Xem Bài viết riêng lẻ
  #8 (permalink)  
Cũ 09-11-2009, 03:31 PM
Avatar của chimcanhcut
chimcanhcut chimcanhcut đang Offline
Văn Đàn Cư Sĩ
 
Ngày gia nhập: Oct 2009
Nơi cư ngụ: Bắc Cực
Bài gửi: 446
xu: 8,200
Thanks: 996
Thanked 12,090 Times in 445 Posts
chimcanhcut is on a distinguished road
Mặc định

[Nạp Thiếp Ký] Bách Điểu Triều Phụng - Phần I
Chương 8 : Làm thấy người đâu phải là dễ.

Nguyên tác: Mộc Dật
Xào nấu: chimcanhcut


Ài, chẳng còn nhớ Dương Thu Trì với Mạnh Thiên Sở trong nhà đứng thứ mấy, nhưng chimcanhcut thì đúng là con út, thế nên thèm một cô em gái để làm uy lắm, nhưng mà kiếp này vô vọng rồi, đành nhờ vào truyện vậy.

 vip.vandan.vn :  :

.
Dương Thiên Sở mặt đỏ dần, đúng thế, cái ‘ Đại Minh hình luật’ mà hắn ngốn ngấu chẳng qua là thứ hỗn độn, chủ yếu là viết luật hiện hành, rất ít đề cập tới quy trình thực thi luật phải làm thế nào. Ở thời cổ đại cũng chẳng có một trình tự chính xác đảm bảo nào, đối với các vụ án dân sự thường thường là dụng thủ đoạn hình phạt để xử lý, cho nên Dương Thiên Sở chỉ đọc có mỗi Đại Minh hình luật là không đủ, đụng tới việc xử lý theo thủ tục như là chịu chết rồi.
Nếu Hạ Phương Nghi đã cười mình, thì hẳn là nàng cũng biết. Mao chủ tịch có dạy rồi ‘khiêm tốn làm người ta tiến bộ’, Dương Thiên Sở cúi người hành lễ:
- Nương tử! Nhờ nàng chỉ điểm cho vi phu mở mang đầu óc ngu muội, vi phu cảm kích khôn cùng.
Phi Yến cùng Tống Vân Nhi thấy cử chỉ khoa trương của hắn thì cười khúc khích. Hạ Phượng Nghi cố nhịn cười nói:
- Chàng hỏi thiếp thì cũng bằng hỏi đường người mù rồi. Thiếp đôi với luật pháp một khiếu cũng chẳng thông, nhưng mà thiếp biết. Sư gia đều là quan lão gia mời riêng, cho nên bình thường không làm việc ở mấy chỗ công khai như công đường hay phòng đóng dấu, cho nên Tống tri huyện thăng đường không gọi chàng đi cùng.
Tống Vân Nhi cười hi hi xen vào:
- Ca ca, Phượng Nghi tỷ tỷ nói đúng đấy, muội có theo vị sư gia trước làm viêc nên có thể khẳng định.
Tống Vân Nhi bị Hạ Phượng Nghi đánh bả, giờ lúc nào cũng Phượng Nghi tỷ tỷ, thế nên hắn ăn sái được trở thành ca ca. Dương Thiên Sở là con út trong gia đình, hắn luôn ao ước có một cô em gái, nhất là cô em bướng bỉnh hay làm nũng để hắn thỉnh thoảng hưởng cái hư vinh của người anh. Thế nên với cô tiểu muội từ trên trời rớt xuống này, hắn không những không có gì dị nghị, còn rất vui.
- Vậy… vậy thì sau này ta làm việc ở đâu?
- Ở nội nha, đợi lát nữa Tống tri huyện thối đường rồi sẽ mang cáo trạng về cho chàng xử lý.
- Xử lý? Xử lý như thế nào?
Hạ Phương Nghi ấp úng:
- Điều.. điều này thì thiếp không biết rồi.
Hạ Phượng Nghi không biết thì Phi Yến cũng không biết được rồi. Dương Thiên Sở nhìn Tống Vân Nhi. Tống Vân Nhi cũng nín thinh không có ý kiến gì.
Dương Thiên Sở thở dài, nhận thấy mình chỉ đọc có mỗi điều khoản ghi trên { Đại Minh hình luật}, nên không chẳng hề biết trình tự xử lý vụ án và cách thức công văn, khi phải chính thức thụ lý một vụ án thì không biết phải làm thế nào. Sớm biết thế trên đường đi kiếm người hiểu việc để thỉnh giáo rồi. Ôi, chỉ có thể tự trách mình quá coi thường, cho rằng đọc hết {Đại Minh hình luật} là cái gì cũng hiểu rồi.
Làm sư gia quả thật không đơn giản!
Bây giờ phải làm sao đây? Dương Thiên Sở lo sốt vó, đi đi lại lại trong phòng như kiến bò chảo nóng. Tí nữa Tống tri huyện khuân đến một chồng cáo trạng cho mình xử lý, chẳng lẽ mình lại nói, lão gia, tôi chỉ biết phá án thôi, mấy cái cáo trạng này ngài tìm người khác xử lý đi, ài, thế thì đeo mo vào mặt cũng không hết nhục!
Hạ Phương Nghi cũng lo thay cho hắn, bảo:
- Hay là chàng tìm ai đó lén hỏi xem sao?
Dương Thiên Sở đứng lại, xem ra bây giờ chỉ còn cách này thôi:
- Hỏi ai mới được đây?
Hạ Phượng Nghi hiến kế:
- Trong nha môn hiểu luật pháp, sợ rằng chỉ có thư lại trong hình phòng thôi. Dù sao Tống tri huyện thăng đường còn phải một đoạn thời gian nữa, hay là chàng tới hình phòng, tìm xem có ai hiểu chuyện này hỏi xem sao.
- Chủ ý này hay lắm! Ta đi ngay đây.
Dương Thiên Sở dợm bước thì nghĩ ra một việc dừng lại:
- Thế này cũng không ổn, bọn họ sau này là cấp dưới của ta, sẽ thay ta xử lý không ít vụ việc, nếu biết ta không rành mấy vụ này mất mặt chỉ là việc nhỏ, nếu họ lợi dụng làm việc tệ đoan sau lưng thì hậu quả càng nghiêm trọng. Tìm họ cũng không ổn.
Hạ Phượng Nghi ngẫm một hồi, thấy Dương Thiên Sở nói không sai. Lòng cũng lo lắng lắm nhưng chưa nghĩ ra cách nào.
Dương Thiên Sở lại tiếp tục “ chiến dịch hành quân” quanh căn phòng. Chợt phát hiện Tống Vân Nhi đứng ở một góc che miệng cười. Mắt Dương Thiên Sở sáng lên, phải rồi cô bé này là con Tống tri huyện, tất nhiên hiểu nội tình nha dịch, bình thường lại thích chạy đông chạy tây, đặc biệt hứng thú với mấy vụ án, hẳn có cách. Quen nhau chưa lâu nhưng Dương Thiên Sở cũng hiều được Tống Vân Nhi, nhìn điệu cười gian xảo đó, biết chắc cô bé này có kế rồi. Liền đi tới bên cạnh Tống Vân Nhi, dùng giọng nói ngọt ngào nhất có thể:
- Hảo muội muội, muội thông minh cơ trí chắc chắn có cách giúp đỡ ca ca rồi. Mau nói cho ca ca đi, sau này ca ca nhất định báo đáp.
Tống Vân Nhi nhăn mặt nói:
- Trời ơi nổi hết cả da gà rồi đây này. Được, được muội giúp huynh. Huynh bỏ cái giọng đáng sợ ấy đi cho muội nhờ.
Hắc hắc, ta đoán trúng phóc mà. Dương Thiên Sở hí hửng, khôi phục giọng điều bình thường thúc:
- Rồi, rồi muội nói nhanh đi thời gian không còn sớm nữa.
Tống Vân Nhi tính quái nói:
- Muội giúp huynh cũng được, nhưng phải có điều kiện.
Lúc này Dương Thiên Sở lo nhất là đống công văn, cáo trạng mà Tống tri huyện sắp ‘ném’ vào mặt mình. Gật đầu như bổ củi:
- Được, điều kiện gì cũng được, muội nói mau đi.
Tống Vân Nhi tay phải kéo Hạ Phượng Nghi, tay trái kép Phi Yến tới trước mặt Dương Thiên Sở nói:
- Được, như vậy huynh phải hứa trước mặt Phượng Nghi tỷ tỷ và Phi Yến, nếu muội giúp huynh giải quyết được khó khăn này.Vì sau nếu có bất kỳ vụ án gì, vào bất kỳ lúc nào cũng phải đưa muội đi cùng. Nếu huynh không chấp nhận thì không cần nói nữa.
Dương Thiên Sở thầm nghĩ, cô bé này được chiều quen rồi đến huyện thái gia chiều quen rồi, tới huyện thái gia còn không bảo nổi nàng, lại thích mấy vụ án, nếu cứ một mực bám theo thì mình cũng không đuổi nổi. Phá án nhiều khi cũng buồn tẻ, có thêm cô bé xinh đẹp đi theo cũng thú, vấn đề an toàn thì khỏi cần lo, võ công Tống Vân Nhi hơn mình, lại thêm hai ‘hung thần’ Trấn Viễn tướng quân và Uy Vũ tướng quân, đáng lo phải là kẻ khác chứ không phải nàng. Nghĩ vậy liền nghiêm túc nói:
- Được, ta chấp nhận điều kiện của muôi.
- Ca ca, huynh nói phải giữ lời đấy. Phượng Nghi tỷ tỷ, Phi Yến hai người làm chứng nhé.
Hạ Phượng Nghi và Phi Yến mỉm cười gật đầu.
Tống Vân Nhi đưa ngón út xinh xinh ra trước mặt Dương Thiên Sở nói:
- Quân tử nhất ngôn.
- Tứ mã nan truy.
Dương Thiên Sở cũng đưa tay ra, ngoắc lấy ngón út của Tống Vân Nhi. Mặt Tống Vân Nhi hơi ửng lên một chút. Thế là ‘hiệp nghị quân tử’ xem như đã được ký kết.
- Được giờ muội yên tâm rồi nhé, mau nói ra cách của muội đi.
- Không vội, chúng ta ngồi xuống uống trà, muội sẽ từ từ nói.
- Còn không vội, cha muội săp thoái đường rồi đấy.
Tống Vân Nhi nháy mắt nói:
- Có một quy củ huynh còn chưa biết, đó là phàm trưởng tùy ở nơi xa mới tới nhận chức, sẽ được nghỉ hai ngày lo ổn định nơi ăn chốn ở. Vì thế huynh còn được nghỉ hôm nay và ngày mai, chưa cần phải lo tới đồng giấy tờ kia vội.
- Thật sao?
Dương Thiên Sở nghi hoặc, nhìn sang Hạ Phượng Nghi dò hỏi. Hạ Phượng Nghi lắc đầu tỏ ý nàng cũng không biết việc này.
- Đương nhiên là thật, chuyện này trong nha môn ai cũng biết. Huynh không tin cứ tùy tiện tìm một người hỏi là được, với lại muội cũng chẳng việc gì phải nói dối huynh.
Dương Thiên Sở thở phào:
- Hú vía, thế nhưng tránh được mùng một không tránh được hôm rằm. Muội cứ nói ra cách của mình đi, nếu không ta không thể yên tâm được.
Tống Vân Nhi đắc ý nói:
- Xa tận chân trời mà gần ngay trước mặt, đáp án chính là muội.
- Muội?
Dương Thiên Sở nhìn kỹ Tống Vân Nhi mấy lượt, Tống Vân Nhi là cô gái thẳng thắn đơn thuần, Dương Thiên Sở nhìn ra nàng không hề nói dối:
- Muội hiểu hình luật? Làm sao muội hiểu được.
Tống Vân Nhi buồn buồn đáp:
- Từ nhỏ muội ấp ủ ước mơ trở thành nữ bộ khoái phá án nên có tìm hiểu.Sau này lớn lên mới biết nữ nhân không được tham gia việc nhà quan. Ước mơ không thành nhưng muội vấn thích các vụ án, trước kia cũng hay tới chỗ vị sư gia trước xem phá án, làm việc nên cũng hiểu các quy củ…
Nói tới câu cuối mắt đã có chút ươn ướt. Dương Thiên Sở thờ dài, vỗ vỗ vai nàng:
- Không phải giờ có huynh rồi sao? Sau này đi theo huynh, muội cũng coi như thực hiện được phần nào ước mơ của mình rồi.
Hạ Phương Nghi cũng nhỏ giọng an ủi, Tống Vân Nhi mới gạt nước mắt, nở một nụ cười.
Dương Thiên Sở nói:
- Xử lý những việc liên quan đến pháp luật sai sót một chút có thể ảnh hưởng tới mạng người. Huynh không phải là không tin muội, nhưng vẫn phải khảo sát một phen mới được.
Tống Vân Nhi là cô gái rất hiểu lý lẽ, vui vẻ gật đầu
- Muội hiểu, huynh cứ hỏi đi.
- Được rồi, bắt đầu cơ bản trước, muội đem quá trình thẩm tra xử lý vụ hình án từ đầu tới cuối xem.
Tống Vân Nhi:
- Ngày nhận cáo trạng, thư lại trực ban ở hình phòng sẽ nhận cáo trạng đưa cho trưởng tùy phòng trực. Trưởng tùy sẽ trình lên cho cha muội. Cha muội sẽ đưa cho hình danh sư gia là huynh xem. Huynh sẽ khởi thảo lời phê, rồi đưa cho cha muội xem, rồi chuyển qua cho trưởng tùy phụ trách con dấu, trưởng tùy phụ trách soạn công văn sẽ sao cả lời phê lẫn đơn kiện chuyển tới nội nha, đem đóng dấu, rồi dán lên trên tường. Thế là coi như đã thành án.
Dương Thiên Sở thấy Tống Vân Nhi nói trơn tru như nắm rõ trong lòng bàn tay, khối đá lớn đè trên ngực đã đặt xuống một nửa.
Tống Vân Nhi tiếp tục nói:
- Thành án rồi, cha muội sẽ sai nha dịch hoặc bộ khoái tới chỗ bị cáo tiến hành hòa giải, điều tra, hoặc kiểm kê niêm phong tài sản. Hòa giải không thành mới phải thăng đường, thư lại hình phòng sẽ liệt kê tên tuổi, địa chỉ của bị cáo thành một danh sách, báo cho nội nha định đoạt.
Dương Thiên Sở không hiểu hỏi:
- Định đoạt? Định đoạt cái gì? Cứ trực tiếp gọi bị cáo đến không phải là được sao?
- Trừ trọng tội mưu phản, phản nghịch, tử tôn bất hiếu, gây thương thích, cướp bóc ra, bớt gọi người nào tốt người đó.
Dương Thiên Sở mới nhở ra, thời xưa rất hiềm phải lên quan thư kiện, vì đây là chuyện rất mất mặt. Người dân vẫn cho rằng bị trở thành ‘bị cáo’ là việc nhục nhã, đây là do ảnh hưởng bởi quan niệm méo méo về kiện tụng. Cho nên thời cổ khi truyền bị cáo rất chú ý, nhưng nếu gặp phải tham quan hoặc hình danh sư gia có lòng đen tối, thì việc truyền bị cáo biến thành cơ hội tốt để chèn ép vơ vét tài sàn… hoặc là việc xấu xa khác.
Dương Thiên Sở gật đầu:
- Ta hiểu rồi, muội nói tiếp đi.
- Tiếp đó cha muội thăng đường thẩm vấn, với những kẻ điêu man không chịu cung khai, có thể dùng hình tra tấn cho tới khi bị cáo nhận tội. Hoặc là chấp nhận hòa giải.
Tiếp đó Tống Vân Nhi tiếp tục kể một loạt quá trình xử lý các vụ án liền quan đến tài sản, tranh chấp đất đai… Ban đầu Dương Thiên Sở tưởng rằng Tống Vân Nhi chỉ là cô tiểu thư tinh nghịch ham chơi mà thôi, nhưng xem ra đây thực sự là việc cô nàng ưa thích đã bỏ không ít tâm tư vào nó, càng nghe càng khâm phục. Đến cả Hạ Phượng Nghi, Phi Yến vốn không quan tâm đến việc này cũng nghe tới xuất thần.
Dương Thiên Sở mừng lắm, thế là hắn yên tâm đảm nhận cái chức hình danh sư gia này rồi, sau này đi phá án, Tống Vân Nhi có không muốn đi cũng không xong với hắn rồi, có cô bé đi theo hắn sẽ tiết kiệm được khối công sức.



[Bấm xem chữ ký của chimcanhcut]
chimcanhcut's Inventory
CCC CCC CCC CCC Hạnh Phúc

Sửa bởi chimcanhcut : 22-12-2009 lúc 09:50 AM
Trả lời kèm theo trích dẫn
The Following 98 Users Say Thank You to chimcanhcut For This Useful Post:
Hiện/ Ẩn Danh sách các thành viên cảm ơn!