VĂN ĐÀN  

Quay lại   VĂN ĐÀN > Văn Lầu (Nơi đăng các truyện kiếm hiệp; ...) > Văn Đàn Dịch Quán

Văn Đàn Dịch Quán Nơi đăng các loại truyện kiếm hiệp do vandan.vn dịch
Lửa Cháy Bát Hoang
[Nạp Thiếp Ký] Bách Điểu Triều Phụng
(Quân sự-Chiến tranh) Hổ Lang Chi Sư
(Quân sự-Chiến tranh)Giang Sơn Như Thử Đa Kiêu
(Đô thị) Trùng Sinh Đô Thị Chi Cuồng Long
(Quân sự-Chiến tranh) Thiên Hành Kiện

Xin chào! Chúc Khách một ngày tốt lành.
Cách đọc truyện VIP bằng chuyển khoản qua Paypal - Moneybookers - ATM - Ngân Hàng

Mục lục truyện VIP

Hổ Lang Chi Sư Full - Free.

Hổ Lang Chi Sư Full - file .prc


Gửi trả lời
 
LinkBack Công Cụ Dạng sắp xếp bài
  #11 (permalink)  
Cũ 11-02-2009, 06:32 PM
Đông Phong Đông Phong đang Offline
Bằng hữu Văn Đàn
 
Ngày gia nhập: Nov 2008
Nơi cư ngụ: Gia đình Minh Thiên
Bài gửi: 533
xu: 4,389
Thanks: 438
Thanked 1,929 Times in 122 Posts
Đông Phong is on a distinguished road
Mặc định

Long Phụng Bảo Thoa Duyên
Nguyên tác: Lương Vũ Sinh
Dịch thuật: Dịch Phong
Hiệu đính: Triệu Khanh
Nguồn:
http://vandan.vn

Hồi Thứ Ba (Phần II)


 vip.vandan.vn :  :

Lão liền lôi ả ra, khi đã nhìn rõ diện mạo, nhất thời lão tựa như bị sét giật, hoảng hốt vội buông tay, sợ đến ngây người.

Kẻ mà vừa được lôi ra chính là cơ thiếp tâm ái của Điền Thừa Tự. Lúc này trong phòng đang đầy người, mọi người nhìn nhau đều không biết nói gì. Nhi tử của Điền Thừa Tự, toàn thân run lẩy bẩy, van xin:

"Phụ thân, tha mạng!"

Điền Thừa Tự tức giận mặt mày xanh lét, cho hắn một tát, quát:

"Súc sinh, súc sinh! Ngươi, ngươi, ngươi làm chuyện đẹp lắm!"

Một hơi uất nghẹn xông lên, tức thời làm hắn ngất đi.

Điền Thừa Tự hôn mê té xỉu, tự có người nhà của hắn cứu tỉnh, bất tất cần nói thêm. Lại nói Sử Nhược Mai sau khi đào thoát, bay qua đầu tường, trước mặt chỉ có một đại lộ. Nàng nghĩ thầm: "Chàng ước chừng còn chưa đi được xa?" trong lòng lại vừa xấu hổ vừa hưng phấn. Nhưng nàng đi hơn mười dặm đường vẫn không thấy bóng của Đoàn Khắc Tà.

Sử Nhược Mai sinh thất vọng, trong lòng không khỏi nghĩ ngợi: "Chẳng lẽ chàng vừa rồi không phát hiện ra ta? Không biết là ta âm thầm trợ giúp chàng? Tại sao lại không chờ ta?" Đang lúc suy nghĩ miên man, chợt nàng nghe thấy sau lưng có tiếng cước bộ đuổi theo, liền quay đầu lại xem, chỉ thấy một thiếu niên nam tử, nhưng lại không phải là Đoàn Khắc Tà mà nàng vọng tưởng.

Sử Nhược Mai cảm thấy người này dường như đã từng quen biết, ngây người ngẩn ngơ, tay án chuôi kiếm, hỏi:

"Ngươi là ai, truy theo ta làm gì?"

Người kia phì cười, nói:

"Hồng Tuyến tiểu muội. Muội không nhận ra ta ư?"

Sử Nhược Mai vô cùng hoan hỉ kêu lên:

"Ẩn Nương tỷ tỷ, nguyên lai là tỷ, tỷ sao lại cải trang thành một tiểu tử anh tuấn vậy?"

Nàng và Niếp Ẩn Nương từ nhỏ đến lớn, đều ở cùng một chỗ, lại cùng một sư phụ tập nghệ, tình còn thân hơn tỷ muội. Chỉ vì phụ thân bọn họ khi được phong đất, lúc đó mới chia lìa. Hôm nay Sử Nhược Mai cùng nàng không hẹn mà gặp lại, thật là vô cùng cao hứng.

Niếp Ẩn Nương cười nói:

"Muội đừng cứ hỏi ta, để ta trước tiên thẩm vấn muội một chuyện."

Sử Nhược Mai nói:

"Ơ, muội có làm gì ,mà tỷ tỷ phải lao tâm thẩm vấn."

Niếp Ẩn Nương nói:

"Muội vì sao không chờ người nghênh thân, liền qua cửa trước?"

Sử Nhược Mai sẵng giọng đáp:

"Tỷ tỷ, đừng có cho muội là kẻ tự tiện. Tỷ vừa rồi không thấy trong vườn, muội đối đãi với con cóc điên kia thế nào sao?"

Niếp Ẩn Nương cười nói:

"Ta còn nghĩ là muội chưa từng xuất giá, muốn trước tiên đến lập uy."

Sử Nhược Mai tiến lên bóp miệng Niếp Ẩn Nương, Niếp Ẩn Nương vội nói:

"Đừng đánh, đừng đánh, coi như ta nói sai, ta hướng muội xin bồi tội. Hắn là cóc ghẻ, còn muội là thiên nga, cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga, nên không trách muội không thích hắn."

Sử Nhược Mai nói:

"Tỷ đừng quản tra hỏi chuyện của người ta được không? Muội không phải tự kiêu thân phận, nhưng nhi tử của Điền Thừa Tự đích thực không phải là con người."

Lập tức nàng mang những gì thấy được vừa rồi khi đột nhập vào phòng của nhi tử Điền Thừa Tự vì trốn tránh Dương Mục Lao truy đuổi mà kể cho Niếp Ẩn Nương nghe. Niếp Ẩn Nương nghe qua mà mặt hồng tai nóng, lại không nhịn được ha hả cười lớn.

Niếp Ẩn Nương vừa cười vừa nói:

"Ta đã minh bạch, muội không thích con cóc họ Điền, mà thích tiểu tử anh tuấn họ Đoàn?"

Niếp Ẩn Nương vốn hay thuận miệng cùng nàng nói giỡn, chỉ thấy đột nhiên Sử Nhược Mai mặt đỏ bừng, cúi đầu hỏi:

"Tỷ tỷ, tỷ có phát hiện ra tung tích của y không? Muội đêm nay hành sự, đều là vì y."

Niếp Ẩn Nương ngẩn người, trang trọng hỏi:

"A, nguyên lai là muội thật sự thích y!"

Sử Nhược Mai đáp:

"Tỷ tỷ, tỷ với muội tuy không phải một mẹ sanh ra, nhưng tình hơn cốt nhục, chuyện của muội cũng không có giấu tỷ. Y, y, y thật sự là hôn phu của muội. "

Niếp Ẩn Nương vô cùng kinh ngạc hỏi:

"Muội từ khi nào cùng y định hôn ước, vì sao phụ mẫu muội lại còn mang muội gả cho Điền gia?"

Sử Nhược Mai đáp:

"Chính là thân sanh phụ mẫu của muội, ngày đầu tiên muội mới sinh đã hứa mang gả cho y. Phụ mẫu hiện nay của muội không phải thân sanh phụ mẫu. Nguyên danh của muội là Sử Nhược Mai. Tiết Hông Tuyến cái tên này từ nay về sau sẽ không dùng đến nữa."

Lập tức Sử Nhược Mai mang thân thế khúc chiết ly kỳ của mình, ngọn ngành từ đầu đến cuối kể rõ ràng cho Niếp Ẩn Nương hay. Niếp Ẩn Nương vừa nghe, khi thì mặt mày hớn hở, khi thì thở ngắn than dài, khi thì khóc nhỏ, chung quy hưng phấn vô cùng.

Niếp Ẩn Nương nói:

"Không lạ gì, khi phụ thân ta nhắc đến Đoàn Khuê Chương Đoàn đại hiệp, đều nói người là hiệp nghĩa khả phong, thế gian ít có. Còn nói Đoàn đại hiệp có nhi tử, đáng tiếc không biết đi đâu, nhiều lần động niệm, muốn phái người đi điều tra hành tung của y. Mỗi lần sau khi nói chuyện về phụ tử Đoàn đại hiệp đều hỏi ta về muội. Lần này phụ thân nghe tin Tiết biểu bá mang muội gả cho Điền gia, buồn bực không vui mấy ngày liền, nguyên lai trong đó có nguyên cớ này."

Sử Nhược Mai hoan hỉ nói:

"Hóa ra phụ thân của tỷ tỷ cũng nói tốt về Đoàn đại hiệp."

Niếp Ẩn Nương đáp:

"Đoàn đại hiệp vốn là người tốt, cần gì phải có ai nói giúp? Đoàn đại hiệp là người mà phụ thân ta bội phục nhất."

Sử Nhược Mai ngầm than vãn: "Như thế xem ra, nghĩa phụ ta không phải người tốt. Đáng thương cho ta bị người giấu giếm nhiều năm như vậy."

Niếp Ẩn Nương cười nói:

"Thật không ngờ các người lại là phu thê, đây thật sự là điều quá tốt. Hai cha con ta đêm nay ám trợ cho phu thê hai người thoát hiểm, thật càng thêm cao hứng."

Sử Nhược Mai chợt hiểu ra, nói:

"Nguyên lai là phụ thân tỷ cố tình bại dưới tay y, lão ma đầu kia bị muội chém một kiếm, nói vậy chắc cũng là do tỷ tỷ ám trợ."

Niếp Ẩn Nương nói:

"Không sai, ta trà trộn và đám hỗn loạn, nấp trong đám người phóng ra hai mũi mai hoa trâm."

Vốn là, Niếp Ẩn Nương nghe nói Điền Thừa Tự mời phụ thân nàng đến Ngụy Bác, là muốn y đi theo tân lang sang là gái nghênh thân. Nàng lại biết phụ thân mình đối với hôn sự này trầm muộn không vui. Nàng cùng với Sử Nhược Mai lại tình như tỷ muội, đương nhiên là càng quan tâm, bởi vậy đột nhiên nảy ra một ý niệm kỳ quái, nghĩ thầm: "Phụ thân ta dường như không hoan hỉ lắm khi mang Tuyến muội gả cho Điền gia, chẳng lẽ nhi tử Điền Thừa Tự không xứng đôi, không bằng ta đi theo phụ thân đến đó, trước tiên thế Tuyến muội coi xem nhân phẩm của tân lang. Nếu như thực sự là quá xấu xa, ta sẽ đi cáo tố với muội ấy, kêu muội ấy đào hôn." Niếp Phong rời khỏi trú địa, một mình đến Ngụy Bác, cũng có lòng lo sợ Điền Thừa Tự mang tâm phản trắc, sẽ ám toán y, do vậy đáp ứng sở cầu của nhi nữ, cho Niếp Ẩn Nương cải trang làm một tòng nhân của mình.

Niếp Ẩn Nương cười nói:

"Ta đã ở trong Tiết độ phủ của Điền Thừa Tự hai ngày, chưa từng thấy qua nhi tử bảo bối của hắn, không ngờ muội đêm nay đã tự mình đến. Tốt rồi, hiện tại không cần ta phải quan tâm cho muội nữa."

Sử Nhược Mai nói:

"Đa tạ tỷ tỷ quan tâm."

Thế nhưng thần tình của nàng có vẻ sầu muộn không vui. Niếp Ẩn Nương nói:

"Uy, muội còn có tâm sự gì?"

Sử Nhược Mai vân vê dải đai, im lặng không nói. Niếp Ẩn Nương cười nói:

"Chờ để ta đoán xem sao, muội nhất định là đang băn khoăn về Đoàn lang, hắn cũng thật là, vì sao lại không chờ muội một chút?"

Niếp Ẩn Nương nghĩ một chút, đột nhiên nói:

"Tuyến muội, không, hiện tại nên cải xưng là Mai muội. Mai muội, muội có thật là rất muốn gặp y không, ta có biện pháp."

Sử Nhược Mai cố vượt qua xấu hổ, nói:

"Thỉnh tỷ tỷ chỉ điểm."

Niếp Ẩn Nương nói:

"Tốt, muội hiện tại đi theo ta."

Sử Nhược Mai lấy làm lạ hỏi:

"Tỷ biết chỗ ở của y?"

Niếp Ẩn Nương đáp:

"Ta đưa muội đến một nơi, trước tiên gặp một người."

Sử Nhược Mai hỏi:

"Gặp người nào vậy?"

Niếp Ẩn Nương nói:

"Muội bất tất phải hỏi, tóm lại ta không có gạt muội."

Nàng vừa nói chuyện thì trên mặt có chút tươi cười, lại có chút hồng vựng, thần tình pha chút kỳ dị. Sử Nhược Mai đầy bụng nghi ngờ nói:

"Muội cái gì cũng nói cho tỷ nghe. Còn tỷ chỉ giấu đầu hở đuôi, không chịu nói thật cho muội."

Niếp Ẩn Nương đáp:

"Ta cuối cùng cũng sẽ nói cho muội, muội gấp làm gì. Đi nào!"

Sử Nhược Mai chẳng thể làm gì khác hơn là mang một bụng nghi ngờ đi theo nàng ta. Niếp Ẩn Nương đưa nàng lên một tòa núi cao, Sử Nhược Mai hỏi:

"Này, canh ba nửa đêm, tỷ dẫn người ta đến chỗ núi hoang này để làm gì? Chẳng lẽ người mà tỷ muốn muội gặp lại ở đây, tỷ và y đã sớm có ước định với nhau?"

Niếp Ẩn Nương cười nói:

"Muội xem ta đóng giả làm nam nhi có giống không?"

Sử Nhược Mai nhìn nàng ta không đáp mà lại hỏi lại, càng thêm cảm thấy kỳ quái, thuận miệng trả lời:

"Giống lắm, giống lắm, muội vừa rồi cơ hồ không nhận ra."

Niếp Ẩn Nương nói:

"Muội còn chưa biết, ta và muội sau khi chia tay, mấy năm qua ta thường xuyên đóng giả làm nam tử ra ngoài du ngoạn, phụ thân ta cũng không quản ta. Muội nói ta đóng giả giống lắm, thế nhưng có một lần để cho người khác phát giác, chà, thật nguy hiểm, người đó lại là người xấu của Kim Long Bang."

Sử Nhược Mai nói:

"Uy, rốt cuộc là tỷ có ý gì? Muội hỏi thì tỷ nói, tỷ một câu cũng không đáp, lại nói cố sự của mình. Cố sự của tỷ, muội đương nhiên là thích nghe, nhưng là chờ sau nói cũng được. Ôi, tỷ thật xấu, tỷ trêu cợt muội, tức muốn chết."

Niếp Ẩn Nương cười nói:

"Cây có gốc, chuyện có nguyên do, ta không từ đầu nói cho muội vậy. Được rồi, muội nếu gấp như vậy, thì trước tiên gặp người kia rồi hãy nói."

Niếp Ẩn Nương ngẩng đầu nhìn sang ngọn núi phía trước mặt, nói:

"Trăng đã quá đỉnh, đại ước của y cũng đã đến."

Sử Nhược Mai hỏi:

"Y, y, y, y rốt cuộc là ai?"

Niếp Ẩn Nương đột nhiên phát ra một tiếng huýt sáo dài, ngay sau đó, từ trên đỉnh núi truyền đến một tiếng hú trả lời. Niếp Ẩn Nương âm thanh vừa nhanh vừa sắc, còn tiếng hú truyền lại vừa hùng hậu vừa cao vút tựa như long ngâm hổ gầm. Sử Nhược Mai nói:

"Chà, người này nội công thật phi phàm, không thua kém Đoàn Khắc Tà, tỷ muốn muội gặp người này sao?"

Thật là:

Hải ngoại, tiên sơn nhiều dị khách
Phiêu du một kiếm tới Trung Nguyên.

Muốn biết người này là ai? Mời xem hồi sau sẽ rõ.



[Bấm xem chữ ký của Đông Phong]
Đông Phong's Inventory


Sửa bởi Minh Thiên : 25-02-2009 lúc 06:45 PM
Trả lời kèm theo trích dẫn
The Following 80 Users Say Thank You to Đông Phong For This Useful Post:
Hiện/ Ẩn Danh sách các thành viên cảm ơn!

  #12 (permalink)  
Cũ 14-02-2009, 12:43 AM
Avatar của Triệu Khanh
Triệu Khanh Triệu Khanh đang Offline

Nhóm dịch
Hương Tiêu Sát Thủ
 
Ngày gia nhập: Nov 2008
Nơi cư ngụ: Khanh Cô Cốc
Bài gửi: 387
xu: 12,210
Thanks: 699
Thanked 8,495 Times in 363 Posts
Triệu Khanh is on a distinguished road
Smile


Nhân ngày Valentine, Triệu Khanh và Dịch Phong xin gửi tặng các bằng hữu Hồi Thứ 4 (Phần I và II). Chúc các bằng hữu có một ngày Valentine như ý.

Long Phụng Bảo Thoa Duyên

Nguyên tác: Lương Vũ Sinh
Dịch thuật: Dịch Phong
Hiệu đính: Triệu Khanh
Nguồn:
http://vandan.vn

Hồi Thứ Tư (Phần I)


Tự có hùng tâm xây đại nghiệp
Một thân nhất kiếm đấu quần hào

oOo


 vip.vandan.vn :  :


Niếp Ẩn Nương nói:

"Không sai, là người này."

Đột nhiên nàng phủ phục thân mình, ép tai vào mặt đất. Sử Nhược Mai hỏi:

"Tỷ tỷ, tỷ làm cái gì vậy?"

Niếp Ẩn Nương đáp:

"Kẻ địch của y đến không ít, cho nên không nghênh tiếp chúng ta được."

Sử Nhược Mai lấy làm lạ hỏi:

"Chuyện là như thế nào?"

Niếp Ẩn Nương trả lời:

"Đêm nay, y hẹn với mấy kẻ địch tương hội tại Giá Bắc Mang Sơn. Hiện tại vẫn còn chưa động thủ, chúng ta vừa lúc lên xem náo nhiệt."

Nguyên lai Niếp Ẩn Nương thường xuyên bôn tẩu giang hồ, kinh nghiệm so với Sử Nhược Mai phong phú hơn rất nhiều. Nàng đã học được bản lãnh "phục địa thính thanh", nghe ra trên sơn phong đang có huyên náo, ước chừng bảy tám người.

Sử Nhược Mai chợt hiểu ra nói:

"A, sự tình là người nọ là bằng hữu của tỷ, tỷ muốn muội đến giúp y một tay?"

Niếp Ẩn Nương cười nói:

"Không phải, y cho tới bây giờ chưa từng muốn người khác giúp đỡ, cho dù đối phương có một trăm người, một nghìn người, y đều đơn thân chống đỡ!"

Đêm nay, ánh trăng sáng rõ, Sử, Niếp nhị nữ chạy một hồi, từ xa nhìn lại, có thể mờ mờ thấy được tình hình trên sơn phong. Chỉ thấy một thiếu niên đẹp như ngọc, mặt hướng về phía ánh trăng, vây chặt xung quanh y có một đám người. Sử Nhược Mai đếm xem, có tổng cộng tám người. Niếp Ẩn Nương nhảy lên một phiến đại thạch sáng bóng như gương, cười nói:

"Nơi này chính thích hợp, chúng ta ở chỗ này xem cuộc chiến."

Sử Nhược Mai hỏi:

"Vừa rồi tiếng huýt gió đáp lại tỷ là của người thanh niên kia à?"

Niếp Ẩn Nương đáp:

"Là của y, muội không thấy bọn người đó đều vây bắt y sao?"

Trong giọng nói của nàng, tựa hồ rất kiêu hãnh vì thiếu niên kia. Sử Nhược Mai động tâm niệm, âm thầm cười: "Lần này, xem chừng không có đoán sai, Ẩn Nương tỷ tỷ thâm tâm đã thích thiếu niên kia. Ha ha, nguyên lai nàng ta cũng đã có người trong lòng." Nhưng thấy Niếp Ẩn Nương đã tập trung tinh thần chuẩn bị xem cuộc chiến, Sử Nhược Mai cũng không trêu nàng ta nữa.

Chợt nghe có một người quát:

"Họ Mưu kia, ngươi ước hẹn bao nhiêu người đến trợ sức, chờ bọn họ đến đông đủ, chúng ta sẽ động thủ. Để ngươi khỏi nói chúng ta ỷ mạnh hiếp yếu, khiến cho mọi người coi thường."

Niếp Ẩn Nương giải thích:

"Người đó chính là phó bang chủ Kim Long Bang mà ta đã nói. Lần đó ta bị hắn nhìn ra là nữ cải nam trang, hắn muốn chiếm đoạt ta, bọn chúng đông người, ta đánh không lại, may mắn có thiếu niên họ Mưu đến giải cứu."

Thiếu niên kia lãnh đạm nói:

"Ta là muốn hỏi người của các ngươi đã đến đầy đủ chưa."

Kim Long Bang phó bang chủ hỏi lại:

"Ngươi có ý gì?"

Thiếu niên đáp:

"Ta tịnh không có hẹn người đến trợ giúp, bất quá có vị bằng hữu của ta, ước chừng muốn đến xem náo nhiêt, các ngươi bất tất phải lo lắng."

Tên kia cười lạnh nói:

"Chúng ta lo lắng cái gì, lo để ngươi chạy mất? Ha ha, cho dù ngươi có chắp cánh cũng không bay được!"

Thiếu niên kia liền hỏi lại lần nữa:

"Ta hỏi lại một lần nữa, người các ngươi đã đến đông đủ chưa?"

Kim Long Bang phó bang chủ nói:

"Đến đầy đủ thì làm sao?"

Thiếu niên đáp:

"Đến đầy đủ thì động thủ mới hay, khỏi mất công ta phải đánh từng tên một, như vậy phiền phức lắm. Ha, nếu như các ngươi còn chưa đến đầy đủ, ta còn có thể chờ một lát."

Lời vừa nói ra, nhất thời kích động những người xung quanh nhảy dựng lên. Một người dáng vẻ cao lớn quát to:

"Tiểu tử ngươi dám mục hạ vô nhân, khẩu xuất cuồng ngôn, đợi lão tử đến giáo huấn ngươi. Ta cũng không cần người giúp sức."

Hán tử thân cao đó còn chưa kịp nhảy ra, lại có hai hán tử thân hình, phục sức giống hệt nhau chặn phía trước, cao giọng:

"Dương đại ca, xin huynh nhường cho chúng ta một hồi trước, người Thái Hồ Bang của chúng ta với hắn thù sâu như biển."

Hai người này liền lấy ra phán quan bút, nói:

"Các chư vị ở đây đều biết quy củ của huynh đệ Tần gia chúng ta, bất luận đối phương là một người hay một trăm người, hai huynh đệ chúng ta đều kề vai sát cánh giao chiến, trước tiên nói rõ như vậy, để cho ngươi khỏi nói chúng ta lấy hai đánh một. Mưu tiểu tử ngươi nghe đây: chỉ cần ngươi có thể vượt qua năm mươi chiêu dưới song bút của huynh đệ ta, hai huynh đệ chúng ta sẽ hướng ngươi dập đầu bái!"

Thiếu niên kia, ghé mắt nhìn qua, không hề bạt kiếm, cũng không hồi đáp lời khiêu chiến của bọn họ.

Kim Long Bang phó bang chủ nói:

"Hai vị đại ca, đừng có tranh giành, tiểu tử này có bao sức mà đòi vượt qua năm mươi chiêu dưới song bút của hai vị, chỉ sợ ba mươi chiêu đã bỏ mạng. Một mạng của hắn không quan trọng, nhưng nỗi tức giận của ta không giải trừ được. Xin thỉnh hai vị nhường ta lên trước."

Bỗng dưng có một người bộ dáng tựa như quan quân, dũng mãnh phóng lên, âm thanh như hồng chung, quát lớn:

"Các ngươi, bất kỳ người nào, cũng không được tranh! Tên đó là khâm phạm cướp ngựa, ta phải đưa hắn về kinh sư trị tội, sao cho các ngươi tranh đoạt? Đều lui xuống hết cho ta, một mình ta lên bắt hắn!"

Sử Nhược Mai nhỏ giọng nói:

"Muội biết người này, y là Hổ Nha Đô Úy Uất Trì Nam, là thống lĩnh cấm vệ quân của đương kim thiên tử, Long Kỵ Đô Úy Uất Trì Bắc là ca ca y. Hai huynh đệ y đều là nhất thân võ nghệ, vang danh trung ngoại, tính tình không khác biệt nhau lắm."

Niếp Ẩn Nương cười nói:

"Tướng lĩnh của triều đình cùng với các thủ lĩnh bang hội trên giang hồ lại cùng có mặt một nơi, cùng hướng một người tầm cừu, đây thật là kỳ lạ. Bất quá, nghe khẩu khí của Uất Trì đô úy, thì dường như y và những cường nhân này không từng có ước hẹn trước."

Sử Nhược Mai than:

"À, đáng tiếc, đáng tiếc."

Niếp Ẩn Nương hỏi:

"Đáng tiếc cái gì?"

Sử Nhược Mai đáp:

"Uất Trì Nam là một trang hảo hán, với uy danh và địa vị của y cùng với đám người kia là bất đồng, mặc dù không có bất kỳ ước hẹn gì thì cũng làm tổn hại thân phận."

oOo

Không nói tiếp chuyện hai tỷ muội âm thầm bàn luận, lại nói đám cường đạo kia bị Uất Trì Nam quát, đều bất giác ngẩn ra. Hán tử cao lớn kia đích thực là người táo bạo, hắn lại không biết tướng quân mặt đen chính là Uất Trì Nam, liền lập tức chửi lại:

"Ngươi, cái thứ đầu than đen, đây không phải nơi nói chuyện quan quân, đã đến đây, thì phải theo quy củ giang hồ của chúng ta, nha môn các ngươi cút đi, chọc tức ta, ta trước tiên sẽ cho ngươi ăn một quyền!"

Uất Trì Nam đại nộ hét:

"Đâu ra cái lý đó, ngươi là cái giống gì?"

Rồi không thèm nói thêm, y liền vung một tiên đánh tới. Kim Long Bang phó bang chủ nhận ra Uất Trì Nam thì giật mình kinh hãi, liền vội vàng nhanh bước lên đẩy hán tử cao lớn ra, cười trừ nói:

"Uất Trì tướng quân, ngài đừng nóng giận, chúng ta đêm nay có cùng cừu địch, nên thương lượng với nhau, thương lượng với nhau…. Vị Dương huynh đệ này nói chuyện không hiểu biết, ngài tha thứ một chút, tha thứ một chút… !"

May mà phó bang chủ Kim Long Bang nhanh đẩy hán tử kia ra, không để cho Uất Trì Nam đánh trúng. Uất Trì Nam một tiên đánh trúng vào khối đại thạch, "Ầm" một tiếng vang lên, khối đại thạch đã bị đánh tứ phân ngũ liệt. Hán tử kia nhìn thấy mà phát hoảng, mặc dù tính tình táo bạo cũng không dám nhiều lời nói thêm một câu.

Thiếu niên kia đột nhiên nói:

"Chư vị đừng lộn xộn, xin nghe ta một lời."

Nhìn thần khí của y, dường như y không coi những người này như là cừu nhân, ngược lại đang khuyên bảo bọn họ. Uất Trì Nam cảm giác thấy kỳ lạ, liền hỏi:

"Tốt, tiểu tử nhà ngươi muốn nói gì?"

Thiếu niên kia đáp:

"Uất Trì tướng quân, ta khuyên ngươi hãy để cho bọn họ cùng ta giao thủ trước. Ngươi hãy chuẩn bị cuối cùng."

Uất Trì Nam tức giận nói:

"Đây là đạo lý gì? Tiểu tử nhà ngươi thiên vị bọn chúng."

Thiếu niên nọ chỉ Tần gia song bút mà nói:

"Các ngươi nói ta cùng các ngươi cừu sâu như biển, ta cũng có chút hồ đồ không hiểu, chúng ta thì kết cừu gì?"

Hai huynh đệ hừ một tiếng, đáp:

"Tiểu tử nhà ngươi còn giả vờ! Cũng tốt, ta sẽ nói ra, không phải nói cho ngươi nghe mà là cho mấy vị ca ca ở đây nghe. Mọi người nghe qua để biết vì sao huynh đệ ta tranh lên đầu tiên."

Tần gia lão đại ngừng một chút rồi lại tiếp:

"Tháng trước người của chúng ta cùng với người của Hải Dương Bang tranh nhau bến sông. Tiểu tử này là người ngoài, nhưng lại muốn đa sự, giúp cho Hải Dương Bang đánh bại người của chúng ta, hủy sạch mười bảy phân đà của chúng ta thiết lập tại Thái Hồ. Đó không phải là cừu sâu như biển sao?"

Tần gia lão nhị bổ sung thêm:

"Lúc ấy hai huynh đệ của chúng ta đều không có mặt tại hiện trường, khiến cho bổn bang bị tổn thất nặng nề. Vốn chúng ta định trước tiên tìm Hải Dương Bang báo cừu, nhưng sau đó chúng ta điều tra thì bang chúng của bổn bang, mười phần có đến tám, chín là bị tên tiểu tử này đả thương, cho nên chúng ta đành tạm gác Hải Dương bang sang một bên, trước tiên là tính sổ với tiểu tử này."

Thiếu niên kia nói:

"Chuyện xảy ra, ngươi nói cũng không sai, nhưng ngươi lại bỏ qua nguyên nhân các ngươi cùng Hải Dương Bang ẩu đả với nhau, đợi ta bổ sung đây. Hải Dương Bang vốn là ngư dân ven bờ Thái Hồ tự tổ chức thành một bang hội, thế nhưng Thái Hồ Bang các ngươi đè ép đòi thu thuế hành nghề của ngư dân. Ngư dân nộp thuế cho quan phủ vốn đã nặng, các ngươi lại bóc lột thêm. Hải Dương Bang vì phải bảo vệ chính mình nên cùng với các ngươi giao chiến. Ta không giúp Hải Dương Bang chẳng lẽ ngược lại đi giúp các ngươi chế áp ngư dân sao?"

Thiếu niên lại nói tiếp:

"Làm cường đạo cũng không được đánh mất bản sắc hào kiệt, ở đâu không kiếm được cơm ăn thì lại đi cướp miếng ăn trong miệng dân nghèo, các ngươi hổ thẹn hay không hổ thẹn? Cho nên ta cho người của Thái Hồ Bang các ngươi mỗi người nếm chút lợi hại, thứ nhất là vì huynh đệ ngư dân mà trút nỗi tức giận, thứ hai cũng là cho các ngươi nhớ kỹ lấy lần giáo huấn này. Ta không có giết chết một người nào của các ngươi, như vậy đã là khách khí lắm rồi, các ngươi còn dám nói ta làm không đúng sao?"

Tần gia huynh đệ vừa xấu hổ vừa tức giận, đang muốn phát tác, Uất Trì Nam đột nhiên hét lớn:

"Nói rất có lý, làm rất đúng!"

Tần gia huynh đệ vốn đã thẹn quá hóa giận, nhưng lại bị Uất Trì Nam nói như vậy nên cũng không dám phát tác ngay. Thiếu niên nọ lại trỏ hán tử cao lớn hỏi:

"Ngươi thì sao? Ta và ngươi không định nói là thù sâu như biển chứ?”

Hán tử cao lớn đó đáp:

"Tuy không thể so với cừu sát phụ, hận đoạt thê, nhưng cũng không phải nhỏ. Chúng ta muốn cướp một chuyến tiêu, vốn dĩ miếng ăn đã đến miệng, tiểu tử nhà ngươi vì cái gì mà xen vào can thiệp, cứu thoát đoàn bảo tiêu đó?"

Thiếu niên kia đáp:

“Lão huynh ngươi ước chừng còn chưa có hiểu rõ, chuyến tiêu đó là hướng ngân do “Trì hà tổng quản” Lý Dương nhờ Trường An tiêu cục áp giải, không thể cướp được.”

Hán tử cao lớn hỏi:

"Vì sao mà không thể cướp được?"

Thiếu niên đáp:

"Số ngân lượng đó là dùng để phát cho dân công. Họ Lý đó làm quan ta có nghe qua, vốn là một vị quan tốt."

Hán tử kia nói:

"Bất kể hắn là quan tốt hay quan xấu, mặc ngân lượng dùng để làm gì, tóm lại ta chỉ biết thứ trắng trắng hoa hoa ấy là ngân lượng. Chúng ta làm nghề hắc đạo sinh sống, không cướp ngân lượng, chẳng lẽ ngươi muốn chúng ta uống gió tây bắc mà sống à?"

Thiếu niên kia cười đáp:

"Lời này của lão ca thật rất sai, nếu như là tài sản của tham quan, lão ca ngươi xuống tay hạ thủ, ta quyết không dám nói nửa lời. Nhưng ngươi cướp số ngân lượng này, chẳng những dân công sẽ bị đói, mà những chỗ khuyết của Hoàng Hà không được đắp đầy, càng sẽ khiến hàng nghàn vạn gia đình thê ly tử tán. Các ngươi không cướp chuyến tiêu đó, cũng chưa phải uống gió tây bắc, nhưng ngàn vạn gia đình kia đích thực đang phải uống gió tây bắc đó. Ta biết các ngươi cũng xuất thân từ trong cùng cực như họ, có thể nào lại chỉ lo cho bản thân mình?"




[Bấm xem chữ ký của Triệu Khanh]
Triệu Khanh's Inventory
Hoa6 Hoa3 Hoa5 Hoa1 Hoa4 HH4

Sửa bởi Minh Thiên : 14-02-2009 lúc 02:29 AM
Trả lời kèm theo trích dẫn
The Following 78 Users Say Thank You to Triệu Khanh For This Useful Post:
Hiện/ Ẩn Danh sách các thành viên cảm ơn!

  #13 (permalink)  
Cũ 14-02-2009, 12:48 AM
Avatar của Triệu Khanh
Triệu Khanh Triệu Khanh đang Offline

Nhóm dịch
Hương Tiêu Sát Thủ
 
Ngày gia nhập: Nov 2008
Nơi cư ngụ: Khanh Cô Cốc
Bài gửi: 387
xu: 12,210
Thanks: 699
Thanked 8,495 Times in 363 Posts
Triệu Khanh is on a distinguished road
Smile

Long Phụng Bảo Thoa Duyên
Nguyên tác: Lương Vũ Sinh
Dịch thuật: Dịch Phong
Hiệu đính: Triệu Khanh
Nguồn:
http://vandan.vn

Hồi Thứ Tư (Phần II)

 vip.vandan.vn :  :
Hán tử cao lớn là người chất phác, hắn gõ gõ đầu, rồi nói:

“Chà, nghe ngươi nói vậy tựa hồ cũng có điểm đạo lý, nhưng với quy củ lưu truyền của lục lâm chúng ta không giống, ngươi chờ ta suy nghĩ cẩn thận chút.”

Thiếu niên đáp:

“Được, ngươi cứ suy nghĩ đi.”

Uất Trì Nam nghe thấy thiếu niên này bảo hộ tiêu ngân của Trì hà tổng quản, không khỏi nhìn y bằng cặp mắt khác.

Kim Long Bang phó bang chủ quát:

"Chúng ta đến đây để giao đấu, không phải đến đây để phân tích đúng sai, lý lý luận luận làm cái gì. Đến, đến, đến đây, Kim Long Bang ba hương chủ chúng ta đến tái lĩnh giáo kiếm pháp của ngươi."

Hắn vốn là phó bang chủ kiêm hình đường chủ, bên ngoài còn mang theo hai vị hương chủ cùng đến, nghe khẩu khí của hắn tựa hồ cũng không kiên trì lấy một địch một mà muốn ba người cùng lên.

Uất Trì Nam chợt nói:

"Nghe hắn nói rất thú vị, ngại gì không nghe hắn nói tiếp?"

Thiếu niên kia bỗng nhiên cười dài chỉ vào phó bang chủ Kim Long Bang mà nói:

"Ngươi sợ ta nói, ta càng phải nói. Ngươi trên đường Lộ Bác, muốn chiếm đoạt một thiếu nữ, nhưng lại đánh không lại người ta. Do vậy ngươi đã tập hợp đồng bọn đến chặn cướp, lại ngầm phóng trộm mê hương, hành động của ngươi thực là hành động của phường hạ tam lưu làm xấu hổ giới lục lâm. Ta chỉ có cắt một nửa bên tai ngươi, chính là để ngươi hối cải, nhưng ngươi quả nhiên không biết cảm kích, lại còn tìm ta tầm cừu sao?"

Chúng nhân vội nhìn, quả nhiên tai trái của Kim Long Bang phó bang chủ kia chỉ còn lại có một nửa.

Uất Trì Nam giận dữ, quát lớn:

"Hay, ngươi, tên tặc hạ lưu, trước tiên ăn một tiên của ta!"

Thiếu niên kia phất tay áo gạt trường tiên của Uất Trì Nam sang một bên rồi nói:

"Uất Trì tướng quân, ngươi đừng quản chuyện của ta, bọn chúng đến đây là vì ta, muốn đánh, ta sẽ tự phụng bồi chúng. Hơn nữa, ngươi và ta cũng còn là đối đầu."

Uất Trì Nam chợt tỉnh lại, nói:

"Không sai, ta cũng muốn cùng ngươi giao đấu."

Thiếu niên kia nói:

"Tốt, ngươi hiện tai đã biết nguyên nhân vì sao ta an bài ngươi giao đấu cuối cùng rồi chứ."

Uất Trì Nam cũng là người chất phác trực tính, nghĩ sao nói vậy, lập tức không cần suy nghĩ, nói luôn:

"A, ta biết rồi, ngươi sợ sẽ bị ta bắt, khi đó không còn cơ hội tái đấu với bọn chúng. Cái này ngươi đừng lo, ta, ta, ta...."

Y vốn muốn nói: "Lũ người này đều là hỗn đản, ta khả dĩ thế ngươi giáo huấn bọn chúng." Nhưng đột nhiên trong thô lỗ nảy ra chút tinh tế, y bỗng dưng nghĩ: "Không được, ta nói như vậy, chỉ sợ đám cường đạo hỗn đản này sẽ bỏ chạy hết."

Thiếu niên kia cười nói:

"Ngươi không cần nói, ta đã biết tâm ý của ngươi. Nhưng Uất Trì Nam tướng quân, ngươi lượng đủ sức thắng ta không?"

Uất Trì Nam nghĩ, hắn vừa rồi tùy tiện phất ống tay áo một cái có thể đánh lệch trường tiên của mình sang một bên, công lực ấy quả thật cũng không thể xem thường, cho nên nói:

"Cái này, sợ rằng phải đánh qua mới biết."

Thiếu niên kia nói:

"Đúng vậy, ngươi không nắm chắc thắng ta, ta cũng không nắm chắc thắng ngươi, chỉ sợ rằng bất luận ai thắng đều sẽ tinh bì lực kiệt, muốn tái đấu một tràng nữa cũng sẽ lực bất tòng tâm."

Uất Trì Nam lại nghĩ: "Lời này nói cũng đúng, không cần ta với hắn đánh đến lưỡng bại câu thương, như vậy sẽ tiện nghi cho đám cường đạo này."

Thiếu niên kia lãnh đạm nói:

"Uất Trì tướng quân, ngươi nếu muốn đánh thắng ta, chỉ có một biện pháp, chính là ngươi cùng với nhóm người này cùng lên một lượt, may ra còn có ít hy vọng."

Uất Trì Nam giận dữ nói:

"Ngươi coi Uất Trì Nam ta là loại người nào mà có thể cùng đám cường đạo hỗn đản này liên thủ?"

Y không nhịn được tức giận, cuối cùng cũng mang bốn từ "hỗn đản cường đạo" trong mắt mắng ra. Quần đạo trợn mắt nhìn giận dữ. Tần gia huynh đệ nói:

"Uất Trì tướng quân, chờ chúng ta đuổi tiểu tử này đi sẽ tái thỉnh giáo tiên pháp của ngươi."

Thiếu niên kia nói:

"Rất hay, ngươi cũng đã biết bọn chúng là cái thứ gì. Đã không muốn "kính vị đồng lưu", thì tạm đứng qua một bên trước."

Uất Trì Nam không hiểu "Kính vị đồng lưu" tức là ý "Thanh trọc hỗn loạn", xấu tốt lẫn lộn, nhưng thiếu niên này bảo y tạm đứng qua một bên trước thì y hiểu. Y vò đầu rồi đột nhiên lại nói:

"A, còn có điểm không ổn!"

Thiếu hiên kia nói:

"Ngươi không cần lo lắng cho ta, đám người này, có thêm mấy tên nữa ta cũng không đặt trong lòng. Ta đánh đuổi bọn chúng xong, còn có thể phụng bồi ngươi đấu một trận. Nếu trước tiên đánh ngươi, sau đó đánh bọn chúng, dù có thắng được nhưng cũng phải mệt mỏi cố hết sức."

Uất Trì Nam liền xua tay, chuyển giận sang vui, nói lớn:

"Được, ngươi nói có lý. Tốt, ta sẽ an bài cuối cùng vậy!"

Đám cường đạo nghe hai người bọn họ, kẻ tung người hứng, tên nào cũng phẫn nộ. Ngoại trừ Kim Long Bang phó bàng chủ là đã nếm qua bản lãnh của thiếu niên, còn những người khác, mỗi người trên giang hồ đều có địa vị, đều là kẻ rất tự phụ. Thiếu niên này muốn bọn họ cùng lên, bọn họ có chút chần chừ. Hai tên hương chủ của Kim Long Bang chợt nói:

"Có ngoại nhân nấp ở bên kia, chỉ sợ là đồng bọn của tiểu tử này. Để chúng tôi trước tiên qua đuổi bọn chúng đi."

Nguyên lai bọn chúng đã phát hiện ra Niếp, Sử nhị nữ đang ở trên đại thạch nhìn sang.

Hai tên hương chủ Kim Long Bang này nói là muốn đi đuổi bắt đồng đảng của địch nhân, nhưng kỳ thật là do chúng đã từng biết qua sự lợi hại của thiếu niên, cho nên cố tình bỏ đi, để hòng chờ cho Tần gia huynh đệ với mấy người cùng thiếu niên kia động thủ xong, khi đó bọn chúng sẽ tùy tình thế mà hành động.

Ai ngờ bọn chúng còn chưa chạy khỏi vài bước, chợt thấy hai chân tê rần, kêu lên một tiếng rồi té nhào. Thiếu niên cười nói:

“Các ngươi trốn không thoát đâu, quay lại ngay! Ta đã nói rồi, muốn các ngươi nhất tề cùng lên, các ngươi còn chưa nghe rõ à?"

Tần gia huynh đệ thấy y chỉ xuất một ngón tay, cũng không biết là y đã dùng công phu "cách không điểm huyệt" đối phó với hai tên hương chủ Kim Long Bang, chỉ biết rằng y đột nhiên gây khó dễ. Bọn chúng sớm đã tập trung tinh thần, chuẩn bị động tác tựa như tên đã lắp vào cung. Lúc này không còn suy nghĩ gì nữa, hai huynh đệ một tả một hữu, hai ngọn phán quan bút hoành ngang sấn tới. Hán tử cao lớn ở xa cũng hét lớn một tiếng, quát:

"Mẹ nhà ngươi, lão tử còn chưa có động thủ, ngươi lại đã động thủ?"

Nguyên lai hắn cũng tưởng rằng thiếu niên kia đã phóng ám khí, không nhịn được để phân minh, một quyền đánh tới.

Thiếu niên bật nhanh song chỉ, "canh canh" hai tiếng, đã đánh cặp phán quan bút của Tần gia huynh đệ văng ra. Trở tay ấn xuống, nắm lấy quyền đầu của hán tử giữ lại, cười nói:

"Ngươi gấp cái gì, chờ cho người của các ngươi đều lên, ngươi đánh cũng không muộn. Ta bây giờ tặng trước cho ngươi một chiêu, để ngươi khỏi cho rằng ta nói khoác. Cần biết, người của các ngươi chưa lên một lượt mà ngươi đã động thủ là phải chịu tổn thất lớn đó."

Hai tên hương chủ Kim Long Bang lồm cồm bò dậy, vừa thẹn vừa tức, không làm gì khác hơn là đành phải quay trở lại cùng chúng nhân hợp thành một nhóm vây công thiếu niên.

Thiếu niên đơn chưởng liền đẩy, hất hán tử cao lớn ra, cười nói:

"Tốt, người của các ngươi cùng lên! Lại đây, lại đây!"

Quần đạo thấy võ công của thiếu niên thần kỳ như vậy, lúc này không còn để ý đến thân phận nữa, quả nhiên đồng loạt xông lên.

Thiếu niên xoay người một vòng, trường kiếm rút ra khỏi bao, một kiếm chém đứt Liên Tử Chùy của một tên, lại tiếp một kiếm đánh bay cương đao của tên khác, thân mình chớp động đã xuất hiện bên cạnh hán tử cao lớn.

Hán tử kia kêu lên:

"Không hay."

Hắn thấy kiếm quang chói mắt, biết không thể tránh kịp, liền nhắm mắt quát lớn:

"Ta liều mạng với ngươi !"

Song quyền giơ nên, tựa như sừng trâu, khom người phóng đến. Thiếu niên kia đón lấy hắn, vỗ vai rồi nói:

"Ngươi chưa nghĩ thông suốt sao? Vừa rồi ngươi đã đáp ứng ta, muốn suy nghĩ một chút mà."

Hán tử kia vừa mở hai mắt ra thì đã thấy thiếu niên sớm xẹt qua bên người, cùng với Kim Long Bang phó bang chủ tương đấu. Hán tử đứng ngây người phát ngốc, nói lớn:

"Ngươi đích xác là có điểm đạo lý, ta phục ngươi, không đánh với ngươi!"

Hắn nói xong liền chuyển thân, phi xuống núi. Thiếu niên cười nói:

"Tốt, Dương đại ca, ta kết giao với ngươi làm bằng hữu, chúng ta tại Kim Kê Lĩnh sẽ tái kiến!"

Kim Long Bang phó bang chủ một trượng đánh tới, thiếu niên kia thu lại tiếng cười, quát lên một tiếng:

"Về phần tên dâm tặc ngươi, ta không thể tha cho ngươi được. Giữ cho ngươi một mạng, nhưng phế bỏ võ công ngươi!"

Lời còn chưa dứt, y đã xuất ra một kiếm xuyên qua xương tỳ bà của hắn. Quần đạo trông thấy cả kinh vô cùng. Nhất là hai tên hương chủ Kim Long Bang hoảng sợ đến xiêu hồn lạc phách. Phải biết tên phó bang chủ Kim Long Bang này cũng không phải là tay mơ, võ công của hắn trong bang được liệt danh đệ tam, chỉ dưới Thôi trưởng lão và Sử bang chủ, một bộ Cầu Long Trượng Pháp trên giang hồ cũng rất có danh tiếng. Vậy mà hắn còn chưa thi triển được đến ba chiêu đã bị thiếu niên một kiếm đâm thủng xương tỳ bà, quần đạo có thể không kinh hãi sao? Hai tên hương chủ này đồng thời thầm nghĩ: "Nguyên lai hắn lần trước cắt đứt một nửa tai của phó bang chủ, vẫn còn là hạ thủ lưu tình, phó bang chủ còn không chịu nổi một kích, thì chúng ta còn đánh đấm cái gì?"

Hai tên hương chủ không hẹn mà cùng vứt bỏ binh khí, đang muốn dựa theo quy củ giang hồ cầu xin tha thứ. Thiếu niên cười nói:

"Niệm tình các ngươi chỉ là tòng phạm, lại hối ngộ kịp thời, ta sẽ trừng trị nhẹ nhàng!"

"Viu, viu", hai kiếm phóng ra, cắt bỏ một tên tai trái, một tên tai phải, rồi y lại nói:

"Cho các ngươi chịu đựng một chút thống khổ, để sau này nhớ kỹ, đi đi!"

Hai tên hương chủ không bị phế bỏ võ công như tên phó bang chủ, thì vô cùng hoan hỉ đâu còn dám oán thán, liền cùng nhau dìu tên phó bang chủ xuống núi.

Võ công của Tần gia huynh đệ so với Kim Long Bang phó bang chủ thì cao hơn một bậc. Bọn họ bình thường kiêu ngạo thành tánh, mặc dù lúc này trong lòng rúng động, nhưng cũng không chịu học theo hai tên hương chủ kia hướng địch nhân van xin tha thứ. Hai huynh đệ tâm ý như nhau, đều quyết định liều mạng, triển khai đấu pháp lưỡng bại câu thương, cùng thiếu niên cận chiến, một đôi phán quan bút, chiêu tiếp chiêu đều hướng vào các huyệt đạo yếu hại của đối phương.

Bọn họ hai huynh đệ đã tập võ với nhau từ nhỏ, tâm ý tương thông, phối hợp chặt chẽ, nhịp nhàng ăn khớp, cẩn mật vô cùng. Chỉ thấy hai cây phán quan bút đan xen lồng vào nhau nhau, tựa như rồng bay phượng múa, vây lấy thân trước, thân sau, bên tả bên hữu thiếu niên, đâm vào phóng tới, quả thực kinh hiểm vạn trạng, khiến người sợ hãi nói không lên lời.

Sử Nhược Mai nhìn thấy khẩn trương, khe khẽ hỏi:

"Vị bằng hữu của tỷ vì sao chỉ có thủ không công? Y rõ ràng là thừa sức tấn công lại địch nhân."

Niếp Ẩn Nương cười nói:

"Mỗi lần y hành sự đều ngoài ý liệu của người khác, ta cũng không rõ y có chủ ý cổ quái gì, nhưng tóm lại là có đạo lý của y."

Chợt nghe thiếu niên cất cao giọng nói:

"Các ngươi khi áp ngư dân, luận tội không nhỏ, nhưng nhân phẩm của các ngươi so với phó bang chủ Kim Long Bang thì hơn một bậc, nếu như cũng đâm thủng xương tỳ bà các ngươi, ta cảm thấy hình phạt tựa hồ quá nặng, chà, chờ ta nghĩ nghĩ chút, xem xử trí các ngươi như thế nào?"

Y tự mình nói tự mình nghe, như đang thương lượng với chính mình, dường như không coi việc tấn công hung dữ của hai huynh đệ ra một chút nào.

Tần gia huynh đệ tức đến thất khiếu bốc khói, nhưng bọn họ đang chạm trán là đại cường địch từ lúc sanh ra cho tới nay mới gặp, dồn toàn bộ tinh thần đối địch mà vẫn còn chút lo lắng, do vậy mặc dù tức giận cũng không dám chửi lại, sợ phân tâm khiến địch nhân chớp lấy cơ hội.

Thiếu niên kia đột nhiên kêu lên:

"Có rồi, có rồi! Ta nhớ các ngươi vừa rồi đã nói qua, nếu ta tiếp được các ngươi năm mươi chiêu, các ngươi sẽ hướng ta dập đầu bái phục, các ngươi hãy hướng ta dập đầu bái đi. Bây giờ ước chừng cũng đã được năm mươi chiêu rồi đó."

Uất Trì Nam cũng nói:

"Sớm đã quá năm mươi chiêu rồi!"

Thật là:

Hào khí can vân đấu quần đạo
Anh hùng vốn dĩ trọng anh hùng.

Muốn biết chuyện sau thế nào? Mời xem hồi sau sẽ rõ.




[Bấm xem chữ ký của Triệu Khanh]
Triệu Khanh's Inventory
Hoa6 Hoa3 Hoa5 Hoa1 Hoa4 HH4
Trả lời kèm theo trích dẫn
The Following 77 Users Say Thank You to Triệu Khanh For This Useful Post:
Hiện/ Ẩn Danh sách các thành viên cảm ơn!

  #14 (permalink)  
Cũ 16-02-2009, 06:06 PM
Avatar của Triệu Khanh
Triệu Khanh Triệu Khanh đang Offline

Nhóm dịch
Hương Tiêu Sát Thủ
 
Ngày gia nhập: Nov 2008
Nơi cư ngụ: Khanh Cô Cốc
Bài gửi: 387
xu: 12,210
Thanks: 699
Thanked 8,495 Times in 363 Posts
Triệu Khanh is on a distinguished road
Smile

Long Phụng Bảo Thoa Duyên
Nguyên tác: Lương Vũ Sinh
Dịch thuật: Dịch Phong
Hiệu đính: Triệu Khanh
Nguồn:
http://vandan.vn

Hồi Thứ Năm (Phần I)


Vô địch thần tiên phùng địch thủ
Đa tình hồng phấn hỏi tình lang

oOo
 vip.vandan.vn :  :
Thiếu niên kia nói:

"A nguyên lai là đã hơn ba mươi chiêu, lời các ngươi nói có tính hay không tính, dập đầu hay không dập đầu?"

Tần gia huynh đệ đâu chịu dập đầu, một lời không nói, tấn công càng gấp. Thiếu niên cười lạnh nói:

"Làm cường đạo ngoại trừ phải xem trọng một chữ nghĩa, còn phải xem trọng chữ tín nữa, các ngươi không biết sao?"

Uất Trì Nam cười nói:

"Nguyên lai làm cường đạo cũng có thứ phải xem trọng, nhưng bọn chúng lại có thể khi áp ngư dân, hiển nhiên không phải cường đạo thượng lưu. Ngươi giảng đạo lý với bọn chúng không phải là thừa thãi sao? Ta thấy, trừ phi ngươi đánh cho bọn chúng chịu quỳ gối xuống, nếu không bọn chúng nhất quyết không chịu hướng ngươi dập đầu đâu."

Thiếu niên nói:

"Đúng, hai người các ngươi cam tâm làm cường đạo hạ lưu không chịu dập đầu trước ta, ta đây không làm gì khác hơn là phải dụng đến vũ lực."

Bỗng dưng y đảo ngược mũi kiếm, chuôi kiếm đánh ra, Tần lão đại kêu ối lên một tiếng, hai gối quỵ xuống. Tần lão nhị thất kinh, chưa kịp tránh né đã bị thiếu niên phóng một cước trúng ngay đầu gối. Tần lão nhị cũng không giữ được thân mình liền quỵ xuống. Do lực quỵ xuống quá lớn, đầu cả hai đều đập xuống mặt đất, mặc dù lại ngửng lên ngay nhưng cũng có thể xem là chúng đã dập đầu.

Thiếu niên cười ha hả nói:

"Các ngươi như vậy đã dập đầu, ta sẽ miễn cho các ngươi hình phạt, lần sau nếu còn thị cường ép nhược, động phải tay ta, ta sẽ không cần các ngươi dập đầu mà sẽ xuyên thủng xương tỳ bà các ngươi, nhớ kỹ lời này, cút đi!"

Tần gia huynh đệ đứng lên, đầy mặt hổ thẹn, chỉ hận cha mẹ không sinh ra thêm hai chân nữa, vội vàng nhanh chóng đào tẩu, kỳ dư những cường đạo còn lại cũng đều hô nhau giải tán.

Chỉ trong chốc lát, quần đạo đều trốn đi hết không còn thấy bóng dáng tăm hơi, chỉ còn lại có Uất Trì Nam và thiếu niên kia. Uất Trì Nam giơ ngón tay cái lên khen:

"Đánh hay lắm, đánh rất tuyệt! Họ Mưu kia, ngươi cũng có thể coi là một hảo hán!"

Thiếu niên cười đáp:

"Tướng quân đã quá khen, thật xấu hổ không dám nhận."

Uất Trì Nam đột nhiên nhướng to mắt, kêu lên:

"Đáng tiếc, đáng tiếc!"

Thiếu niên kia hỏi lại:

"Cái gì đáng tiếc."

Uất Trì Nam nói:

"Đáng tiếc cho ngươi, tuy là một trang hảo hán, nhưng ta vẫn không thể không bắt ngươi giải lên kinh!"

Thiếu niên lại nói:

"Đáng tiếc, đáng tiếc!"

Uất Trì Nam hỏi:

"Ngươi thì đáng tiếc cái gì?"

Thiếu niên đáp:

"Ta an bài ngươi vào lúc cuối cùng, trong lòng vốn nghĩ, trận chiến này giữa ta và ngươi có thể được miễn bỏ, nhưng ngươi bây giờ lại nhất định muốn bắt ta, không có biện pháp nào, ta chỉ còn cách đánh với ngươi một trận. Tâm nguyện không đạt, vậy không phải đáng tiếc sao?"

Uất Trì Nam nhíu lông mày, nói:

"Ngươi cùng đám cường đạo đó kết oán, nghe ra đều là ngươi có đạo lý, do là tại đối phương.... "

Thiếu niên ngắt lời:

"Ta làm việc bao giờ cũng đều nói đạo lý."

Uất Trì Nam liền nói:

"Tốt, ta đây muốn nghe ngươi nói đạo lý của ngươi, ngươi vì sao lại tập hợp đồng đảng cướp ngựa của Hoàng Thượng, hơn nữa lại là đến hơn ba trăm thớt ngựa! Đó là Đại Uyển Lương Mã do Khang Cư Quốc tiến cống, Hoàng Thượng chuẩn bị dùng cấp cho vũ lâm quân sử dụng, ngươi có biết không?"

Thiếu niên kia cười đáp:

"Ta trước đó đều đã biết rõ."

Uất Trì Nam cả giận:

"Ngươi đã biết rõ tại sao còn ra tay, ở đây thì có cái đạo lý gì?"

Thiếu niên cười hỏi lại:

"Thống lĩnh vũ lâm quân bây giờ là Long Kỵ Đô Úy Tần Tương tướng quân phải không?"

Uất Trì Nam đáp:

"Không sai, chính là Tần đại ca, ngươi hỏi làm cái gì? Ngươi cũng biết Tần đại ca sao? Như vậy càng không nên cướp số ngựa đó."

Thiếu niên nói:

"Nghe nói Tần tướng quân rất giỏi về ngựa, tọa kỵ của hắn chính là thiên lý mã."

Uất Trì Nam liền nói:

"Uy, Ta bảo ngươi nói đạo lý của ngươi ra, ngươi vì sao lại cùng ta nói chuyện không đâu."

Thiếu niên kia cười nói tiếp:

"Tướng quân từ từ chớ nóng nảy, ta sẽ nói đến chánh đề. Tần tướng quân nếu là người giỏi về ngựa, ngự lâm quân do y thống lĩnh nhất định đều phải là nhân cường mã tráng chứ?"

Uất Trì Nam đáp lời:

"Cái này là đương nhiên. Người, ngựa của Vũ lâm quân đều là trong ngàn chọn một. Người là tráng sĩ, ngựa là tuấn mã, tuyệt không hàm hồ!"

Thanh niên kia lại hỏi:

"Vũ lâm quân chỉ có ba nghìn, nghe nói lại có đến gần bốn nghìn thớt ngựa, điều này có thật không?"

Uất Trì Nam hỏi lại:

"Uy, tiểu tử nhà ngươi làm sao lại biết rõ như vậy?"

Thiếu niên cười nói tiếp:

"Nói như thế, thì điều này là thật? Tốt, đây chính là đạo lý của ta. Ngươi đã nói số ngự mã ấy đều dùng để cấp cho vũ lâm quân sử dụng, nhưng vũ lâm quân tịnh không có thiếu ngựa, bọn họ còn cần thêm làm gì! Ta lấy đi ba trăm thớt ngựa của bọn họ, xem ra bọn họ cũng không có quan tâm."

Uất Trì Nam bực tức nói:

"Không thể nói như vậy được, ngươi lấy ngựa của Vũ lâm quân là nhiều hay ít, tổng lại đó là ngựa tiến cống cho Hoàng Thượng, ngươi không được động vào chúng."

Thiếu niên cười lớn nói:

"Ngươi là hưởng lộc của hoàng gia, những thứ đó của Hoàng Thượng đều không động tới được. Thân phận của ta với ngươi lại không giống, suy nghĩ cũng sẽ không giống. Ta chỉ hỏi về lý có nên hay không nên bắt? Không quản đó là Hoàng Thượng hay bách tính."

Uất Trì Nam nói:

"Tốt rồi, không quản ba trăm thớt ngựa đó là của ai. Ngươi cướp đồ của người, như thế nào mà ngươi lại còn chiếm lý?"

Thiếu niên đáp:

"Vũ lâm quân rất nhiều ngựa, ba trăm thớt ngựa này cấp cho vũ lâm quân tác dụng không lớn, thậm chí có thể là làm hại bọn chúng, nhưng nếu chúng ta lấy, chúng ta cũng có dũng sĩ, nhưng lại thiếu tuấn mã."

Uất Trì Nam kêu lên:

"A, ta đã minh bạch, ngươi chính là cầm đầu cường đạo?"

Thiếu niên cười nói:

"Lời này chỉ đúng có một nửa."

Uất Trì Nam thắc mắc:

"Phải là phải, không là không, tại sao lại là một nửa?"

Thiếu niên kia đáp:

"Ta hiện tại còn chưa chánh thức chiếm núi lập trại, nên không thể xem là đầu tử cường đạo. Bất quá, ta đúng là chuẩn bị gia nhập làm cường đạo. Thật không giấu giếm, sắp tới đây, có một đại hội lục lâm, các lộ hào kiêt chuẩn bị đưa Thiết Ma Lặc lên làm minh chủ, ba trăm thớt ngựa này, ta đã bắt mang đi làm lễ diện kiến, kết nghĩa với Thiết Ma Lặc. Uất Trì tướng quân, ngươi có muốn cũng không lấy lại được!"

Uất Trì Nam mặc dù tính tình hào sảng, nhưng rốt cục cũng là quan quân triều đình, nghe vậy không khỏi cả giận hét:

"Nguyên lai các ngươi là cường đạo muốn đối địch với triều đình, ta đây càng không thể thả ngươi được."

Thiếu niên cười nói:

"Tướng quân, lời của ngươi chỉ đúng có một nửa."

Uất Trì Nam hỏi:

"Như thế nào mà chỉ đúng có một nửa."

Thiếu niên kia liền đáp:

"Chúng ta là cường đạo, nhưng không nhất định là đối địch với triều đình, ít nhất hiện tại là không như vậy. Ta cướp số ngự mã kia, thậm chí có thể nói đối với Hoàng Thượng chỉ có tốt không hề có hại!"

Uất Trì Nam lấy làm lạ hỏi:

"Lời thuyết pháp này của ngươi nghe rất mới lạ, tốt, ta lại nghe xem đạo lý của ngươi."

Thiếu niên nói:

"Xin hỏi tại Ngụy Bác này, ai có quyền lực lớn nhất?"

Uất Trì Nam trả lời:

"Cái này còn phải hỏi, đương nhiên là tiết độ sử Điền Thừa Tự."

Thiếu niên lại hỏi tiếp:

"Tại Lộ Châu thì sao?"

Uất Trì Nam đáp:

"Đó là Tiết Tung."

Thiếu niên liền nói:

"Nói như vậy, Điền Thừa Tự tại Ngụy Bác, Tiết Tung tại Lộ Châu, cũng ngang với Hoàng Đế không sai."

Uất Trì Nam nói:

"Cũng có thể nói như vậy, bọn họ ở hai nơi đó đúng là thổ địa Hoàng Đế."

Thiếu niến kia mới cười nói:

"Theo như ta thấy, tại trong địa phận quản hạt của bọn họ, quyền lực của bọn họ so với Hoàng Đế còn lớn hơn, lão bách tính chỉ sợ tiết độ sử chứ tịnh không có sợ Hoàng Đế."

Uất Trì Nam yên lặng không nói, thiếu niên kia lại nở một nụ cười rồi nói:

"Vũ lâm quân của triều đình có ba ngàn, Điền Thừa Tự chiêu mộ dũng sĩ gọi là Ngoại Trạch Nam, quân số cũng không duới ba ngàn, biên chế giống như vũ lâm quân các ngươi, vốn đây là bất hợp pháp, triều đình vì sao không quản tới?"

Uất Trì Nam nói:

"Cái này, cái này, ngươi quản chuyện này để làm gì? Ngươi cũng đâu phải tể tướng."

Thiếu niên đáp:

"Lời này của ngươi nói sai rồi, Hoàng Đế đều quản không được, hà huống là tể tướng? Lại xin hỏi, triều đình có luật lệ, điền thuế phải có định quy, nhưng đám tiết độ sử đó, có được mấy tên là chiếu theo luật lệ trị dân? Có tên nào là không tham ô bỏ mặc phép nước, tàn hại bá tánh? Thu thuế ở Ngụy Bác , so với quy định của triều đình nặng hơn ba lần, gần đây Điền Thừa Tự cho con hắn định thân, sính lễ gửi đi đều là từ quan khố, những chuyện này, ngươi biết không? Ngươi nói ta không quản, Hoàng Đế có quản không?"

Uất Trì Nam thở dài nói:

"Ta cũng phẫn nộ như ngươi, nhưng đây là việc không thể tránh được. Bọn chúng đều có binh quyền, cho nên, cho nên..."

Thiêu niên cười nói:

"Cho nên triều đình muốn nhúng tay vào cũng không được, chỉ có thể quản những tên ăn trộm ngựa như ta, phải không?"

Uất Trì Nam nói:

"Ngươi định lái câu chuyện đi đâu nữa? Đến đây chúng ta hãy quay lại chính đề. Ngươi là muốn nói cho ta nghe đạo lý mà cướp ngự mã, cớ sao lại bỗng dưng chửi bới bọn tiết độ sử?"

Thiếu niên kia đáp:

"Ngươi còn nghe không minh bạch sao? Đó chính là đạo lý của ta! Cứ nghĩ, hiện tại là phiên trấn cát cứ, tiết độ sử chuyên quyền, thành thật mà nói, hiệu lệnh của Hoàng Thượng các ngươi thật sự là không ra khỏi cửa. Chúng ta là cường đạo thế thiên hành đạo, đối với Hoàng Đế các ngươi có cái gì là tổn hại? Nếu nói có người bị hại, là chỉ có các tiết độ sử các nơi và quan lại thuộc hạ của chúng, cái này không phải đối với Hoàng Thượng các ngươi có hữu ích lắm sao? Vũ lâm quân của y không dám đánh tiết độ sử, chúng ta dám đánh. Ta cướp ba trăm thớt ngựa đó của Hoàng Thượng, hiện tại cũng đã dùng để cùng quan quân Ngụy Bác, Lộ Châu đối địch. Gián tiếp mà nói, cũng đã giúp cho Hoàng Thượng các ngươi, làm suy yếu lực lượng của Điền Thừa Tự và Tiết Tung, Hoàng Thượng các ngươi mà biết chân tướng hẳn là còn cảm tạ chúng ta!"

Uất Trì Nam ngây người chốc lát rồi nói:

"Ngươi nói cũng có chút đạo lý, nhưng ta không thể mang điều ngươi nói chuyển tấu lên Hoàng Thượng được. Ta chỉ là là phụng mệnh của Tần đại ca đi bắt ngươi."

Thiếu niên nói:

"Tốt, ngươi thừa nhận ta có đạo lý là được. Phần chúng ta rốt cục không tránh khỏi một trận đánh là một chuyện khác."

Uất Trì Nam đột nhiên kêu lên:

"Uy, ta có một biện pháp, chúng ta có thể không cần đánh nhau, ngươi chịu nghe ta nói không?"

Thiếu niên kia nói:

"Xin nguyện nghe cao kiến của tướng quân."

Uất Trì Nam đáp:

"Không bằng ngươi mang thuộc hạ đầu thuận triều đình, như vậy không phải quá tốt sao? ta nguyện ý làm người dẫn lối cho các ngươi, thỉnh Tần đại ca mang các ngươi biên vào vũ lâm quân. Như vậy, ba trăm thớt ngự mã kia cũng coi như là mang cấp cho các ngươi, không cần phải truy cứu. Tương lai Hoàng Thượng muốn thảo phạt các phiên trấn cường hoành, các ngươi cũng có thể xuất lực."

Thiếu niên nọ ngửa mặt lên trời cười lớn nói:

"Ngươi xem ta có khiếu làm quan không, nhớ năm đó, Thiết Ma Lặc cũng đã từng cùng với huynh trưởng ngươi là Uất Trì Bắc và Tần Tương hai người cộng sự, cũng đã làm đến Tán Kỵ Đô Úy, kết quả y vì không chịu được thói xấu xa của bọn gian thần mà bỏ đi? Ta đây là người quen tự tại, so với Thiết Ma Lặc càng chịu không nhịn được tức giận, tướng quân, hảo ý của ngươi ta xin tâm lĩnh!"

Uất Trì Nam ngây người một hồi lâu, cố sự của Thiết Ma Lặc, y cũng biết, lập tức không tiếp tục khuyên nữa, thở dài một hơi rồi nói:

"Ta có lòng muốn cùng ngươi kết giao làm bằng hữu, nhưng đáng tiếc ta phụng lệnh cấp trên truy bắt, lại không thể không bắt ngươi, nói không được, chúng ta chỉ còn cách động thủ, thỉnh ngươi xuất kiếm ra!"

Thiếu niên kia ngược lại tra kiếm vào bao, cười nói:

"Ta chỉ đối với địch nhân mà ta thống hận mới dùng đến bảo kiếm. Ngươi đã có lòng cùng ta kết giao bằng hữu, ta sao có thể dùng kiếm với ngươi. Ta tay không bồi tiếp ngươi đôi chiêu!"

Uất Trì Nam nói:

"Uy, cái này không phải là trò đùa đâu."

Thiếu niên nói:

"Ta biết, ngươi chỉ cần để tâm thi triển, đả thương ta, bắt giữ, ta đều sẽ không trách ngươi."

Uất Trì Nam không khỏi có chút điểm tức giận, y thầm nghĩ: "Ngươi nếu biết ta không có chơi đùa, lại còn dùng tay không đối phó với trường tiên của ta, không phải là coi thường ta sao?"

Uất Trì Nam nộ khí bốc lên, liền nói:

"Được, ta đây sẽ xem công phu “không thủ nhập bạch nhận” của ngươi lợi hại ra sao."

Một tiên liền phóng ra, nhưng rốt cuộc trong lòng y cũng có chút thương tiếc, cho nên tiên này còn chưa dùng toàn lực.

Thiếu niên thân hình lay động, mu bàn tay đón lấy ngọn tiên, song chỉ kẹp lại rồi nói:

"Ngưỡng mộ tiên pháp gia truyền của tướng quân đã lâu, vì sao không sử ra."

Cái kẹp này khiến thân mình Uất Trì Nam chuyển động hai bước, Uất Trì Nam chấn kinh thầm nghĩ: "Tiểu tử này xác thật bản lĩnh phi phàm, ta nếu còn lưu tình, sẽ làm tổn hại đến uy danh Uất Trì gia thần tiên."

Thiếu niên song chỉ chưa kịp buông ra, Uất Trì Nam đã rung trường tiên lên. Thiếu niên cảm thấy không thể giữ được, liền vội vàng đảo người một thế "Đảo thái thất tinh bộ", tránh khỏi một tiên của Uất Trì Nam, trong lòng cũng rúng động: "Tiên pháp Uất Trì Cung truyền lại quả nhiên không tầm thường."

Uất Trì Nam là hậu nhân của Đường triều khai quốc Uất Trì Cung, Uất Trì Cung năm trước phụ tá Đường Thái Tông Lý Thế Dân nam chinh bắc thảo, một cây Thủy Ma Cương Tiên đã đánh gục không biết nhiều ít bao nhiêu hào kiệt, võ nghệ của Uất Trì Nam không kém hơn tổ tiên năm đó, y triển khai sáu mươi tư đường Thủy Ma Tiên Pháp, bàn, đả, lạp, chuyển, thôi, áp, quyển, tảo, mỗi chiêu mỗi thức, đều là vững như trầm lôi, nhanh như chớp điện. Niếp Ẩn Nương từ xa nhìn lại, chỉ thấy tiên ảnh bay lượn, bám chặt lấy thân mình ý trung nhân của nàng. Niếp Ẩn Nương mặc dù biết rõ bản lĩnh của thiếu niên kia, đối với y cực kỳ tin tưởng, nhưng cũng không khỏi âm thầm kinh hãi.

Nhưng nào biết Uất Trì Nam càng kinh hãi hơn, y chỉ nghe thấy thiếu niên kia luôn miệng tán dương:

"Hảo tiên pháp, hảo tiên pháp!"

Thế nhưng Thủy Ma Tiên Pháp của y, đến ngay cả chéo áo của đối phương cũng không chạm đến.




[Bấm xem chữ ký của Triệu Khanh]
Triệu Khanh's Inventory
Hoa6 Hoa3 Hoa5 Hoa1 Hoa4 HH4

Sửa bởi Triệu Khanh : 16-02-2009 lúc 10:27 PM
Trả lời kèm theo trích dẫn
The Following 70 Users Say Thank You to Triệu Khanh For This Useful Post:
Hiện/ Ẩn Danh sách các thành viên cảm ơn!

  #15 (permalink)  
Cũ 18-02-2009, 09:14 PM
Avatar của Triệu Khanh
Triệu Khanh Triệu Khanh đang Offline

Nhóm dịch
Hương Tiêu Sát Thủ
 
Ngày gia nhập: Nov 2008
Nơi cư ngụ: Khanh Cô Cốc
Bài gửi: 387
xu: 12,210
Thanks: 699
Thanked 8,495 Times in 363 Posts
Triệu Khanh is on a distinguished road
Smile

Long Phụng Bảo Thoa Duyên
Nguyên tác: Lương Vũ Sinh
Dịch thuật: Dịch Phong
Hiệu đính: Triệu Khanh
Nguồn:
http://vandan.vn

Hồi Thứ Năm (Phần II)

 vip.vandan.vn :  :
Uất Trì Nam tổ truyền có hai môn tuyệt kỹ, một là Thủy Ma Tiên Pháp, môn còn lại chính là công phu "Không thủ nhập bạch nhận". Tổ phụ y là Uất Trì Cung năm đó từng tại Khiêu Mã Giản tay không đoạt được thiết giáo của kiêu tướng Ngõa Cương trại là Đan Hùng Tín, cứu Lý Thế Dân thoát hiểm, nên danh lừng thiên hạ. Uất Trì Nam tư chất chậm chạp, tuyệt kỹ gia truyền còn chưa luyện đến hóa cảnh, không so được với ca ca y là Uất Trì Bắc, tuy nhiên cũng là một đại hành gia. Cho nên lần này, khi thiếu niên họ Mưu nói muốn dùng tay không đối phó với cương tiên của y, y lúc đầu còn cười thầm, cười thiếu niên này nông cạn không nhận thức được Thái Sơn, thực là múa búa trước cửa Lỗ Ban.

Nào ngờ, qua hơn mười chiêu, Uất Trì Nam mới biết "Thiên ngoại hữu thiên, nhân ngoại hữu nhân". Thiếu niên này bất quá chỉ dựa vào thân pháp khinh linh, tránh né nhanh nhẹn, thế nhưng dưới tiên pháp như gió cuồng sấm giật của y vẫn thấy nhàn nhã điềm tĩnh tấn công. Công phu "Không thủ nhập bạch nhận" của thiếu niên này chứa nhiều thủ pháp, ngay cả y cũng chưa từng học qua, xem ra quyết không dưới ca ca Uất Trì Bắc.

Uất Trì Nam nghĩ thầm: "Ca ca mỗi lần dùng công phu “Không thủ nhập bạch nhận” cùng ta quá chiêu, ước chừng cứ khoảng năm mươi chiêu thì khả dĩ đoạt được cương tiên của ta. Nhưng ca ca từng chỉ giáo ta bí quyết chữ "Huyền", trong lúc nguy cấp, khả dĩ có thể dụ cho địch nhân tiến vào trung lộ, sau đó sử ra chiêu thức tiên pháp sát thủ "Bát phương phong vũ hội Trung Châu", bất luận công phu “Không thủ nhập bạch nhận” của đối phương lợi hại thế nào, chỉ cần hắn không phải người nhà Uất Trì, sẽ quyết không thể hóa giải được!"

Nhưng lập tức y lại nghĩ: "Bất quá, nếu như ta sử chiêu sát thủ thần tiên này, sẽ đánh thiếu niên họ Mưu không chết cũng bị trọng thương, hắn cũng là một trang hảo hán anh hùng vậy!"

Uất Trì Nam còn có lòng thương tiếc, nhất thời trù trừ không quyết, nhưng thiếu niên kia càng lúc càng nhanh càng gấp, trong nháy mắt đã qua đi hơn ba mươi chiêu, Uất Trì Nam âm thầm kinh hoảng, trong lòng thầm nghĩ: "Không hay, sắp đến năm mươi chiêu, công phu của tiểu tử này còn trên ca ca ta, ta nếu không dùng chiêu đó, cương tiên nhất định sẽ bị hắn đoạt mất, ai da, thực là làm khó ta, dùng hay không dùng?"

Thiếu niên nọ thấy Uất Trì Nam đã cầm cự qua hơn bốn mươi chiêu, tiên pháp vẫn như trước không hề sơ hở, trong lòng cũng rất bội phục. Hốt nhiên y thấy cước bộ của Uất Trì Nam loạng choạng, trung lộ lộ ra một khoảng trống sơ hở. Thiếu niên này là người cực kỳ tinh minh, nếu như đối thủ là một người khác, y quyết sẽ không dám liều lĩnh khinh địch tiến tới. Thế nhưng y đã thấy rõ Uất Trì Nam là mãng hán hữu dũng vô mưu, không nghĩ mãng hán này cũng biết dùng kế trá ngụy. Y liền lập tức từ trung lộ đột nhập vào chuẩn bị dùng thủ pháp xảo diệu để đoạt cương tiên của Uất Trì Nam mà không khiến cho đối phương bị thương chút nào.

Tâm niệm vừa động, Uất Trì Nam xoay mình quát lớn:

“Cẩn thận!”

Cương tiên quét nhanh, nhất thời nổi lên hàng ngàn tiên ảnh trùng trùng điệp điệp phủ lấy thân hình thiếu niên. Một cây Thủy Ma Cương Tiên nặng sáu mươi tư cân, trong sát na đó đã biến thành một cây nhuyễn tiên có thể hóa lực “Nhiễu Chỉ Nhu”, một vòng tựa sóng ba đào dồn dập vỗ tới. trong nhu có cương, trong cương có nhu, thực là biến hóa khôn lường, thần diệu vô cùng, một chiêu này chính là chiêu sát thủ thần tiên “Bát phương phong vũ hội Trung Châu” của Uất Trì gia!

Chiêu này do Uất Trì Cung lúc về già sáng tạo ra, chuyên dùng để phá công phu “Không thủ nhập bạch nhận” của địch nhân, không thuộc sáu mươi tư chiêu Thủy Ma Tiên Pháp. Lại nói trở lại cố sự xưa: Nguyên lai năm đó Uất Trì Cung sau khi tay không đoạt giáo, bắt sống Ngõa Cương trại kiêu tướng Đan Hùng Tín, có một lần yến tiệc cho các công thần, Tần Quỳ (Tần Thúc Bảo) hỏi y rằng:

“Thủy Ma Tiên Pháp của ngươi, mưa gió không thấu, nếu người khác cũng dùng công phu “Không thủ nhập bạch nhận”, có thể đoạt được cương tiên của ngươi không?”

Uất Trì Cung đáp:

“Cái này quyết không thể!”

Tần Quỳ lại hỏi:

“Không thủ nhập bạch nhận của ngươi rất lợi hại, đương thời không ai có thể thắng ngươi. Ngươi liệu có thể tùy tâm sở dục, bất kể đối phương dùng binh khí gì đều có thể đoạt được không?”

Uất Trì Cung đáp:

“Ngươi là đại ca ta, ta không dám giấu ngươi, môn công phu này có lẽ trước mắt không ai có thể thắng ta, nhưng ta cũng chưa luyện đến hóa cảnh, gặp phải người võ nghệ thật sự cao minh, ta cũng vị tất đoạt được vũ khí của họ. Ví dụ như song giản của lão huynh đây, nếu thực cùng ta giao đấu mà nói, ta không dám chỉ bằng đôi nhục chưởng đấu lại.”

Tần Quỳ lại hỏi:

"Tốt, nếu như ngươi luyện thành, thì sẽ đạt tới cảnh giới xuất thần nhập hóa thế nào?”

Uất Trì Cung đáp:

"Môn công phu này của ta, thế đại tương truyền, ảo diệu vô cùng, nếu như thật sự luyện đến hóa cảnh, bất luận địch nhân cường mạnh đến đâu, nhất định có thể đoạt hạ được binh khí của hắn.”

Tần Quỳ cười nói:

"Nếu như “dĩ tử chi mâu, công tử chi thuẫn”, có một người tinh thông công phu “Không thủ nhập bạch nhận”, lại có một người tinh thông sáu mươi tư đường Thủy Ma Tiên Pháp của ngươi, hai người giao đấu, Thủy Ma Cương Tiên có bị đoạt? Hay là người chỉ dùng không thủ sẽ bị cương tiên đả chết?”

Uất Trì Cung ngây người một hồi lâu, rồi nói:

"Cái này ta cũng chưa từng nghĩ qua.”

Sau cuộc nói chuyện đó, Uất Trì Cung đã dồn hết tâm trí để giải quyết nan đề mà Tần Thúc Bảo đưa ra. Cuối cùng y sáng tạo ra một chiêu tiên pháp “Bát phương phong vũ hội Trung châu.” Bởi vì bản thân y là một đại hành gia về “Không thủ nhập bạch nhận”, cho nên một chiêu sáng tạo ra này có thể khiến đối phương sử dụng bất kỳ thủ pháp nào, nếu như không lui nhanh sẽ bị đánh không chết cũng trọng thương. Cũng vì thế mà Uất Trì Nam trì hoãn không muốn sử dụng chiêu này.

Nhưng thiếu niên họ Mưu nhất thời coi thường, khinh địch tiến lên, trong giây lát chỉ thấy tiên ảnh trùng trùng điệp điệp tựa như trái núi áp xuống, y quát lên một tiếng:

"Hảo tiên pháp!"

Ngay trong sát na đó, y thi triển tuyệt đỉnh khinh công, thân hình bốc lên khỏi mặt đất. Trường tiên của Uất Trì Nam cuốn đến, vừa vặn giữ lấy đùi bên trái của y kéo xuống!

Uất Trì Nam quát:

"Ngã này, ngã này!"

Thiếu niên kia chợt cười nói:

"Chưa chắc đâu!"

Thân hình đang treo trên không, đột nhiên tả cước bay ra nhằm cổ tay của Uất Trì Nam phóng thẳng tới. Uất Trì Nam cũng không nghĩ được rằng cương tiên đã quấn chặt một bên đùi y, vậy mà y còn đủ lực tung ra một cước, đột ngột không kịp phòng bị, cổ tay nắm cương tiên bị y một cước đá trúng, nhất thời cả cánh tay tê dại, cương tiên rơi ra!

Thiếu niên kia mang theo cả cương tiên, giữa không trung xoay người hạ xuống, bình ổn đứng trên mặt đất, mặt không đỏ, hơi thở không gấp, cười hì hì gỡ Thủy Ma Cương Tiên ra, hai tay đưa qua trả lại cho Uất Trì Nam.

Uất Trì Nam tiếp nhận cương tiên, mặt đen nghệt ra, ngây ngốc một khắc, đột nhiên kêu lên:

"Họ Mưu kia, ta lần này thực là phục ngươi rồi!"

Thiếu niên nói:

"Đa tạ tướng quân hạ thủ lưu tình, nếu không thì chân phải của ta sớm đã bị đánh gãy. Chúng ta lần này coi như bình thủ."

Uất Trì Nam lòng dạ thẳng thắn, nghĩ sao nói vậy, liền nói:

"Không phải, khi Thủy Ma Cương Tiên của ta quấn được ngươi, mặc dù không dùng toàn lực, nhưng trong hoàn cảnh như vậy, ngươi vẫn tung ra được một cước, cũng đã cước hạ lưu tình, không làm tổn thương gân mạch ta, ta cũng biết chắc như vậy. Ta sẽ không nói lời khách khí nữa, ha ha, nếu như chúng ta vừa rồi có địch ý, thì tất sẽ lưỡng bại câu thương, nhưng nhất định ta bị ngươi đánh trọng thương nặng hơn. Cho nên ta thực sự khâm phục ngươi, hướng ngươi nhận thua."

Thiếu niên kia nói:

"Ai thua ai thắng, hà tất phải so đo? Chúng ta không đánh không quen, điều này mới thật đáng vui mừng!"

Uất Trì Nam kêu lên:

"Đúng, có thể kết giao với một một bằng hữu như ngươi, trong lòng thực sự vô cùng vui sướng! Ta vì ngươi mà bị giáng ba cấp cũng không một câu oán thán."

Thiếu niên họ Mưu cười nói:

"Ha, khi Tần đô úy sai ngươi xuất kinh, đã nói qua như vậy sao? Nhưng ngươi bất tất phải lo lắng... "

Uất Trì Nam nói:

"Ta lo lắng cái gì chứ? Mưu huynh đệ, ngươi nghĩ sai về ta rồi, làm quan hay không làm quan ta không để trong lòng. Bất quá, do nhà ta là hậu nhân công thần, mấy đời thụ ân triều đình cho nên không thể cùng ngươi làm cường đạo."

Thiếu niên cười nói:

"Ta không có nói như vậy, ta cũng biết ngươi tịnh không tham phú quý công danh. Nhưng theo như ta thấy, Tần đô úy sẽ không chấp pháp như sơn, tấu lên với Hoàng thượng để biếm ngươi ba cấp quan."

Uất Trì Nam hỏi:

"Sao ngươi nghĩ vậy? Ngươi không biết Tần đại ca này của ta là người thiết diện vô tư sao? Ta lần này nhục mạng quay về, y có thể để yên không xử phạt ta sao?"

Thiếu niên liền giải thích:

"Ngươi cũng biết huynh trưởng ngươi cũng giống như vị Tần đại ca này đều là bằng hữu tối hảo của Thiết Ma Lặc, ngươi quay về bất tất phải giấu giếm, cứ theo sự thật mà nói lại với Tần đô úy, ta cướp số ngự mã ấy là để tặng cho Thiết Ma Lặc, y mặc dù là thiết diện vô tư cũng nhất định không tấu lên Hoàng thượng."

Uất Trì Nam hỏi:

"A, ngươi nói là Tần đại ca sẽ làm vậy vì muốn giữ vẹn mối giao tình với Thiết Ma Lặc?"

Thiếu niên đáp:

"Không hẳn như vậy, nhưng nếu y tấu rõ với Hoàng thượng, Hoàng thượng đương nhiên sẽ bắt y đi tiễu trừ Thiết Ma Lặc. Hoàng thượng cũng biết y và Thiết Ma Lặc có giao tình, y không sợ hoàng thượng nghi ngờ sao? Lúc đó y sẽ lâm vào thế tiến thoái lưỡng nan. Cho nên chỉ cần ngươi nói thật với y, y sẽ vì ngươi mà giữ kín, không lý nào lại hành tội ngươi? Tóm lại, trên quan trường tổng thể không ngoài một chữ "Huyền", hiện tại đạo phỉ vô số, y nói nhất thời không tra ra đạo tặc cướp ngự mã là ai, thì Hoàng thượng của các ngươi cũng chẳng có biện pháp gì, đây chỉ là chuyện nhỏ, lâu rồi cũng sẽ quên đi."

Uất Trì Nam như vừa tỉnh mộng, vòng tay nói:

"Đa tạ chỉ giáo, cáo từ, bao giờ ngươi đến Trường An, ta và ngươi sẽ đối ẩm một trận thống khoái!"

Nói xong lại lập tức lại cười ha hả:

"Bất quá, ngươi làm sao có thể đến được Trường An? Ta cơ hồ quên mất ngươi là đạo tặc!"

Thiếu niên cười nói:

"Thế sự vốn không thể dự liệu được, nói không chừng ta cũng sẽ đến Trường An ngao du. Khi đó nhất định sẽ bái phỏng tướng quân. Ha ha, chỉ cần ngươi không sợ ta làm liên lụy đến ngươi là được."

Hai người cười lớn chắp tay chào từ biệt. Uất Trì Nam một mình xuống núi, Niếp Ẩn Nương cùng với Sử Nhược Mai cũng mới đi đến.

Thiếu niên kia tiến lên nghênh tiếp, cười nói:

"Đa tạ nàng đến cổ vũ ta, ta lúc không thấy nàng tới còn tưởng là lệnh tôn đã ngăn cản."

Y lại quay sang hỏi:

"Vị tiểu muội này là ai vậy?"

Niếp Ẩn Nương đáp:

"Phụ thân ta không quản thúc ta, hôm nay đến muộn là bởi trong phủ Tiết độ sử của Điền Thừa Tự có chuyện hỗn loạn."

Thiếu niên liền hỏi:

"Xảy ra chuyện gì?"

Niếp Ẩn Nương đáp:

"Ta sẽ nói cho huynh sau, trước hết ta xin giới thiệu với huynh, đây là Hồng Tuyến muội muội mà ta thường nhắc với huynh, nhưng hiện tại nàng ta đã cải tính danh, gọi là Sử Nhược Mai."

Tiếp theo quay sang Sử Nhược Mai, Niếp Ẩn Nương nói:

"Vị đại ca này họ Mưu, tên gọi Thế Kiệt. Y là đệ tử đời thứ tư của Cầu Nhiêm Khách, thúc thúc y, Mưu Thương Lãng mấy năm trước từng đến Trung Nguyên, với Đoàn Khắc Tà cũng có một đoạn duyên. Mưu Thương Lãng hiện tại là đảo chủ Phù Tang đảo."

Hai người hành lễ diện kiến xong, Mưu Thế Kiệt nói:

"Sử cô nương cùng Đoàn thiếu hiệp có quen biết sao?"

Niếp Ẩn Nương cười nói:

"Không chỉ có quen biết, y...."

Sử Nhược Mai hai má đỏ hồng, khẽ liếc Niếp Ẩn Nương một cái, Niếp Ẩn Nương liền đổi giọng nói:

"Không chỉ quen biết, bọn họ còn là bằng hữu rất tốt, thật không dám giấu... "

Sử Nhược Mai vội bịt miệng Niếp Ẩn Nương, nhưng Niếp Ẩn Nương cũng đã kịp nói xong:

"Thật không dám giấu, ta đến đây không phải để cổ vũ cho huynh, ta đến là vì sự tình của Nhược Mai muội muội, đến nhờ huynh giúp đỡ."

Mưu Thế Kiệt nói:

"Xin cứ nói, chỉ cần ta có thể làm, ta sẽ tận hết sức."

Niếp Ẩn Nương nói:

"Chuyện này không cần huynh phải phí sức, ta chỉ muốn nhờ huynh nghe ngóng về một người."

Mưu Thế Kiệt hỏi:

"Là ai vậy? A, là Đoàn thiếu hiệp Đoàn Khắc Tà phải không?"

Niếp Ẩn Nương sớm đã nở nụ cười đáp:

"Đúng rồi, là Đoàn Khắc Tà."

Mưu Thế Kiệt lộ chút vẻ kỳ lạ, nghĩ thầm: "Hai người nếu đã cùng hắn quen biết vậy còn cần ta nghe ngóng làm gì."

Niếp Ẩn Nương đoán ra trong lòng y đang nghĩ điều gì, cười nói:

"Huynh thông minh một đời mà hồ đồ nhất thời. Nhược Mai muội muội là nữ nhi nhà lễ giáo, mặc dù quen biết Đoàn Khắc Tà, nhưng cũng chưa gặp qua trên giang hồ."

Mưu Thế Kiệt nói:

"A, thì ra hai người không biết địa chỉ của Đoàn thiếu hiệp, muốn nhờ ta giúp đỡ dò hỏi phải không? Nhưng thật không dám giấu, ta đã nghe danh Đoàn thiếu hiệp từ lâu, nhưng cũng chưa từng gặp mặt."

Sử Nhược Mai vô cùng thất vọng, Mưu Thế Kiệt lại cười:

"Bất quá, chuyện này cũng rất dễ dàng thu xếp. Khoảng mười ngày nữa, quần hùng lục lâm tại Kim Kê Lĩnh mở quần anh đại hội, chuẩn bị đưa Thiết Ma Lặc lên làm minh chủ. Đoàn thiếu hiệp và Thiết Ma Lặc có giao tình sâu sắc, nghe nói còn trên cả thân thích, lúc đó chắc chắn sẽ đến. Hai người lên Kim Kê Lĩnh có thể gặp y ở đó."



[Bấm xem chữ ký của Triệu Khanh]
Triệu Khanh's Inventory
Hoa6 Hoa3 Hoa5 Hoa1 Hoa4 HH4

Sửa bởi Minh Thiên : 25-02-2009 lúc 06:49 PM
Trả lời kèm theo trích dẫn
The Following 74 Users Say Thank You to Triệu Khanh For This Useful Post:
Hiện/ Ẩn Danh sách các thành viên cảm ơn!

Gửi trả lời

Bookmarks

Tags
long phụng bảo thoa duyên, longphungbaothoaduyen, truyện kiếm hiệp, truyenkiemhiep, vandan



Đang xem: 1 (0 thành viên và 1 khách)
 
Công Cụ
Dạng sắp xếp bài

Quyền hạn Gửi bài
Bạn không thể gửi chủ đề
Bạn không thể gửi trả lời
Bạn không thể gửi đính kèm
Bạn không thể sửa bài của mình

Mã BB đang Mở
[IMG] đang Mở
Mã HTML đang Tắt
Trackbacks are Mở
Pingbacks are Mở
Refbacks are Mở


Tất cả thời gian được tính theo GMT +7. Bây giờ là 11:35 PM.


Powered by vBulletin® Version 3.8.4
Copyright ©2000 - 2010, Jelsoft Enterprises Ltd.
VIP|dịch truyện kiếm hiệp|xả stress|truyenkiemhiep vip|Dien hoa, hoa tuoi dep|ALEX
RSS RSS 2.0 XML MAP