Xem Bài viết riêng lẻ
  #5 (permalink)  
Cũ 09-11-2009, 11:27 AM
Avatar của chimcanhcut
chimcanhcut chimcanhcut đang Offline
Văn Đàn Cư Sĩ
 
Ngày gia nhập: Oct 2009
Nơi cư ngụ: Bắc Cực
Bài gửi: 446
xu: 8,019
Thanks: 996
Thanked 12,054 Times in 445 Posts
chimcanhcut is on a distinguished road
Mặc định

[Nạp Thiếp Ký] Bách Điểu Triều Phụng - Phần I
Chương 5 : Một phát hiện khác

Nguyên tác: Mộc Dật
Xào nấu: chimcanhcut

Nội dung chương này giống bản dịch trên vandan tới 90%. Vì mình không muốn đẩy câu truyện đi quá xa dẫn tới mất kiểm soát. Với lại mục đích của mình là tạo ra câu truyện quen mà lạ, chứ không phải sáng tác mới hoàn toàn.
Topic lấy tên [FF] Nạp Thiếp Ký. Thật ra không biết liệt cái này thuộc vào thể loại nào, có lẽ fanfic sát nhất.
Mình đã dựng xong sườn cho cả truyện này, kể cả phần kết. Tuy chưa chắc theo được đến cuối, nhưng chắc chắn viết hết được phần này.

 vip.vandan.vn :  :


Tống tri huyện cười ha ha vuốt bộ râu dê. Lần này có thể phá án nhanh như vậy toàn là nhờ Dương sư gia mới tới, thật đúng là một nhân tài.
Ân Đức nghe lời Hồ Tam nói, sắc mặt thoáng chút kinh ngạc, sau đó quát to, phẫn nộ phóng về phía Hồ Tam, túm lấy hắn đấm đá liên tục:
- Tên gian tặc nhà ngươi! Ân gia ta đãi ngươi không bạc, sao ngươi lại hạ độc thủ như vậy? Ta phải giết ngươi!

Bọn bộ khoái nhanh chóng lôi kéo Ân Đức ra. Sau khi đã tách được hai người, thì quản gia Hồ Tam giờ đã bị đánh chảy máu mũi, mặt mày bầm tím chẳng khác gì con gấu mèo.

Vụ án đã được phá, Tống tri huyện lòng vui như hội, nhưng chỉ hiển lộ tâm sự ấy ra ngoài trong chốc lát, rồi lại trầm mặt lại ngay, âm trầm nghiêm mặt quát:
- Ngươi, ngươi thân là quản gia của Ân gia, vì, vì sao lại hạ độc thủ như thế? Người nào xúi giục?

Hồ Tam giương bộ mặt đầy máu, ỉu xìu đáp:
- Lão gia, chỉ trách tiểu nhân uống vài chung rượu bổ, thấy Hạ tiểu thư thay y phục trong phòng, nhất thời hồ đồ, nên mới..., nhưng tiểu nhân không hề bóp chết nàng. Khi tiểu nhân đi, nàng vẫn còn thở mà...

Hồ Tam chưa nói dứt lời, lại chịu thêm một cước nặng nề nữa của Ân Đức vào mặt, rú lên thảm thiết.

Tống tri huyện sợ hung thủ bị Ân Đức đánh chết, bèn lên tiếng khuyên can hắn, đồng thời hạ lệnh giải Hồ Tam về huyện nha chờ thẩm tra sau.

Sau khi vài bộ khoái áp giải Hồ Tam đi, Tống tri huyện nhìn thiếu phụ ngồi ủ rũ trên mặt đất, hỏi:
- Ngươi, ngươi là ai? Vì sao lại, lại ở cùng một chỗ với, với hung phạm Hồ Tam?

Thiếu phụ ấy hiện sắc mặt trắng bệch, phục người quỳ trên mặt đất:
- Hồi bẩm lão gia, dân phụ là Tạ thị, trượng phu đã mất lâu năm, dân phụ nhất mực ở vậy thờ chồng. Vị Hồ Tam này là bà con xa của dân phụ, hôm nay y mới đến nhà, nói là đến thăm dân phụ, tôi... Tôi không hề biết gì về chuyện y giết người hết! Xin đại lão gia làm chủ!
Nói dứt lời, thiếu phụ òa khóc, thút thít không dứt, dập đầu lia lịa.

Tống tri huyện gật gật đầu, vuốt bộ râu dê, nheo hai con mắt nhỏ xíu nhìn thiếu phụ xinh đẹp lồ lộ trên đất đó nói:
- Nếu như ngươi, ngươi không liên quan gì đến án này, bổn quan cũng, cũng không làm khó ngươi, ngươi đứng dậy đi.

Tạ quả phụ mừng rỡ, dập đầu lạy tạ liên tiếp. Khi ả ngước mắt nhìn lên Tống tri huyện, thấy lão đang nheo mắt nhìn mình, lòng thầm mắng lão này là một quỷ háo sắc, nhưng ngoài mặt thì thẹn thẹn thò thò, làn thu ba lưu chuyển, liếc mắt đưa tình với lão.

Tống tri huyện mừng rơn, nhưng do có nhiều người ở bên cạnh, trong đó lại có con gái của mình, không tiện nói gì. Lão thầm nghĩ sau này sẽ kiếm cơ hội gặp ả, giờ bèn ho khan một tiếng, bảo:
- Ừ... trở về thôi!
Lão vừa chuyển thân định đi, chợt nghe có người nói:
- Chậm đã! Người này không thể thả!
Người nói chính là Dương Thiên Sở.

Tống tri huyện a lên một tiếng, hỏi:
- Xin hỏi Dương tiên sinh, phụ nhân này vì sao không thể thả?

Dương Thiên Sở bước đến bên cạnh Tống tri huyện, thấp giọng thì thào:
- Đại nhân, sau khi Hồ Tam gian sát Bạch Tiểu Muội, thì lập tức chạy đến nhà Tạ quả phụ ẩn thân. Điều đó cho thấy quan hệ của hai người không phải tầm thường, không thể chỉ đơn giản là bà con xa không thân không thích. Nói không chừng giữa họ còn có ẩn tình. Cho dù ả không phải là kẻ đồng mưu, nhưng cũng không thoát được mối hiềm nghi về chuyện chứa chấp hung phạm.

Hắn quay đầu nhìn Tạ quả phụ một cái, rồi tiếp tục nói:
- Vãn sinh vừa rồi thấy Tạ quả phụ trong lúc nói, tuy ngoài mặt ngoài miệng tỏ vẻ rất sợ sệt, nhưng lời đối đáp trơn tru, đâu ra đấy, chỉ sợ không phải là một thôn phụ tầm thường. Tốt nhất là cứ bắt về huyện nha, tử tế thẩm vấn.

Dương Thiên Sở nói một tràng, nói tới đâ Tống tri huyện gật đầu tới đó. Lòng lão nghĩ vị tiên sinh này tuổi trẻ mà suy nghĩ chu đáo làm việc bình tĩnh, đích xác là một nhân tài hiếm có. Tống tri huyện nói:
- Tiên sinh nói phải! Là vãn sinh thất chức, may được tiên sinh đề tỉnh. Vụ án này phá được cũng toàn nhờ công của tiên sinh. Vãn sinh thật may mắn được tiên sinh trợ giúp.
Tống Vân Nhi lúc này mặt phịu ra, vụ án này được phá nhanh quá chẳng có chút kịch tính nào làm nàng hơi thất vọng. Thêm nữa nếu tính ra công lao của nàng cũng không nhỏ, nếu không có Trấn Viễn tướng quân làm sao mà tìm ra được hung thủ? Nó lại do một tay nàng vất vả dạy dỗ lên. Thế mà cuối cùng chẳng được ai chú ý, cũng chẳng được khen lấy một tiếng, nàng có chút tủi thân.
Dương Thiên Sở nhìn hết vào mắt, cố ý đáp hơi to:
- Đại nhân, vãn sinh cũng chỉ là gặp may thôi, nếu luận công lao thì phải tính công đầu cho thiên kim tiểu thư, đã có công nuôi dạy Trấn Vũ tướng quân bất phàm.
Tống tri huyện lúc này mới nhận ra sắc mặt Tống Vân Nhi không vui, liền tỉnh ngộ, lập tức sửa sai lớn tiếng khen ngợi nàng, đám nhà Ân gia cùng bộ đầu cũng hùa theo tâng bốc, làm Tống Vân Nhi khoái chí vô cùng.

Tống tri huyện lúc này nhìn Tạ quả phụ trên mặt đất, hạ lệnh theo ý của Dương Thiên Sở:
- Trói ả lại cho ta, mang về nha môn chờ xét!

Bọn bộ khoái đồng thanh dạ ran, vung gông cùm lên, nghe rắc một tiếng, Tạ quả phụ đã bị trói chặt.

Dương Thiên Sở nhìn Tạ quả phụ, thấy ả đang trừng mắt nhìn mình một cách rất độc ác, cánh tay bị trói vô thức che chỗ kín, nhất định có giấu cái gì đó ở chỗ kín, thậm chí đó là vật thập phần quan trọng. Khi ả biết mình sắp bị cầm cố, liền khẩn trương và trong vô thức kiểm tra lại vật bị giấu này, nghĩ cách coi nên xử trí như thế nào.
Dương Thiên Sở ngoắc ngoắc tay với Tống Vân Nhi. Tống Vân Nhi nhanh nhẹn đến bên hắn, không chờ hắn mở lời, đã hưng phấn giành nói trước:
- Ha, có truyện gì nữa giao cho ta làm rồi phải không?

Dương Thiên Sở, thầm khen cô bé nhanh nhẹn thông minh, nói:
- Đúng là ta đang có việc nhờ cô đây.

Vừa nghe Dương Thiên Sở muốn nhờ nàng giúp đỡ, chắc chắn là liên quan tới vụ án rồi, đây rõ ràng là cơ hội hiếm có của bản thân, Tống Vân Nhi liền phấn chấn tinh thần:
- Nói mau, nói mau!

- Ta muốn cô kiểm tra người của Tạ quả phụ này …

Nghe đến điều đó, thì Tạ quả phụ đã biến hẳn sắc mặt, đưa hai tay về chỗ kín, nhưng giữ lưng chừng thì dừng lại, sau đó nhanh chóng rụt lại.

Thấy thần sắc của Tạ quả phụ như thế, Tống Vân Nhi hiểu ngay ra trọng điểm cần kiểm tra rồi, bản thân Dương Thiên Sở cũng càng tự tin, dự đoán quả không sai, nhất định là có vấn đề!

Tống tri huyện vốn đã “phi thường bội phục” bản lĩnh của Dương Thiên Sở, nghe hắn nói như vậy, nhất định là có thâm ý, Tống Vân Nhi còn chưa có phản ứng lão đã vội thúc:
- Vân Nhi, sao sao còn không theo lời của Dương tiên sinh mà làm đi!

Tống Vân Nhi không hỏi gì thêm, một mình chộp mạnh cánh tay của Tạ quả phụ, lội xệch ả vào phòng.

Đừng nhìn tiểu nha đầu này mới mười bốn mười lăm tuổi mà khinh nhờn. Dù sao cũng là người đã tập qua công phu, không cần nói gì nhiều, chỉ cần kể về lực khí, thì rõ ràng là nàng không kém cạnh một tráng hán phổ thông là bao nhiêu.

Một lúc sau, một tay Tống Vân Nhi cầm một vật, một tay kéo Tạ quả phụ từ phòng ra đến sân. Vẻ mặt đầy đắc ý, nàng ném phốc Tạ quả phụ xuống đất, Tạ quả phụ không còn chút huyết sắc nào trên mặt, toàn thân co rút, nằm mềm oặt trên mặt đất.

Tống Vân Nhi đưa vật trong tay cho Dương Thiên Sở xem trước:
- Phong thư này tim được ở … ở trên người của ả đấy!

Dương Thiên Sở nhận lấy, nhưng không dám mở ra, cúi người dâng thư cho Tống tri huyện.
Tống tri huyện tiếp lấy xem qua, quả nhiên là một phong thư, ngoài bì có ghi "Đức Càn thân khải" (Đức Càn tự thân mở đọc). Lão xé bìa thư, rút từ bên trong ra một tờ giấy, cẩn thận đọc, càng đọc càng kinh, sắc mặt lúc âm lúc ám, lúc trắng lúc hồng, hai tay khô quắt cầm bức thư cũng từ từ rung rung. Kim sư gia bước lại định xem coi là cái gì, nhưng Tống tri huyện lại nhanh chóng cất thư tín vào lòng.

Thấy tình cảnh như vậy, Dương Thiên Sở và Tống Vân Nhi đưa mắt nhìn nhau, rồi cùng nhìn Tống tri huyện, không biết trong thư có gì mà làm lão biến màu như tắc kè vậy.

Qua một lúc lâu, Tống tri huyện mới từ từ bình tĩnh lại. Giọng run run bảo Vương bộ khoái:
- Mấy đứa các ngươi mau đem người đang bà này về giam trong đại lao của nha môn, rồi canh chừng cho cẩn thận!

Lôi bộ khoái cùng mấy bộ khoái khác đồng thanh thưa vâng. Tống tri huyện có vẻ vẫn chưa an tâm, dặn lại lần nữa:
- Phái nhiều người vào, không! Phải điều động tất cả nha dịch tới, kể cả những người trong kỳ nghỉ cũng phải phải triệu tập về, nhất định phải canh giữ cực kỳ cẩn thận!

Đám Vương bộ khoái dạ ran. Họ xốc Tạ quả phụ lên định đi, Tống tri huyện lại đưa tay chộp lấy cánh tay của Vương bộ khoái, không yên tâm dặn đi dặn lại:
- Đưa vào lao phòng dành cho trọng phạm. Nhất định phải canh giữ cẩn thận. Nhớ cho kỹ! Ngàn vạn lần đừng để sơ xuất điều gì! Nhớ lấy!

Vương bộ khoái thấy thần sắc của Tống tri huyện rất khác so với bình thường, xem ra phong thư vừa rồi có bí mật rất trọng đại, nên Tống tri huyện mới dặn tới dặn lui hai ba lần như vậy. Y vội vã thưa:
- Thuộc hạ rõ rồi, xin lão gia yên tâm. Thuộc hạ sẽ tự thân dẫn chúng huynh đệ áp giải về nhà giam, tuyệt không để sơ sẩy điều gì!

Tống tri huyện lúc này mới bỏ tay Vương bộ khoái ra. Đi tới bên Dương Thiên Sở, nói nhỏ:
- Tiên sinh, có có chuyện nghiệm trọng rồi. Chúng ta ta về nha môn nói chuyện.
Dương Thiên Sở gật đầu, nhìn thái độ của Tống tri huyện là hắn đoán chừng tầm quan trọng việc này rồi, vì thế cũng không thích hợp hỏi thêm điều gì ở chỗ này.
Vương bộ khoái đưa tay ra dấu với các bộ khoái khác. Hai tên bộ khoái liền bước tới nâng Tạ quả phụ lên, những tên khác rút yêu đao, nâng cao thiết bảng, cẩn thận cảnh giới xung quanh. Vương bộ khoái cầm cương đao dẫn đầu, hai bộ khoái đi trước quát bảo người tránh đường, Tống trị huyện đi phía sau. Dương Thiên Sở cùng Tống Vân Nhi với Trấn Vũ tướng quân đi sát bên cạnh tháp tùng, Kim sư gia và những người khác đi đoạn hậu. Tất cả mọi người đều hướng về huyện nha.

Mặc dù hết sức tò mò nhưng thấy cha trịnh trọng như vậy, Tống Vân Nhi biết chuyện này không phải tầm thường, không dám hỏi nhiều.

Trở về huyện nha, Tống tri huyện một lần nữa phân phó canh phòng Tạ quả phụ thật kỹ, sau đó cùng Dương Thiên Sở tới đại sảnh đường nói chuyện, tất cả đều bị đuổi ra ngoài, kể cả Tống Vân Nhi, làm cô nàng hết sức tức giận.



[Bấm xem chữ ký của chimcanhcut]
chimcanhcut's Inventory
CCC CCC CCC CCC Hạnh Phúc

Sửa bởi chimcanhcut : 22-12-2009 lúc 09:50 AM
Trả lời kèm theo trích dẫn
The Following 104 Users Say Thank You to chimcanhcut For This Useful Post:
Hiện/ Ẩn Danh sách các thành viên cảm ơn!