - Vân Nhi, hỗn xược xược, lý lý đâu lại thế. Rồi chạy tới trước mặt Bạch thiên tổng quỳ xụp xuống: - Con gái gái, hạ hạ quan tuổi nhỏ vô tri, đại nhân rộng lòng khoan thứ. Bạch phu nhân lúc này mới nhận ra mình đang túm lấy người ta không đệ họ nói, là mình sai. Vội tới khuyên bảo chồng: - Lão gia, người ta có thể cứu được Tô Mai. Phải để người ta nói đã. Bạch Thiên Tổng đỡ Tống tri huyện lên: - Là bản quan sai, không trách Vân Nhi được. Bạch phu nhân lại chạy qua bên Dương Thiên Sở nắm chặt tay hắn: - Tiểu huynh đệ, không, ân công, cầu cầu ngài cứu con gái ta a, cầu cầu ngài đó! Hai chân bà ta liền mềm nhũn quỳ xuống, Dương Thiên Sở phải nhanh chóng đỡ lên. Tống Vân Nhi cũng ở bên nói: - Ca, huynh có thể cứu nàng ấy hả? Vậy mau mau làm đi đi! Tống tri huyện biết lần này con gái mình gây họa rồi, nếu Dương Thiên Sở cứu được con gái người ta, may còn vớt lại được cũng phụ họa theo: - Đúng rồi! Đúng rồi! Hiền chất, cứu, cứu một mạng người còn hơn xây, xây phật đồ bảy cấp ! Dương Thiên Sở bị bọn họ quấy rầy nhức cả đầu, giơ hai tay lên đầu hàng, ra dấu bảo họ yên tĩnh lại. Chờ mọi người yên tĩnh lại, Dương Thiên Sở nhìn Bạch Thiên Tổng, từ từ nói: - Lời phải nói cho có đầu có đuôi, con gái của ngài tuy nhiên chưa chết... nhưng Thiên Tổng đại nhân tại hạ cũng không dám chắc có thể cứu sống lệnh ái, nếu như các người bằng lòng cho ta thử, ta có thể thử coi sao. Nhưng nếu cứu không được, các người cũng đừng trách ta. Cho đến bây giờ, Ân Đức nãy giờ nhất mực đứng cạnh chợt như người vừa tỉnh lại từ cơn một, đưa tay trái ra, loáng một cái đã chộp lấy cổ áo Dương Thiên Sở, quát: - Để ngươi thử? Cái thân thanh bạch của phu nhân ta để cho ngươi thử hả? Dương Thiên Sở tức muốn điên người, cái bọn người này sao cứ động cái là xốc cổ người ta. Nhưng hắn biết người ta đang trong lúc tinh thần không bình tĩnh không chấp, chỉ có thể ráng bình ổn ngữ khí: - Ân công tử, khẳng định có chút cơ may, nên... - Có chút cơ may? Ngươi nói cái quái gì thế hả? Đột nhiên kêu thảm một tiếng: "A...!" vội bỏ tay khỏi cổ áo Dương Thiên Sở, cúi đầu nhìn, dùng chân đá loạn về phía sau. Dương Thiên Sở nhìn ra sau lưng Ân Đức, thì ra con Uy Vũ đang ngoạm vào chân Ân Đức. Đương nhiên là Tống Vân Nhi sai nó ‘ra tay’, với tên Ân Đức này nàng chẳng cần kiêng dè gì hết. Ân Đức chẳng ngờ gan nuốt búa co chân đá con ‘bò đen’, nhưng chẳng những không đá trúng, mà ngược lại còn bị nó cắn thêm một phát nữa vào cẳng chân. Dương Thiên Sở kêu lên: - Vân Nhi, muội bảo Uy Vũ thả Ân công tử ra. Tống Vân Nhi nghe Dương Thiên Sở nói thể liền gọi nói về. Ân Đức biết bản thân hắn không phải là đối thủ của Uy Vũ, không dám tiến lên đánh đá nữa, chỉ đứng đó nhìn nó lầm rầm chửi bới. Bạch Thiên Tổng nhíu mày nói: - Ân nhi, đừng có chửi nữa. Ân Đức lúc này mới ngậm miệng. Bạch Thiên Tổng hỏi Dương Thiên Sở: - Tiểu huynh đệ, con gái của ta đã... Ngươi có thể khiến nó cải tử hồi sinh sao? - Ta chỉ có thể thử coi sao, tận lực mà làm. Nhưng mà, cứu không được các người không được trách! Ân Đức há miệng định nói gì, nhưng cuối cùng cũng nhịn được. Bạch Thiên Tổng nhìn Bạch phu nhân một cái, hơi hơi do dự. Tống tri huyện chen lời: - Thiên Tổng đại nhân, có, có một chút hy vọng cũng tốt lắm rồi, không, không thử qua làm sao biết là không có hy vọng đây? Bạch phu nhân cũng vội nói: - Đúng rồi, lão gia, hãy để y thử coi sao, nói không chừng có thể khiến con gái chúng ta cải tử hồi sinh thì sao! Bạch Thiên Tổng gật gật đầu, trầm giọng nói: - Được, vậy xin thỉnh vị tiểu huynh đệ này ra tay cứu, vô luận là thành công hay thất bại, bổn quan cũng nhận cái tình của ngươi. Dương Thiên Sở nói: - Vậy được, chuyện không thể chần chờ, các người lui ra ngoài mười bước. Lại nhấn mạnh thêm lần nữa: - Vô luận là ta làm cái gì, các người cũng không được lên tiếng, nếu không, cứu không sống đừng có trách ta. Được không? Bạch Thiên Tổng cùng Bạch phu nhân đều gật đầu, Ân Đức nhìn trừng trừng Dương Thiên Sở, không dám kháng nghị, cùng mọi người lui ra mười bước. Dương Thiên Sở vẫn không an tâm, dặn Tống Vân Nhi: - Muội đứng canh sau lưng ta không cho phép ai tới gần trong quá trình ta hành động. Bất kỳ ai cũng thế, mạng người là quan trọng! Ta có thể tin được muội không? Tống Vân Nhi thấy Diêu Tương giờ phút quan trong thế này lại đặt niềm tin lên mình như thế thi kiên định gật đầu, thầm nhủ quyết không để hắn thất vọng, liền gọi Uy Vũ tướng quân và Trấn Viễn tướng quân tới bên cạnh đứng canh cho Dương Thiên Sở, dáng vẻ như chuẩn bị ra trận. Dương Thiên Sở kéo cổ Bạch Tố Mai ngưỡng về phía sau, cho khí quản thông thoáng, sau đó dùng một tay bịt kín mũi Bạch Tố Mai, một tay đưa kéo hàm dưới nàng ra, hít sâu một hơi, cúi người áp miệng vào đôi môi mềm mại của Bạch Tố Mai, thổi khí vào trong. Ân Đức bước lên một bước, tức giận quát: - Ngươi làm cái gì đó?... Bạch Thiên Tổng chộp lấy Ấn Đức, lắc lắc đầu, ra dấu bảo hắn đừng nói. Ân Đức hạ giọng nói: - Nhưng hắn đang hôn... Bạch Thiên Tổng lại lắc đầu, nhỏ giọng bảo: - Hãy coi trước rồi tính. Ân Đức chỉ còn biết im miệng. Dương Thiên Sở thổi xong luồng hơi đó vào trong miệng Bạch Tố Mai, hai tay áp lên trên gò ngực căng tròn của nàng, ép xuống theo tiết tấu nhất định. - A! Ngươi làm cái gì... Ân Đức hét lớn. Bạch Thiên Tổng thấy Dương Thiên Sở án một tay lên trên nhũ phòng của con gái, tuy nhiên con gái đã chết rồi, nhưng không thể chịu sự nhục nhã như vậy, liền không nhịn được quát: - Này ! Ngươi làm cái gì đó?... Hai người vừa định bước lên cản lại, Bạch phu nhân mắt nhạt nhòa lệ ngăn họ lại: - Lão gia, Ân nhi, hai người cứ để y cứu xem sao. Nói không chừng có thể cứu sống Tố Mai! Bạch Thiên Tổng nghĩ cũng thấy đứng, lập tức dừng lại, đồng thời giữ chặt Ân Đức. Ân Đức chỉ Dương Thiên Sở quát: - Tên tiểu tử ngươi cứu không được phu nhân của ta, ta sẽ khiến cho ngươi chết không đất chôn thây! Dương Thiên Sở lúc này chỉ chăm chú cứu người không để ý tới Ân Đức. Hắn kiên trì tin tưởng Bạch Tố Mai chưa chết nhờ ba nguyên nhân: Điểm thứ nhất là nhiệt độ của thân thể. Bạch Tố Mai đã chết ít nhất hai mươi bốn giờ, trong tình huống giống như thế, thì nhiệt độ cơ thể đáng ra phải đạt đến nhiệt độ của môi trường xung quanh. Liệm phòng này có nhiệt độ rất thấp. Nhưng vừa rồi hắn ấp tay Bạch Tố Mai vào giữa hai tay, cảm thấy nhiệt độ trong cơ thể của Bạch Tố Mai không hạ xuống rõ rệt. Tay của nàng tuy có lạnh, nhưng Dương Thiên Sở vừa thử đã biết ngay, thi thể chết một ngày một đêm rồi sẽ có nhiệt độ thấp hơn độ ấm cơ thể của Bạch Tố Mai nhiều. Điều thứ hai, thi thể của Bạch Tố Mai không cứng. Người sau khi chết, trong tình huống thông thường sau hết giờ xác bắt đầu cứng lại tới mười hai giờ thì cứng hoàn toàn. Sau bốn ngày mới từ từ mềm ra. Bạch Tố Mai chết giỏi lắm là hai mươi bốn giờ, toàn thân phải cứng đờ mới đúng. Vừa rồi Bạch phu nhân cầm tay Bạch Tố Mai mà khóc, tay của nàng mềm nhũn; mà hàm nơi phải cứng nhất vẫn còn cử động được. Điểm thứ ba, cũng là điểm chủ yếu nhất, đó là vừa rồi hắn ép đồng tử trong mắt của Bạch Tố Mai, phát hiện sau khi đồng khổng bị ép biến hình, khi bỏ ra thì lập tức khôi phục nguyên trạng. Điều này điển hình cho hoạt động sinh lý của một người sống. Hay nói khác đi, nếu là người chết, thì con ngươi sau khi bị ép biến hình sẽ không trở lại hình dáng tròn nguyên thủy nữa sau khi bỏ tay ra. Chỉ có người sống mới có thể khôi phục. Hôm qua khi khám nghiệm hiện trường thì Bạch Tố Mai mới chết không lâu, các dấu hiệu chưa rõ ràng, Dương Thiên Sở đi đường mệt mỏi nên xảy ra sơ sót. Dương Thiên Sở phán đoán, Bạch Tố Mai sở dĩ rơi vào trạng thái chết giả, có thể là vì cổ bị bóp chặt, xương cổ bị vỡ ra chèn ép khí quản, dẫn đến nghẹt thở, tạo ra hiện tượng đầu bị thiếu dưỡng khí gây nên hôn mê. Do xương cổ không hoàn toàn làm nghẹt khí quản của nàng, nên có có một lượng ít không khí có thể đi vào, duy trì nhu cầu thấp nhất cần để duy trì sinh mệnh, do đó nàng không bị ngưng thở tử vong, mà rơi vào trạng thái chết giả. Hiện giờ Dương Thiên Sở phải đối mặt với vấn đề là làm cách nào để cứu tỉnh Bạch Tố Mai. Muốn cứu bệnh nhân trong tình trạng chết giả này, biện pháp tốt nhất đó là nhanh chóng cho khí quản của y khôi phục sự thông suốt, giải trừ sự thiếu hụt dưỡng khi trong não, rồi thực thi thuật hồi tim. Ở điểm này, hô hấp nhân tạo là lựa chọn đầu tiên, nếu như không thể khôi phục nhịp tim, thì có thể cần phải tiêm kích thích tố thượng thận, khiến cơ tim hưng phấn bắt đầu đập lại. Nhưng hiện giờ trong tay hắn chẳng có thuốc và dụng cụ kích tim, vì thế, hy vọng duy nhất của Dương Thiên Sở chính là hô hấp nhân tạo. Dương Thiên Sở thổi khí vào trong miệng của Bạch Tố Mai, rõ ràng là cảm giác được một thứ âm thanh phá tan trở ngại, lòng thầm mừng vì sự suy đoán của bản thân có nhiều khả năng là đúng. Nếu như đường hô hấp của Bạch Tố Mai trở nên thông thoáng, nhất định nàng sẽ từ từ tỉnh lại. Thế là, Dương Thiên Sở bắt đầu tiến hành hô hấp nhân tạo của Bạch Tố Mai từng lượt, từng lượt một. Chỉ có điều, cả mười phút đã trôi qua, Bạch Tố Mai vẫn chưa phản ứng gì. Mồ hôi lạnh từ trên đầu Dương Thiên Sở từ từ rơi xuống. Nhưng hắn vẫn không bỏ cuộc, tiếp tục nỗ lực. Hà hơi thổi ngạt... ép ngực.... hà hơi thổi ngạt.... ép ngực.... Bạch phu nhân dựa vào bàn gỗ nhìn đứa con gái không hề phản ứng gì, từ từ rơi vào tuyệt vọng, bắt đầu sụt sịt khóc. Tống Vân Nhi ở cạnh một bên an ủi. Ân Đức nhìn Dương Thiên Sở bận rộn, nhếch mép cười lạnh. ![]() [Bấm xem chữ ký của chimcanhcut] Sửa bởi chimcanhcut : 22-12-2009 lúc 09:51 AM |
| The Following 79 Users Say Thank You to chimcanhcut For This Useful Post: | ||
Admin, alibattu, angle25, A_A, baby101, banhmynho, bautroido, bibotom, blackrock254, bmht_nh, bosox, cauongtroi, chichbongbeo, crazydragon, CvrCallGrl, dester, dothuthuy, emdicauca, EmthânDã Hạc, eye0nme, gatamhoang21, giadinh, Goldenrain, haimuoi, haithiencusi, hang ruoi, heliot, hong.yen, hunglephi, huythanh62, Hướng Dương, jpvtung, khanhan, kula3cha, lanhdiendiemla, liverpool_fan, logan1985, love69, mark_quest_1987, megai, minhlatiennu, monsoon, ngobakabon, nhatphaihd83, nhi-cp, pallman, phamquocchi, phewaa, picme, plhpk81, quanchi, rfidquyen, seabird1109, sieu_map, Solero, | ||
| chimcanhcut |
| Xem Hồ sơ |
| Tìm Bài gửi bởi chimcanhcut |
| ||||
| [Nạp Thiếp Ký] Bách Điểu Triều Phụng - Phần I Chương 12: Cải từ hoàn sinh Nguyên tác: Mộc Dật Xào nấu: chimcanhcut Lúc ban đầu, Bạch thiên tổng thấy Dương Thiên Sở vừa hôn vừa sờ ngực thi thể con gái mình, nên cực kỳ tức giận, nhưng dần dần sau đó, thấy Dương Thiên Sở vẫn nỗ lực thực hiện đi thực hiện lại một động tác đó, tuy không rõ làm như vậy có tác dụng như thế nào, nhưng lão bắt đầu tin rằng hắn đang thật lòng cứu sốn con gái của mình. Bởi vì, nếu như hắn muốn làm nhục thi thể, thì bản thân hắn giữ là sư gia muốn vào liệm phòng làm chuyện đó khi nào chẳng được, sao lại tự nhiên chọn lúc này. Bạch thiên tổng thấy trán Dương Thiên Sở đầm đìa mồ hôi, rõ ràng đã tận lực, thở dài một tiếng, lòng nghĩ, cho dù hắn không cứu sống được con gái, bản thân không kiếm hắn làm phiền nữa. Dương Thiên Sở lại tiếp tục nỗ lực vài phút nữa, cuối cùng có chút nản lòng. Hắn muốn bỏ cuộc. Hắn muốn tuyên cáo thất bại. Nhưng khi hắn thẳng lưng lên, chuẩn bị tuyên bố, hắn đã thấy ánh mắt tuyệt vọng của Bạch phu nhân đang nghẹn ngào khóc lóc. Dương Thiên Sở nghĩ đến mẫu thân của mình, phảng phất thấy mẫu thân đang ôm thân xác của mình bi ai khóc lóc, tim như bị ai cào cấu. Hắn dằn lòng lại, quyết định nỗ lực thêm một lần nữa. Dương Thiên Sở bước lại chỗ Tống Vân Nhi. Tống Vân Nhi ngạc nhiên, thấp giọng hỏi: - Ca, chuyện gì nữa vậy?... Không chờ nàng nói hết, Dương Thiên Sở đưa tay lấy cây trâm cái tóc đầu nàng, không hề hồi đáp, chuyển thân quay trở lại thi thể của Bạch Tố Mai, đưa trâm chích nhẹ vào giữ nhân trung của Bạch Tố Mai. Sau khi hắn rút trâm, một chút máu tươi từ vết thương từ từ ứa ra. Lòng Dương Thiên Sở thoáng nhẹ nhõm, máu còn chảy màu vẫn tươi, điều này cho thấy Bạch Tố Mai chưa hề chết. Trâm đâm nhân trung, chích máu cứu người, đó chính là phương cách cứu bệnh nhân hôn mê của Trung y, là một liệu pháp cực đoan trong tình huống châm cứu không thể sinh ra hiệu quả. Hắn tiếp tục làm hô hấp nhân tạo thêm một hồi nữa, nhưng Bạch Tố Mai vẫn không phản ứng. Dương Thiên Sở cầm bàn tay của Bạch Tố Mai lên, giữ chặt ngón tay thon nhọn của nàng, dùng châm chọc thông mười huyệt trên đầu ngón tay của nàng, tiến hành trích máu thi cứu. Nhưng Bạch Tố Mai vẫn không phản ứng. Dương Thiên Sở gấp rồi, xem ra chỉ còn dùng tuyệt chiêu cuối cùng nữa thôi! Tay trái của Dương Thiên Sở đặt lên ngực bên trái của Bạch Tố Mai, day day một hồi, rồi lấy hết tinh thần, tay phải nắm lại, hét to một tiếng, đấm mạnh xuống. Bạch Tố Mai bị đấm khiến thân hình nẫy lên một cái, nhưng vẫn không phản ứng. Do không có máy hồi nhịp tim, hắn chỉ có thể dùng phương pháp dân gian thế này. Dương Thiên Sở lại đấm mạnh một quyền nữa, toàn thân Bạch Tố Mai lại giật nẩy lên. Bạch thiên tổng thét: - Ngươi điên rồi! Mau dừng tay! - Lão tử giết chết ngươi! Ân Đức kêu lên oai oái nhào tới. "Gâu gâu gâu!" Uy Vũ tướng quân cùng Trấn Viễn tướng quân theo lệnh Tống Vân Nhi lập chồm người tới ngăn lại. Đúng lúc đó, "Khu .... Khụ khụ... Khụ!" Một tràng tiếng ho phát ra, thân thể Bạch Tố Mai theo tiếng ho kịch liệt run bần bật. "Mai nhi!" Bạch thiên tổng vui mừng hét lên, chỉ mấy bước đã tiến đến bên cạnh Bạch Tố Mai, đỡ vai của nàng dậy, thấy nàng vẫn nhắm chặt hai mắt, vừa ho vừa thở khò khè. Bạch phu nhân vừa kinh vừa mừng, chạy tới ôm Bạch Tố Mai vào lòng, khẽ vuốt ngực nàng, gọi tên nàng, mừng quá nên bật khóc, nước mát rơi lã chã. Ân Đức như chết đứng, giơ nắm đấm đứng như trời trồng, giống như trúng phải phép định thân . Tống tri huyện và Tống Vân Nhi cũng ngẩn ra, chuyện này quá thần kỳ, người chết hết một ngày một đêm thế mà sống lại được! Hai người cũng bước đến vây quanh, thấy Bạch Tố Mai ho liên tục, có vẻ vô cùng thống khổ. Một lúc sau mới bình tĩnh lại, nàng từ từ mở mắt, nhìn mọi người, muốn nói nhưng lại dẫn đến một trận ho nữa. Không sai chút nào, đúng là cải từ hoàn sinh rồi! Bạch phu nhân ôm chầm con gái, hỏi dồn: - Con gái của ta, con thấy thế nào rồi? A? Chỗ nào khó chịu? Mau nói cho mẹ biết... Bạch thiên tổng quan tâm nhất là ai giết con gái của mình, vội hỏi: - Mai nhi, là ai hại các con vậy? Chuyện này cũng là chuyện Tống tri huyện quan tâm nhất, vội dỏng tai lắng nghe. Nhưng Bạch Tố Mai ngoại trừ ho dữ dội, còn thì không nói được điều gì cả. Dương Thiên Sở đứng cạnh đó nói: - Xương hầu của cô ấy bị vỡ, hiện giờ không nói được đâu, các người mau tìm thầy lang chữa cho cô ấy đi! Bạch phu nhân lúc này mới phản ứng trở lại, ân nhân cứu mạng của con gái còn đứng bên đó, nên vội nói với Bạch thiên tổng: - Lão gia, mau đa tạ ân công người ta đi. Bạch thiên tổng thấy con gái quả nhiên sống lại, vừa kinh vừa mừng không thể nào kể xiết, bèn ôm quyền nói với Dương Thiên Sở: - Dương sư gia, đa tạ ngài đã cứu sống con gái ta. Vừa rồi Bạch mỗ có điều gì bất kính, thỉnh hải lượng dùm! Dương Thiên Sở cười cười, ôm quyền hồi lễ. Có thể cứu sống Bạch Tố Mai, lòng hắn thật cao hứng. Nheo mắt nhìn Ân Đức, thấy hắn mặt mày tái ngắt, nhất mực đứng ở đó, không hề lộ vẻ vui mừng, ngược lại còn hồn vía lên mây, trong lòng liền đoán được thêm nhiều điểm mấu chốt. Hắn cố ý bước lên, hỏi: - Ân công tử, sao ngươi không đến nhìn nương tử của ngươi? Chẳng lẽ nương tử của ngươi sống lại, ngươi chẳng vui hay sao? - Vui, vui, vui chứ! Ân Đức vội loạng choạng đến bên cạnh Bạch Tố Mai, miệng hết há ra rồi ngậm lại, nhưng chẳng thốt ra được tiếng nào. Bạch Tố Mai vừa nhìn thấy hắn, lập tức biểu tình lộ ra vẻ kinh khủng vạn phần, cổ họng ư ư liên hồi, sao đó là ho lên mãnh liệt. Nàng quay người lại, ôm chặt Bạch phu nhân, vùi đầu vào trong lòng của bà. Dương Thiên Sở đến bên cạnh Ân Đức, cười cười: - Ân công tử, xem ra tôn phu nhân có chút gì đó sợ ngươi. "Đúng ha đúng ha!" Ân Đức cười phụ họa, len lén nhìn Bạch thiên tổng, lại nhìn Bạch phu nhân, sau đó nhẹ gọi Bạch Tố Mai: 'Nương tử! Nương tử..." Bạch Tố Mai nghe Ân Đức gọi, không hề quay đầu, ngược lại càng ôm chặt mẫu thân, toàn thân run rẩy. Dương Thiên Sở vỗ vỗ vai Ân Đức: - Được rồi, Ân công tử, phu nhân hiện giờ còn chưa hoàn toàn tỉnh hẳn, có thể là không nhận ra ngươi. Các người cần phải mang về nhà trước, tìm một lang trung trị thương trên cổ, sau khi trị xong, cô ấy sẽ có thể nói được. - Nàng ấy hiện giờ vẫn chưa thể nói sao? Ân Đức ngẩn người, khóe miệng lộ ra nét cười khó thấy, thấp giọng hỏi. - Đúng vậy, vừa rồi ngươi cũng nghe cũng thấy rồi đó, cô ấy không nói ra lời. - Vậy cần bao lâu mới có thể nói được? Ân Đức có vẻ hết sức quan tâm đến vấn đề này. - Cái này thì ta không biết, phải tùy vào lang trung nhưng cũng phải mất một đoạn thời gian Ân Đức a lên một tiếng, mặ hơi dãn ra. Bạch thiên tổng vẫn còn rất quan tâm đến vấn đề ai là hung thủ, nói: - Chúng ta đưa giấy bút cho nó, để nó viết ra ai là hung thủ đi nào. Nhìn bên bàn có bút nghiên, lão liền cầm bút lông lên, tẩm đầy mực, rồi lấy giấy cùng đưa cho Bạch Tố Mai, - Con gái ngoan, viết tên hung thủ ra đi con. Bạch Tố Mai không nói gì cũng không tiếp lấy bút, rúc vào lòng Bạch phu nhân trốn. Tống tri huyện nói: - Có thể là cô ấy còn chưa tỉnh, chờ sau hẳn nói. Sau đó lão quay sang Dương Thiên Sở, lắp bắp khen: - Sư gia, không, không ngờ rằng ngài, ngài còn có bản linh này, lợi hại, cho dù là Hoa, Hoa Đà tái thế, cũng, cũng bất quá là như thế. Tống Vân Nhi cũng nhảy đến bên cạnh Dương Thiên Sở: - Đúng vậy đấy, ca, huynh thật là lợi hại! Nàng cầm tay Dương Thiên Sở lắc lắc, cười hỏi: - Đúng rồi, ca, huynh làm sao biết nàng ấy không chết? Muốn giải thích chuyện này cho rõ, ba câu bốn chuyện chẳng thể nào nói hết được. Lúc này cũng không có tâm tình, Dương Thiên Sở khó có thể giải thích: - Để lúc khác nhé! Tống Vân Nhi cũng hiểu giờ không phải lúc, không ép hắn nữa. Nàng chỉ Bạch Tiểu Muội đang nằm ở tấm phản bên cạnh, nói: - Ca, huynh nếu như có thể cải tử hồi sinh, thì cứu sống nàng ấy luôn đi! Bạch phu nhân nghe thế, lòng lập tức nhen thêm một tia hy vọng nữa, một mặt an ủi con gái lớn đang phục vào trong lòng mình, một mặt mắt nhỏ đầy lệ nói với Dương Thiên Sở: - Đúng vậy đúng vậy! Dương công hãy đại phát từ bi, cứu, cứu con gái nhỏ của tôi luôn! Dương Thiên Sở cười khổ: - Tại hạ không phải là thần tiên, có bản lĩnh cải tử hồi sinh gì chứ. Bạch Tố Mai của bà chưa hề chết thật, nên mới có thể cứu sống lại, còn Bạch Tiểu Muội là chết thật rồi, không thể sống dậy được nữa đâu. Bạch phu nhân vô cùng thất vọng, nhưng nghe Bạch Tố Mai trong lòng vẫn còn húc hắc ho, ít nhất cũng có một đứa con gái sống lại, như vậy là đã tạ ơn trời phật rồi. Bà quay sang Bạch Thiên Tổng nói: - Lão gia, chúng ta mang Mai Nhi quay về trước, tìm lang trung chữa thương cho nó đã. Bạch Thiên Tổng gật gật đầu, ôm quyền nói với Dương Thiên Sở: - Đại ân không thể nào dùng lời để nói hết, Bạch mỗ sau này nhất định không quên cái ân cứu mệnh của tiểu huynh đệ. Dương Thiên Sở đáp: - Bạch Thiên Tổng quá lời rồi. Mau đem lệnh ái về đi. Ân Đức bước lên nói với Bạch phu nhân: - Mẹ, để con cõng nàng ấy. Bạch Tố Mai nghe Ân Đức nói thế, cổ họng lập tức phát lên những âm thanh hàm hồ không rõ, ôm chặt Bạch phu nhân không rời. Dương Thiên Sở lại vỗ vỗ vai Ân Đức: - Ân công tử, thường ngày ngươi nhất định là khi phụ phu nhân không ít nhé. Xem ngươi khiến Ân phu nhân sợ quá rồi kìa. Ân Đức lúng túng cười, không biết nên nói gì. Dương Thiên Sở nói với Tống Vân Nhi: - Tống Vân Nhi, lại phải nhọc công muội rồi, muội giúp đưa Ân phu nhân về nhé, được không? ![]() [Bấm xem chữ ký của chimcanhcut] Sửa bởi chimcanhcut : 22-12-2009 lúc 09:52 AM |
| The Following 80 Users Say Thank You to chimcanhcut For This Useful Post: | ||
Admin, alibattu, angle25, A_A, baby101, banhmynho, bautroido, bibotom, blackrock254, bmht_nh, bosox, cauongtroi, chichbongbeo, crazydragon, CvrCallGrl, dester, emdicauca, EmthânDã Hạc, eye0nme, gatamhoang21, giadinh, Goldenrain, haimuoi, haithiencusi, heliot, hong.yen, hunglephi, huythanh62, Hướng Dương, jpvtung, khanhan, kula3cha, lanhdiendiemla, liverpool_fan, logan1985, love69, loveyou43v3r, mark_quest_1987, megai, minhlatiennu, monsoon, ngobakabon, nhatphaihd83, nhi-cp, pallman, phamquocchi, phapsubian, phewaa, picme, plhpk81, quanchi, Respira, rfidquyen, seabird1109, sieu_map, Solero, | ||
| chimcanhcut |
| Xem Hồ sơ |
| Tìm Bài gửi bởi chimcanhcut |
| ||||
| [Nạp Thiếp Ký] Bách Điểu Triều Phụng - Phần I Chương 13: Thiếp thân hộ vệ Nguyên tác: Mộc Dật Xào nấu: chimcanhcut Bạch Thiên Tổng nói: - Không cần, không cần, ngoài nha môn chúng ta có kiệu, để Mai Nhi ngồi kiệu là được rồi. Tống Vân Nhi nghe Dương Thiên Sở đột nhiên đề nghị nàng cõng Bạch Tố Mai ra, có chút bất ngờ. Dương Thiên Sở nói với Tống tri huyện: - Đại nhân, vãn sinh hoài nghi vụ án này còn có kẻ đồng lõa chưa sa lưới. Liếc Ân Đức một cái, hắn cười cười, lại nói: - Kẻ đồng lõa này biết Ân phu nhân chết rồi sống lại, nhất định sẽ trở lại sát nhân diệt khẩu, Tống tiểu thư có võ công, lại là nữ nhân, vãn sinh mạo muội mời Tống tiểu thư làm hộ vệ bên cạnh Ân phu nhân, ý của đại nhân thế nào? Nghe Dương Thiên Sở khen võ công của mình, Tống Vân Nhi rất đắc ý. Lại nghe hắn muốn bản thân nàng làm thiếp thân hộ vệ cho Ân phu nhân, phòng hờ kẻ đồng phạm đến sát nhân diệt khẩu, chính là rất hợp với ý nàng. Học võ công vốn là để hành hiệp trượng nghĩa, chuyện này lại có thể dễ thể hiện ý khí nghĩa hiệp nhất, nàng đương nhiên nguyện ý, nên không chờ Tống tri huyện biểu hiện, bèn giành nói trước: - Được! Cha, cha hãy để con đến bảo hộ Bạch tỷ tỷ đi. Tống tri huyện cười nói: - Bạch Thiên Tổng dù sao cũng là võ tướng, không những tự bản thân võ nghệ cao cường, mà thủ hạ kiêu dũng thiện chiến nhiều không kể xiết, cần gì đến nha đầu ngươi ra mặt. Tống Vân Nhi dẩu môi không phục: - Con không kém cạnh gì họ. Rồi xoay người nhìn Bạch Thiên Tổng: - Bạch đại nhân, người nói xem, tiểu nữ đến bảo hộ Bạch tỷ tỷ, được không? Bạch Thiên Tổng ôm quyền đáp: - Vậy thì càng tốt, ta lần này tang gia bối rối, cũng không mang theo nhiều tùy tòng. Tiểu thư võ nghệ cao cường, ta đã sớm thấy rồi, nếu như có thể chịu khuất tất bảo hộ cho tiểu nữ, thì đó là chuyện tốt không gì bằng. Tống Vân Nhi cười hì hì, nghiêng đầu nhìn Tống Tri huyện: - Cha, Thiên Tổng đại nhân người ta đã đáp ứng rồi, cha hãy để con đi đi. Tống tri huyện vốn muốn kết thân với vị Bạch Thiên Tổng này, nghe nàng nói như vậy, liền thuận sóng đẩy thuyền: - Nếu là như thế, con cần phải bảo hộ Ân phu nhân cho tốt, nhớ lấy, không được làm loạn! "Dạ...!" Tống Vân Nhi vui mừng đáp ứng. Dương Thiên Sở nhìn Ân Đức, thấy hắn nắm chặt bàn tay thụ thương, sắc mặt thâm trầm bất định, không đoán được hắn nghĩ gì. Trầm ngâm một chút, Dương Thiên Sở ngoắc ngoắc Tống Vân Nhi, nàng chạy lại kế bên hỏi: "Cái gì?" Dương Thiên Sở kề sát tai nàng, dặn dò: - Nhớ rõ, muội không được rời khỏi Bạch tỷ tỷ chút nào, ăn ngủ đều phải ở bên cạnh cô ấy, không quản là ai khiến muội li khai, cũng không được nghe theo, hiểu không? Tống Vân Nhi gật gật đầu, cười hi hi: - Cái đó thì đương nhiên. Nếu không thì sao gọi là thiếp thân hộ vệ được chứ. Dương Thiên Sở nói với Bạch Thiên Tổng và Bạch phu nhân: - Bạch tiểu thư vừa tỉnh lại, hơn nữa xương cổ thụ thương, thân thể cực kỳ hư nhược, trong thời gian này cần nằm yên nghỉ ngơi, ngoại trừ Tống tiểu thư, những người khác không cần phải đến quấy nhiễu. Lại nói với Ân Đức: - Ân công tử, đoạn thời gian này chắc phải ủy khuất cho công tử, công tử cũng không thể đến nhiễu loạn tôn phu nhân, cho đến khi bệnh của cô ấy khỏe lại. Ân Đức gật gật đầu, cung tay nói với Tống Vân Nhi: - Vậy làm phiền tiểu thư rồi. Dương Thiên Sở nói: - Được rồi, Tống Vân Nhi, mau cõng Bạch tiểu thư đi ra thôi. Nhớ! Thiếp thân bảo hộ! - Biết rồi! rề rà quá. Tống Vân Nhi nhoẻn miệng cười, bước đến bên Bạch Tố Mai: - Bạch tỷ tỷ, để muội cõng tỷ. Lần này Bạch Tố Mai ngoan ngoãn buông Bạch phu nhân ra, nằm trên lưng Tống Vân Nhi. Tống Vân Nhi cõng Bạch Tố Mai mà như không có gì trên lưng vậy, như làn khói phóng ra khỏi phòng. Bạch Thiên Tổng cùng mọi người cũng theo sau. Mọi người ra khỏi nha môn, đặt Bạch Tố Mai lên kiệu, rồi nhanh chóng đến chỗ Ân gia. Dương Thiên Sở gọi Vương bộ đầu tới thì thầm dặn dò. Vương Dịch ôm quyền lĩnh mệnh rời đi. Hiện giờ không còn việc gì nữa Dương Thiên Sở cáo từ tri huyện đại nhân, đủng đỉnh về nhà. Vừa bước qua cửa đã thấy Hạ Phượng Nghi và Phi Yến đang tỉa tót hoa cỏ ở trong vườn, thấy Dương Thiên Sở về đều cao hứng đi lên đón hắn. Hạ Phượng Nghi nói: - Tống tiểu thư không theo chàng về sao? Người ta có nhà của người ta, theo ta làm gì. Nghĩ vậy nhưng vẫn trả lời: - Ta có việc giao cho nàng ấy đi làm rồi. - Tống tiểu thư giúp được nhiều cho chàng chứ? Nghĩ tới Tống Vân Nhi, quả thật Dương Thiên Sở không thể đòi hỏi gì hơn ở một cô gái, thậm chí nam nhân được mấy người như vậy. Hài lòng gật gù: - Ừm, hơn rất nhiều so với dự kiến của ta. Nói chung là rất tốt. Hạ Phượng Nghi xoay người phân phó Phi Yến: - Ngươi tới nhà bếp, sai người chuẩn bị bữa trưa đi. Phi Yến vâng lời rời đi, Hạ Phương Nghi thừa dịp chỉ còn hai người. nở nụ cười hết sức lạ lùng, nói với Dương Thiên Sở: - Vậy là chàng lần này công tư kiêm cố rồi chứ? - Công tư kiêm cố cái gì? Nàng đang nói cái gì vậy? Dương Thiên Sở tròn mắt, chẳng hiểu Hạ Phượng Nghi nói thế là có ý gì. - Hi hi, chàng không phải xấu hổ. Cô bé đó xinh như hoa như ngọc, thông minh lanh lẹ, lại am hiểu hình luật, có phải chàng định bồi dưỡng thành hiền nội tương lai không? Trời, thì ra là chuyện này. Làm sao có thể liên tưởng tới việc này chứ, người ta mới gặp nhau có hai lần, hơn nữa Tống Vân Nhi còn là cô bé con, hắn hoàn toàn không có một giây một phút nào nảy ra cái ý này, hắn không phải kẻ bệnh hoạn già trẻ không tha. Đúng là nữ nhân, thật không bao giờ hiểu nổi họ nghĩ trong đầu cái gì. Thật ra thời đại này, nữ nhân mười ba tuổi đã gả cho người ta cũng không phải là hiểm, mười bốn, mười lăm tuổi như Tống Vân Nhi cũng có không it cô gái làm mẹ rồi. Còn trong mắt Dương Thiên Sở chẳng qua là một cô bé, thời đại của hắn thì còn chưa tốt nghiệp phổ thông. Dù có xinh đẹp đáng yêu cỡ nào hắn cũng không hề liên tưởng tới chuyện nam nữ, với hắn Tống Vân Nhi chỉ là cô em gái nhỏ thôi. Thế nhưng Dương Thiên Sở cũng không buồn giải thích, hắn biết khác biệt suy nghĩ của hai thời đại này lớn thế nào. Còn mượn cớ trêu Hạ Phượng Nghi: - Thế nào? Ghen rồi à? Hạ Phượng Nghi liếc xéo hắn một cái nói: - Thiếp đã nói rồi, thiếp hi vọng sau này có thể tìm cho chàng một cô vợ như ý, như thế thiếp mới an tâm rời đi. Cho nên hoàn toàn không hề có chuyện ghen tuông ở đây, hi vọng trong thời gian một năm này, hai người có thể tình đầu ý hợp, thiếp đi cũng yên lòng thoải mái. Dương Thiên Sở nghe những lời này lòng dâng lên cảm giác kỳ lạ, nao nao ngưa ngứa rất khó chịu, cố gượng cười: - Nàng nói đi đâu rồi, ta chỉ nhờ Vân Nhi giúp mấy việc xử lý công văn, làm gì có lòng ấy, mà ta có chắc gì người ta đã có. Vân Nhi lại còn quá nhỏ, cứ cho không nhỏ đi thì người ta là thiên kim tiểu thư của huyện lão gia, ta một sư gia nho nhỏ có đáng là gì. Khách khí thì khách khí thế thôi, căn bản chúng ta không cùng thân phận. Hạ Phượng Nghi nói: - Nhỏ rồi cuối cùng cũng sẽ lớn, còn tâm tư người ta thế nào thiếp chưa muốn nói. Nhưng Tống tri huyện chiều nàng ta như thế, chỉ cần Vân Nhi thích ai, chắc hắn Tống tri huyện cũng không ngăn trở. Hơn nữa thiếp tin tương lai chàng rất sáng sủa. Cô bé này không tệ đâu, tính tình có chút tinh ngịch nhưng hiểu lý lẽ, chân thật thẳng thắn, chàng hẳn rất thích loại nữ nhân này. - Ồ, nàng hiểu ta thế sao? Dương Thiên Sở ghé vào bên tai Hạ Phượng Nghi, nói nhỏ: - Kỳ thực ta thích cô gái dám nói dám làm như nàng cơ. Hạ Phượng Nghi hờ hững nói: - Những lời như thế không nói thì hơn. Chàng có việc gì thì làm đi, thiếp muốn tiếp tục tỉa hoa. Nói xong chẳng thèm lý tới Dương Thiên Sở, ngồi xuống sửa sang lại mấy khóm hoa trong vườn. Dương Thiêu Sở lắc đầu cười chế giểu bản thân. Đi vào thư phòng xem sách. Cơm nước no nên xong hắn kéo một cái ghế dài ra vườn nằm, chẳng mấy chốc thì thiu thiu ngủ… Đang ngủ ngon thì Phi Yến đánh thức, nói là có người của nha môn tới. Dương Thiên Sở bảo Phi Yến gọi vào, một lúc sau có một hán tử dáng vẻ khúm núm tới, thì ra là Đại Bàn Nha, tên coi ngục. Đại Bàn Nha dùng giọng xiểm nịnh chào hắn, xong báo: - Sư gia, đại lão gia sai tiểu nhân tới báo với ngài một tiếng, nói là Cẩm Y Vệ tới rồi. Cẩm Y vệ! Cái từ này vô cùng quen thuộc với Dương Thiên Sở, không những ở trong sách vở lịch sử thời, mà còn ở trong các truyện tiểu thuyết, hắn cũng đã bắt gặp rất nhiều. Cẩm Y vệ thường có liên hệ chặt chẽ với các từ ngữ như đặc vụ, khốc hình, ác độc và các thứ kinh sợ khác. Dương Thiên Sở chẳng có hứng thú gì với họ. Với lại chuyện này chẳng có liên quan gì đến hắn, vụ án này hắn chẳng quản nói. Hỏi: - Tri huyện đại nhân có phân phó gì không? - Thưa không, đại lão gia chỉ muốn báo cho sư gia biêt vậy thôi, không có dặn dò gì. Dương Thiên Sở ngẫm nghĩ, Tạ quả phụ ít nhiều có liên quan đến Hồ Tam tức là liên quan tới cái chết của Bạch Tiểu Muội, giờ Bạch Tố Mai còn sống, mọi suy luận trước kia coi như vứt bỏ. Thôi đang rảnh tới coi một chút cũng được. Đại Bàn Nha dẫn đường Dương Thiên Sở tới phòng thẩm vấn, thấy cửa đóng chặt, có nha dịch đứng canh. Nghe nói Cẩm Y vệ không cho ai tiến vào, chỉ nghe bên trong vọng ra tiếng roi quất, tiếng quát hỏi, mắng chửi, và còn có tiếng thét thê thảm của Tạ quả phụ. Mơ hồ còn có một mùi như là thịt bị đốt cháy nữa. Dương Thiên Sở chẳng phải kẻ non gan, nhưng với nữ nhân hắn luôn nhẹ nhàng, lịch sự. Vì thế không chịu nổi những thứ tiếng động này. Ở lại đây nữa cũng vô ích, Dương Thiên Sở dặn Đại Bản Nha ở lại túc trực, nếu có biến cố gì tới báo hắn ngay lập tức. Đại Bàn Nha đương nhiên vâng dạ liên hồi. Dương Thiên Sở lại trở về nhà. ![]() [Bấm xem chữ ký của chimcanhcut] Sửa bởi chimcanhcut : 22-12-2009 lúc 09:52 AM |
| The Following 77 Users Say Thank You to chimcanhcut For This Useful Post: | ||
Admin, alibattu, angle25, A_A, baby101, banhmynho, bautroido, bibotom, blackrock254, bmht_nh, bosox, cauongtroi, chichbongbeo, crazydragon, CvrCallGrl, dester, emdicauca, EmthânDã Hạc, eye0nme, gatamhoang21, giadinh, Goldenrain, haimuoi, heliot, hong.yen, hunglephi, huythanh62, Hướng Dương, jpvtung, khanhan, kula3cha, lanhdiendiemla, liverpool_fan, logan1985, love69, loveyou43v3r, mark_quest_1987, megai, minhlatiennu, monsoon, ngobakabon, nhi-cp, pallman, phamquocchi, phewaa, picme, plhpk81, quanchi, Respira, rfidquyen, seabird1109, shevavn, sieu_map, Solero, | ||
| chimcanhcut |
| Xem Hồ sơ |
| Tìm Bài gửi bởi chimcanhcut |
| ||||
| [Nạp Thiếp Ký] Bách Điểu Triều Phụng - Phần I Chương 14: Sơ hở Nguyên tác: Mộc Dật Xào nấu: chimcanhcut Đến tối Tống tri huyện qua, nói là Cẩm Y vệ gọi lão, không biết có việc gì, nên qua gọi Dương Thiên Sở theo cùng. Hai người lo lắng đi tới phòng thẩm vấn. Hai người tới nơi, tên nha dịch vái chào rồi gõ cửa nói vọng vào bên trong: - Bẩm Mã đại nhân, Tống đại nhân đã tới. - Cho vào! Tống tri huyện và Dương Thiên Sở vào phòng thẩm vấn, một tên mập bụng bự, với đôi mắt hình tam giác ánh vẻ độc ác như rắn rết. Y mặc một bộ phi ngư phục màu vàng, đang ngồi trên ghế thái sư, mặt buồn bực, thở phì phò. Bênh cạnh y là gần chục tên nữa ăn mặc tương tự, hông đep tú xuân đao. Dương Thiên Sở biết đó chính là Cẩm Y vệ rồi. Tạ quả phụ y sam lam lũ, bị dây xích trói nghiến lên giá, đầu gục xuống không động đậy gì, tóc trên đầu xõa xuống che phủ cả mặt. Trên lưng ả máu thịt mơ hồ, một miếng da đã bị lột xuống. Trên đùi, trên bụng, chỗ nào cũng có những vết bàn ủi đốt cháy đen. Dương Thiên Sở thấy tình trạng bi thảm của Tạ quả phụ như vậy, cảm thấy lạnh cả xương sống. Tống tri huyện khúm núm nói: - Mã đại nhân, ngài cho gọi ti chức. Tên béo không đáp lời Tống tri huyện mà ánh mắt chiếu vào Dương Thiên Sở. Tống tri huyện vội giới thiệu: - Dương sư gia, vị, vị này là Cẩm y vệ ở, ở Ninh quốc phủ bách, bách hộ sở, tổng, tổng kỳ, Mã Độ Mã, mã đại nhân. Trong lúc khẩn trương, lão nói lắp càng dữ dội hơn. Quệt mồ hôi trên trán, lão xoay sang gã mập giới thiệu: - Mã, mã đại nhân, vị, vị này là Dương, Dương sư gia của nha phủ. Dương Thiên Sở không biết vị tổng kỳ này là quan gì, nhưng thấy Tống tri huyện đối với vị tổng kỳ này khách khí và kính sợ như vậy, xem ra không phải là quan nhỏ, liền nhanh chóng khom người thi lễ. Cẩm Y vệ có mặt ở khắp các phủ trong toàn quốc, cơ cấu tổ chức rất giống với quân đội. Tại Ninh Quốc phủ có cự ly gần với huyện Nhân Hòa nhất, Cẩm Y vệ có một cơ cấu đặt ở đây gọi là Bách hộ sở, cứ mỗi một trăm hộ có một người thuộc hàng lục phẩm coi sóc. Bách hộ sở có hai vị tổng kỳ, thuộc hàng thất phẩm, cùng hàm với tri huyện. Tuy nhiên, trong thực tế thì tri huyện không dám so sánh với họ. Mã Độ nhìn lên nhìn xuống đánh giá Dương Thiên Sở một hồi, hừ mũi một tiếng, nói: - Các ngươi đem phạm nhân trở về coi sóc cho cẩn thận. Mẹ! Hóa ra chỉ có thế, vậy mà phải gọi cả Tống tri huyện tới, làm lão sợ són đái, ông đây ăn no phải chạy vội xóc hết cả ruột gan. Trái ngược với Dương Thiên Sở đầy một bụng tức, Tống tri huyện vâng dạ liên hồi, cảm giác sung sướng vô cùng. Xem ra hung danh của Cẩm Y vệ còn đáng sợ hơn trong phim ảnh, sách, báo nhiều lắm. Một cái hắt hơi xổ mũi của bọn chúng cũng khiến một vị quan chính phẩm sợ tái mặt. Dương Thiên Sở thấy Tạ quả phụ không động đậy, sợ chết rồi cũng chẳng chơi, phải kiểm hàng trước không lại mang tiếng oan thì toi. Hắn bèn đến trước mặt Tạ quả phụ vén tóc của ả lên, đưa tay vào sờ cổ, thấy động mạch cảnh của ả còn đập khẽ, lúc này mới yên tâm. Đột nhiên, Tạ quả phụ ngẩng đầu, khe khẽ mở mắt, sau khi thấy rõ đó là Dương Thiên Sở liền ngẩng mạnh đầu, phun một đám nước bọt về phía hắn. Rất may Dương Thiên Sở đã lùi lại khá xa, tránh cũng nhanh, còn Tạ quả phụ thì trọng thương yếu sức, nên ngụm nước bọt này không bay trúng hắn. Tạ quả phụ mắng: - Ngươi nhìn cái gì? Ngươi hại lão nương không đủ sao? Ả lại phun thêm một ngụm nước bọt nữa. - Nếu không phải là ngươi, tên Trị huyện háo sắc đó đã tha cho ta rồi! Ha ha ha. Trong tiếng cười thê lương, ả trợn mắt nhìn Dương Thiên Sở một cách ác độc, nghiến răng nói. - Ta làm quỷ cũng không tha cho ngươi! Dương Thiên Sở thấy hình dạng thê thảm của ả như vậy, lòng cũng không giận chỉ cảm thấy thương hai, mặc cho ả mắng chửi. Mã Độ đứng dậy đến bên cạnh Tạ quả phụ: - Ngươi nói cái gì? Hắn quay đầu nhìn Tống tri huyện, con mắt hình tam giác lộ hàn quang, sau đó mới lặp lại câu hỏi: - Ngươi vừa nói cái gì? Tri huyện muốn thả ngươi? Chuyện này thế nào? Tống tri huyện nghe được lời này, thấy như sét đánh ngang tai, phòng ngừa tính toán đủ chuyện, nhưng thật không ngờ rằng bỏ quên con cá mẹ này sổng mất! Lão chân lảo đảo nhào tới, rống lên: - Ngươi, ngươi nói bậy gì thế? - Ta nói bậy? Tạ quả phụ cười lớn: - Ngươi là lão quỷ háo sắc, thèm thuồng nhỏ dãi nhan sắc của ta, lão nương mới có đưa mắt một cái là hồn vía của ngươi chạy mất rồi! Chẳng phải ngươi tính thả ta đi, để ta cảm kích ngươi, sau này dễ dàng dụ dỗ ta lên giường, đúng hay không? Tống tri huyện toát mồ hôi hột, những lời này đánh trúng thóp của lão. Lúc ấy, lão chính là có ý đó, không ngờ tâm ý này bị ả nhìn thấy hết, không khỏi hoảng hốt, lắp bắp nói: - Ngươi, ngươi, không được nói bậy! Tạ quả phụ lại cười rú lên, quay đầu trợn mắt nhìn Dương Thiên Sở: - Nếu chẳng phải là tên cẩu tặc này, lão sắc quỷ ngươi sợ rằng giờ này đang trườn trên bụng ta rồi! Ha ha ha... Mặt Tống tri huyện xám ngoét, run lập cập, quay nhìn gương mặt âm trầm của Mã Độ: - Mã, Mã, Mã đại nhân, đừng có, đừng có nghe, nghe ả nói bậy... Mã Độ lạnh lùng quát: - Trói lại cho ta! "Dạ!" Mấy tên cẩm y vệ bước lên, thoắt một cái đã lột cái mũ cánh chuồn của Tống tri huyện xuống, đá vào sau gối của lão, khiến Tống tri huyện rú lên một tiếng quỳ ngay xuống đất. Cẩm y vệ lấy một sợi dây to bằng ngón tay, giật tay Tống tri huyện ra sau trói gô lại. Tống tri huyện đã sợ đến nỗi nói không được câu nào hoàn chỉnh: - Mã, mã, mã đại nhân, tha, tha, tha mạng... Mã Độ nói: - Tống đại nhân, vụ án này có liên hệ rất lớn, ngươi là mệnh quan của triều đình, ta không có quyền thẩm vấn ngươi. Do đó, sáng sớm ngày mai ta sẽ áp giải ngươi lên kinh thành giao cho Bắc trấn phủ ty, có lời gì muốn nói hãy chờ nói với họ. Tống tri huyện nghe thế, sợ đến hồn phi phách tán. Bắc Trấn phủ chính là chỗ tối cao về ác danh của Cẩm Y vệ, chuyên môn giám thị và truy nã bắt bớ quan viên của triều đình. Năm xưa khi Minh Thái tổ sợ mình chết rồi, hoàng đế đời sau không kềm chế được các công thần văn võ, liền xây đại ngục này rồi mượn một số cớ vu vơ nào đó, thông qua sự liên tục rà soát điều chỉnh của Cẩm Y vệ, đem các văn võ công thần phò tá y đánh dẹp thiên hạ giết sạch sành sanh. Nếu bản thân lão giờ bị giải đến nhà giam của Bắc Trấn phủ ty này, thì không cần nghĩ cũng biết kết quả sẽ như thế nào. Tạ quả phụ thấy Tống tri huyện sợ đến nỗi phục xuống đất như vậy thì sung sướng cười phá lên. Dương Thiên Sở ho một tiếng, bước lại bên cạnh Mã Độ, hạ giọng nói: - Mã đại nhân, ả Tạ quả phụ này cứng họng lắm phải không? Vừa rồi nghe Tạ quả phụ này nói nếu không phải vì Dương Thiên Sở, ả nhất định sẽ không lọt lưới, nên Mã Độ thầm có điểm bội phục viên sư gia này. Chợt nghe hắn đột nhiên đề cập đến chuyện đó, rõ ràng là có ý gì rồi, nhưng chưa lên tiếng hỏi ngay, chỉ thuận theo lời hắn mà đáp: - Đúng vậy, con ả này cố chết cũng không chịu khai. Dương Thiên Sở gật gật đầu, hạ giọng nói: - Tuy là đã bắt được ả, nhưng ả chẳng qua chỉ là một tiểu lâu la, chắc chắn còn cá to đằng sau, nếu để xổng thì thật phí. Mã Độ nghe thấy nhắc tới ‘ cá lớn’, nhỏ giọng hỏi: - Huynh đệ, ngươi có diệu pháp gì không? Có chuyện cầu người, ngữ khí tức thời khách khí hẳn lên. - Diệu pháp thì không có, Mã đại nhân dùng hết khố hình mà không thể cạy răng ả câu nào, tiểu nhân làm gì có biện pháp nào tốt hơn. Nhưng mà, chúng ta có thể từ góc độ khác mà suy nghĩ coi xem có manh mối gì không. "A...?" Mã Độ nghe thế lập tức lộ ra vẻ hứng thú, cầm chặt tay Dương Thiên Sở: - Nào nào nào, huynh đệ, chúng ta ra ngoài nói chuyện. Mã Độ kéo tay Dương Thiên Sở ra ngoài phòng thẩm vấn, đến chỗ không có ai nghe được mới dừng lại thấp giọng hỏi: - Huynh đệ, ngươi nói coi có diệu pháp gì? - Lúc bắt Tạ quả phụ tiểu nhân có ở đó... - Ta nghe rồi, vừa rồi mới biết nhờ tai mắt lanh lẹ của huynh đệ ngươi mới chộp được đuôi con hồ ly này mà lôi nói ra ngoài. Mã Độ khen Dương Thiên Sở vài câu, rồi ngay lập tức đanh giọng lại: - Tên Tống tri huyện này thiệt là kẻ đáng chết, lần này lão tử phải cho hắn biết thế nào là lễ độ! Dương Thiên Sở lắc đầu: - Tống tri huyện chỉ bất quá là nhất thời hồ đồ, không có liên can gì đến án của Tạ quả phụ này. Do đó, bắt lão đến Bắc Trấn phủ ty cũng không moi ra được điều gì hay, hay là chờ lát tiểu nhân chỉ rõ ra cho lão, để lão xuất ra chút tài lộc dâng lên khao đãi cho các huynh đệ, coi như là bỏ qua cho lão được rồi. Chân chính bắt được kẻ đứng sau lưng Tạ quả phụ mới là kỳ công. Mã Độ nghe Dương Thiên Sở nói như vậy, ánh mắt sáng lóe lên, thân thiết nói: - Được! Tiểu huynh đệ, như quả đệ có thể giúp ta phá án này, bắt được người đứng sau lưng Tạ quả phụ, thậm chí tìm được Kiến đế, ta bảo đảm bao vinh hoa phú quý đệ hưởng thụ không hết! Dương Thiên Sở khom người nói: - Đa tạ Mã đại nhân, tiểu nhân nguyện cống hiến hết sức thân khuyển mã! - Ha ha ha...! Sau này là huynh đệ một nhà, không cần khách khí. Mã Độ nắm tay Dương Thiên Sở hỏi: - Huynh đệ, đệ nói xem có biện pháp gì? - Tiểu nhân vừa nói rồi, lúc bắt Tạ quả phụ tiểu nhân có ở đó. Mã Độ gật đầu, lần này không ngắt lời hắn nữa, im lặng nghe hắn nói tiếp. - Mật thư mưu phản của Tạ quả phụ giấu trong nội khố, hơn nữa tiểu nhân biết là lúc ả bị bắt là vừa mới đi về, như vậy khả năng là Tạ quả phụ từ nơi khác nhận được phong thư này, giấu trong nội khố mang trở về Quảng Đức huyện, chuẩn bị giao cho người nhận thư, nhưng chưa giao kịp thì bị bắt! Mã Độ lại gật mạnh đầu, nắm chặt tay Dương Thiên Sở, hai mắt sáng rực lên giống như một người đang đi trên con đường tăm tối chợt lấy ánh sáng rực rỡ ở xa xa. ![]() [Bấm xem chữ ký của chimcanhcut] Sửa bởi chimcanhcut : 22-12-2009 lúc 09:52 AM |
| The Following 76 Users Say Thank You to chimcanhcut For This Useful Post: | ||
Admin, alibattu, angle25, A_A, baby101, banhmynho, bautroido, bibotom, blackrock254, bmht_nh, bosox, cauongtroi, chichbongbeo, crazydragon, CvrCallGrl, dester, emdicauca, EmthânDã Hạc, eye0nme, gatamhoang21, giadinh, Goldenrain, haimuoi, heliot, hong.yen, hunglephi, huythanh62, Hướng Dương, jpvtung, khanhan, kula3cha, lanhdiendiemla, liverpool_fan, logan1985, love69, loveyou43v3r, mark_quest_1987, megai, minhlatiennu, monsoon, ngobakabon, nhi-cp, pallman, phamquocchi, phapsubian, phewaa, picme, plhpk81, quanchi, rfidquyen, seabird1109, shevavn, Solero, | ||
| chimcanhcut |
| Xem Hồ sơ |
| Tìm Bài gửi bởi chimcanhcut |
| ||||
| [Nạp Thiếp Ký] Bách Điểu Triều Phụng - Phần I Chương 15: Lại tới hiện trường Nguyên tác: Mộc Dật Xào nấu: chimcanhcut - Dương huynh đệ, án này quan trọng nên ta phải hỏi cho kỹ. Tại sao ngươi lại biết Tạ quả phụ khi bị bắt là vừa mới về nhà. Dương Thiên Sở đem vụ án Bạch tỷ muội kể sơ qua một lượt, cộng với lời khai của Hồ Tam trong nhà lao. Mã Độ gật gù, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, vẫn không hiểu rõ cho dù là Tạ quả phụ đem thư từ xa về huyện Nhân Hòa thì sao. Hắn bèn đưa mắt đầy chờ đợi nhìn Dương Thiên Sở giống như một đứa bé bị lạc đường đang chờ chú cảnh sát chỉ dẫn cho vậy. Dương Thiên Sở nói: - Mã đại nhân, nếu như Tạ quả phụ này mang thư quay về, chưa kịp giao, nếu người nhận thư cũng chưa biết tin Tạ quả thụ bị bắt, thì y sẽ làm như thế nào? Não của Mã Độ kêu oành một cái như sấm dội, sáng trí ra ngay, hưng phấn đáp: - Sẽ đến tìm Tạ quả phụ lấy thư. - Đúng, sau đó chúng ta nên làm thế nào? Dương Thiên Sở giống như một cô giáo dạy trẻ đang từng bước từng bước gợi mở cho một em bé lớp mầm. Mã Độ vung nắm đấm, kêu lên một tiếng thật to. - Ôm cây đợi thỏ, bắt gọn hắn! "Suỵt...!" "Suỵt...!" Mã Độ nhanh chóng phản ứng, đặt tay lên môi, học theo Dương Thiên Sở ra dấu bảo khẽ mồm. Dương Thiên Sở cười thầm, đám Cẩm Y vệ này đúng là chỉ giỏi tra tấn, đánh đập, bắp tay bắp chân to hơn đầu, cái điều nho nhỏ này cũng phải nhờ người khác gợi ý. Chợt Mã Độ tái mặt thốt lên: - Hỏng rồi! Kế này không thi hành được nữa? - Vì sao? Mã Độ lộ vẻ xấu hổ: - Ta đã cho người đi khám nhà Tạ quả phụ rồi, sợ rằng lúc này nhà của ả đã bị sới tung lên. Trời ơi! Đúng là nhiệt tình cộng ngu dốt bằng phá hoại mà. Dương Thiên Sở muốn bạt tai cho Mã Độ mấy cái. Nhưng ngẫm lại, thì cũng không trách hắn được, sau khi phát hiện tội phạm thì khám nhà là việc đầu tiên phải làm, chỉ là vụ việc này không giống vụ án thông thường, làm ăn tùy tiện thế này thật chả khác gì con ‘bò đen’ của Vân Nhi mà. Dương Thiên Sở cố vớt vát chút hi vọng: - Có phát hiện điều gì không? Mã Độ ỉu xìu lắc đầu, hắn đã hoàn toàn nhận thức được sự ngu xuẩn của mình rồi. Mã Độ vội hỏi Dương Thiên Sở: - Làm sao bây giờ? Có còn cách nào khác truy đuổi thủ phạm không? Truy, truy vào mắt, có chút manh mối thì các ngươi phá nát hết rồi còn đâu. Dương Thiên Sở trầm ngâm suy nghĩ, mình phải tới hiện trường xem sao, biết đâu còn tìm được gì đó. Đám Cẩm Y Vệ này không tìm thấy gì không có nghĩa là hắn không tìm thấy gì, cái đám phá là giỏi này căn bản chúng không nhận thức nổi cái gì là quan trọng. Dương Thiên Sở nói: - Còn chưa biết được, phải để tiểu nhân tới hiện trường xem sao đã. Mã Độ nghe Dương Thiên Sở phân tích có đầu có đuôi, cảm giác tên oắt con này thật là có khiếu làm đặc vụ, nếu như án này có hắn phụ giúp, cơ hội phá án thành công sẽ cao hơn nhiều. Hơn nữa giờ này chỉ còn trông vào hắn thôi, biết đâu đấy, còn nước còn tát. Nghĩ vậy, hắn bèn nắm tay Dương Thiên Sở nói: - Huynh đệ, đành nhờ ngươi vậy, ngươi giúp thì giúp cho tới cùng, vụ án này người dù gì cũng phải giúp lão ca ca ta một tay. Nếu phá được án, ta nhất định sẽ bảo lãnh và đề cử ngươi, huynh đệ chúng ta cộng hưởng vinh hoa phú quý. Dương Thiên Sở cười nói: - Mã đại nhân, ngài khách khí rồi, tiểu nhân chẳng phải vừa rồi đã nói rồi hay sao, tôi nhất định sẽ làm hết sức khuyển mã. Dương Thiên Sở ứng phó cho có thế thôi, chứ hắn chẳng muốn mặc lên người cái áo Cẩm Y vệ để rồi đi tới đâu cũng bị người ta sợ hãi né tránh như ôn dịch. - Vậy thì được! Chúng ta chuẩn bị đi tới hiện trường thôi Mã Độ nắm chặt tay Dương Thiên Sở, hai người cùng trở về phòng thẩm vấn. Còn chưa vào cửa, trong đó đã vang lên tiếng khóc của nữ nhân nghe rất quen thuộc. Dương Thiên Sở đẩy cửa phòng ra nhìn, thấy Tống Vân Nhi đang quỳ khóc lóc bên cạnh Tống tri huyện. Thì ra sau khi Tống tri huyện bị Cẩm Y vệ trói lại, Đại Bản Nha cùng bọn cấm tốt hoảng hốt luống cuống tay chân. Chúng vội vã phái người thông tri cho nội nha. Những người trong nội nha đều là phận nữ lưu, nghe được tin tức này tức thời loạn cào cào, chẳng đưa ra chủ ý gì, nhanh chóng cho người đến Ân gia gọi tiểu thư Tống Vân Nhi trở về. Tống Vân Nhi vốn đang thủ vệ bên cạnh Bạch Tố Mai, nghe được tin tức này, thấy cha già của mình còn bị bắt, thì còn hơi đâu mà quan tâm đến người khác. Do đó, nàng tức thì rút lui trở về huyện nha. Sau khi thấy phụ thân bị Cẩm Y vệ trói gô ở phòng thẩm vấn, nàng biết sự đáng sợ Cẩm V vệ , trong lúc gấp rút chỉ biết ôm lão mà khóc ròng. Dương Thiên Sở thấy Tống Vân Nhi xuất hiện ở phòng thẩm vấn, liền cảm thấy chuyện thật nghiêm trọng, nếu Tống Vân Nhi đã chạy về chỗ này, thì chỗ Bạch Tố Mai ấy.... vạn nhất hung thủ giết người diệt khẩu, chẳng phải là bao công lao nhọc nhằn trước đây đem đổ sông đổ biển hết sao? Dương Thiên Sở vội bước nhanh lên trước, nhưng chưa kịp hỏi thì Tống Vân Nhi đã quỳ xuống cầu khẩn với Mã Độ: - Mã đại nhân, cầu xin ngài tha cho cha tôi?! Nàng thấy Mã Độ rất thân mật với Dương Thiên Sở, vội khóc lóc nài nỉ hắn: - Ca, ca, huynh cứu, cứu cha của muội với! Dương Thiên Sở thấy Tống Vân Nhi khóc nức nở, trong lòng xót thương, bèn đưa hai tay đỡ nàng lên, nhỏ giọng nói: - Muội đừng khóc nữa, để ta kêu họ thả người. Tống Vân Nhi mừng rỡ, nắm chặt hai tay của Dương Thiên Sở, đôi mắt đẫm lệ hoa gật gật đầu. Dương Thiên Sở đến bên cạnh Tống tri huyện, cúi người nói lầm thầm vào tai lão. Tống tri huyện cả kinh hỏi: "Thật không?" Dương Thiên Sở mỉm cười gật đầu. Tống tri huyện liền quay sang gọi Tống Vân Nhi: - Vân Nhi, con mau trở về mang hai trăm lượng bạc lại đây. Nhanh lên! Tống Vân Nhi vẫn không rõ cha cần bạc để làm gì, dạ một tiếng nhưng vẫn không có hành động gì. Dương Thiên Sở biết Tống Vân Nhi còn lo cho phụ thân, chuyện này cần phải lập tức giải quyết để cho nàng sớm trở lại Ân gia lo bảo hộ Bạch Tố Mai. Dương Thiên Sở quay đầu nhìn về phía Mã Độ một cái. Mã Độ hội ý, phất tay: - Thả lão ra trước. "Dạ!" Vài tên cẩm y vệ bước lên cởi dây trói cho Tống tri huyện. Tống Vân Nhi mừng rỡ, kêu lên một tiếng cha rồi nhào vào lòng của Tống tri huyện khóc thút thít. Tống tri huyện bị trói một hồi, hai tay đều tê nhức cứng đờ, khó khăn lắm mới ôm Tống Vân Nhi an ủi vài câu. Mã Độ lên tiếng: - Tống tri huyện, là do Dương huynh đệ đảm bảo cho ông, ta mới tin rằng ông không có liên quan gì đến án này. Ta giờ thu của ông chút tiền đảm bảo, nếu như sau này tra rõ là ông thật không quan hệ gì, thì tiền này ta sẽ trả lại cho ông. Tống tri huyện biết rõ là Cẩm Y vệ thu tiền rồi thì làm gì có cái đạo lý đem trả lại. Lão liền cung kính vái, thưa: - Mã đại nhân nói quá lời rồi, ti chức đích xác là không liên quan gì vụ án này, thỉnh đại nhân minh xét! Còn chút bạc ấy là ti chức hiếu kính cách vị cẩm y vệ đại gia, xin phiền các ngài tẩy nổi oan khuất cho ti chức! Ti chức sẽ bảo tiểu nữ đi lấy tiền ngay. Mã Độ gật gật đầu, miệng nói vài câu khách khí, nhưng trong lòng thì khen ngươi dù sao cũng biết quy biết củ. Dương Thiên Sở kéo Tống Vân Nhi sang một bên, thấp giọng nói: - Được rồi, cha của muội không sao đâu, còn ca ca ở đây mà. Muội hiện giờ nhanh chóng quay về trong nội nha lấy bạc giao cho Cẩm Y vệ, rồi sau đó lập tức trở về Ân gia, thiếp thân bảo hộ cho Ân phu nhân. Tống Vân Nhi ra sức gật đầu, mặt đầy lệ định chạy ra ngoài, nhưng Dương Thiên Sở chợt kéo nàng lại: "Chờ chút." Rồi hắn đắn đo một chút, cuối cùng kề tai của nàng nói lầm thầm vài câu. Tống Vân Nhi trợn mắt "A...!" một tiếng, hỏi: "Thật không?" Dương Thiên Sở gật đầu: - Do đó ta mới bảo muội làm Thiếp thân bảo hộ cho Ân phu nhân! Dương Thiên Sở lại kề tai của nàng nói nhỏ vài câu nữa. Tống Vân Nhi gật đầu lia lịa. Sau khi nghe xong lời Dương Thiên Sở dặn dò, thần tình của Tống Vân Nhi vô cùng ngưng trọng, nghiêm mặt nói: - Muội hiểu rồi! Ca, huynh yên tâm đi, tuyệt đối không có vấn đề! Muội đi đây. Vừa dợm bước như nghĩ tới việc gì, Tống Vân Nhi ghé tai hắn nói nhỏ: - Đám Cẩm Y vệ này chẳng phải thứ tốt lành gì, Uy Vũ tướng quân và Trấn Viễn tướng quân ở bên ngoài phòng, muội sai chúng đi với huynh bảo vệ. Đằng nào muội cũng không mang theo chúng tới chỗ Bạch tỷ tỷ được. Lời còn chưa dứt, Tống Vân Nhi đã vọt ra khỏi phòng thẩm vấn. Dương Thiên Sở cười khổ, nếu Cẩm Y vệ muốn đối phó với hắn, thì dốc hết người ở huyện này ra cũng chẳng cứu nổi, hai con chó ăn thua gì, nhưng cảm động vì sự quan tâm của Tống Vân Nhi. Hơn nữa lần này đi kiểm tra hiện trường, con ‘bò đen’ không có cũng được, nhưng Trấn Viễn tướng quân giỏi đánh hơi, tìm kiếm biết đâu có ích. Mã Độ nóng lòng chờ Dương Thiên Sở đi kiểm tra hiện trường, sửa chữa sai lầm của hắn, liên tục đưa mắt ra hiệu cho Dương Thiên Sở. Tống trị huyện biết cái mạng già này của mình là toàn nhờ một tay Dương Thiên Sở kéo lại được, nên xá dài hắn một cái: - Đa tạ tạ ơn cứu mạng của tiên sinh! Lão không thể hiểu vì sao Dương Thiên Sở rõ ràng là có thể nhân cơ hội này đạp đầu mình mà ngóc lên, nhưng hắn chẳng những không làm như vậy, mà còn đảm bảo cho bản thân mình, trong lòng liền vô cùng cảm động, không biết lấy gì để biểu hiện. Dương Thiên Sở đáp lễ, trong lòng nghĩ: "Cứu được hay không còn phải coi cái án của Tạ quả phụ này có phá được hay không, có bắt được người ở hậu đài hay không." Thấy vẻ sốt ruột của Mã Độ, bèn nói: - Mã đại nhân, chúng ta đi thôi. - Được được được! Đi thôi đi thôi! Thứ Mã Độ chờ là câu nói này của Dương Thiên Sở, vội kéo hắn ra ngoài, vừa đi vừa phân công: - Các ngươi để hai người ở lại chờ Tống đại tiểu thư mang tiền đảm báo tới. Những người khác theo ta đi! Lại chuyển thân nói với Tống tri huyện: - Tống đại nhân, chờ một chút khi lấy tiền đảm bảo rồi rồi có thể giao cho hai huynh đệ ta để lại ở đây là được. Tống đại nhân vội vàng vâng dạ. Lão còn định nói gì đó, thì Mã Độ đã kéo Dương Thiên Sở rời khỏi phòng thẩm vấn. +++ Ân gia. Lúc trưa sau khi Bạch Tố Mai được Dương Thiên Sở cứu tỉnh, đưa trở về Ân gia thì Ân lão gia tử và lão thái thái khi thấy con dâu thì như thấy quỷ vậy, suýt chút nữa là sợ chết ngất. Sau đó, khi biết nàng ta là do vị sư gia mới nhận chức cứu sống, liền người này kính thiên người kia tạ địa, cảm ơn Dương Thiên Sở. Dựa theo ý của Ân lão gia tử, họ định đem an bài Bạch Tố Mai ở chỗ ở của Bạch Thiên Tổng, để có gì dễ bề chiếu cố, tránh cho Bạch phu nhân và mọi người lo lắng. Nhưng Ân Đức cứ cố chấp muốn tự tay chiếu cố nương tử, còn nói chỗ ở cũ phong thủy không hợp nên mới xảy ra chuyện này, nên kiên trì yêu cầu đem an trí Bạch Tố Mai trong một tiểu các có lầu ở hậu hoa viên. Hắn nói phong cảnh ở đó tươi đẹp, có lợi cho thân thể của Bạch Tố Mai, do đó mọi người đành theo ý hắn. Tống Vân Nhi cõng Bạch Tố Mai lên lầu, đặt lên trên giường rồi mà vẫn không cảm thấy mệt. Nàng rất tự hào, xem ra công phu của bản thân luyện không hề phí. Không cần đề cập đến chuyện gì khác, chí ít xương cốt toàn thân cũng không thua gì thanh niên trai tráng. Ân lão gia tử lập tức phái người đến thỉnh lang trung tốt nhất trong huyện Nhân Hòa chứa trị Bạch Tố Mai. Sau khi trị liệu hoàn tất, trời đã về đêm. Vợ chồng Ân lão và vợ chồng họ Bạch cùng canh ở cạnh Bạch Tố Mai, cho đến khi liệu thương xong, Bạch Thiên Tổng nhớ tới lời Dương Thiên Sở đã nói, rằng vụ án này có khả năng còn có đồng lõa, bèn nhẹ nhàng hỏi: - Con à, rốt cuộc là ai đã giết con và muội muội của con vậy? Có mấy người? Con có thấy không? Sắc mặt của Bạch Tố Mai tái mét, không gật đầu mà cũng chẳng lắc đầu. Ân Đức bước tới: - Đúng đó, nương tử, nàng nói cho mọi người biết đi. Bạch Tố Mai vừa nhìn thấy Ân Đức, thì vô cùng hoảng loạn, nằm thụt vào trong giường. Bạch phu nhân xót con, ngăn Ân Đức tiếp tục hỏi, rồi ngồi trên giường nhẹ nhàng ôm con gái. Bạch Thiên Tổng nói: - Hiện giờ Mai Nhi không nói được, chúng ta lấy giấy bút đưa cho nó, để nó viết ra hung thủ. Mọi người đều tán đồng. Gia nô mang giấy bút đến, Bạch Thiên Tổng căng một tấm giấy trên giường, đưa bút lông đã thấm đẫm mực vào tay Bạch Tố Mai, dịu dàng nói: - Con gái ngoan, có cha ở đây con không cần sợ gì hết, mau viết tên hung thủ ra đi con. Ân Đức ở bên cạnh đó cũng nói: - Đúng vậy, nương tử, nàng viết ra đi, chúng ta tìm được hung thủ, rồi đem hắn xé thành vạn mảnh, báo cừu cho nàng và muội muội! Ân lão gia tử cũng chống quài trượng đứng ở phía sau gật gù nói theo: - Đúng! Mau viết ra đi. Trừ tên súc sinh Hồ Tam đó, còn có ai nữa? Bạch phu nhân và Ân lão phu nhân đều nhìn Bạch Tố Mai chờ đợi. ![]() [Bấm xem chữ ký của chimcanhcut] Sửa bởi chimcanhcut : 22-12-2009 lúc 09:52 AM |
| The Following 74 Users Say Thank You to chimcanhcut For This Useful Post: | ||
Admin, angle25, A_A, baby101, banhmynho, bautroido, bibotom, blackrock254, bmht_nh, bosox, cauongtroi, chichbongbeo, crazydragon, CvrCallGrl, dester, emdicauca, EmthânDã Hạc, eye0nme, gatamhoang21, giadinh, Goldenrain, haimuoi, haithiencusi, heliot, hong.yen, hunglephi, huythanh62, Hướng Dương, jpvtung, khanhan, kula3cha, lanhdiendiemla, liverpool_fan, logan1985, love69, loveyou43v3r, mark_quest_1987, megai, minhlatiennu, monsoon, ngobakabon, nhi-cp, pallman, phamquocchi, phapsubian, phewaa, picme, plhpk81, quanchi, Respira, rfidquyen, seabird1109, Solero, | ||
| chimcanhcut |
| Xem Hồ sơ |
| Tìm Bài gửi bởi chimcanhcut |
![]() |
| Bookmarks |
| Tags |
bách điểu triều phụng, cực phẩm gia đinh, fanfic nạp thiếp ký, nạp thiếp ký ![]() |
| Đang xem: 2 (0 thành viên và 2 khách) | |
| Công Cụ | |
| Dạng sắp xếp bài | |
| |
| LinkBack |
LinkBack URL |
About LinkBacks |














Chế độ bình thường
