VĂN ĐÀN  

Quay lại   VĂN ĐÀN > Văn Lầu (Nơi đăng các truyện kiếm hiệp; ...) > Văn Đàn Dịch Quán

Văn Đàn Dịch Quán Nơi đăng các loại truyện kiếm hiệp do vandan.vn dịch
Lửa Cháy Bát Hoang
[Nạp Thiếp Ký] Bách Điểu Triều Phụng
(Quân sự-Chiến tranh) Hổ Lang Chi Sư
(Quân sự-Chiến tranh)Giang Sơn Như Thử Đa Kiêu
(Đô thị) Trùng Sinh Đô Thị Chi Cuồng Long

Xin chào! Chúc Khách một ngày tốt lành.
Cách đọc truyện VIP bằng chuyển khoản qua Paypal - Moneybookers - ATM - Ngân Hàng
Mục lục truyện VIP

Gửi trả lời
 
LinkBack Công Cụ Dạng sắp xếp bài
  #1 (permalink)  
Cũ 24-02-2010, 01:50 PM
tepga tepga đang Offline
Moderator
 
Ngày gia nhập: Nov 2009
Bài gửi: 100
xu: 22,191
Thanks: 8
Thanked 3,198 Times in 100 Posts
tepga is on a distinguished road
Mặc định Ngạo Kiếm Lăng Vân - t/g: Tiểu Đao Phong Lợi - Dịch: Võ Gia Trang


Ngạo Kiếm Lăng Vân
Tác giả: Tiểu Đao Phong Lợi

Nguồn: Võ Gia Trang - vip.vandan.vn



Giới thiệu

Đó là một thế giới lấy kiếm là chủ

Lăng Tiêu là một đệ tử nội môn của Thục Sơn, khi quan sát tiền bối sư môn độ kiếp thì bị thiên kiếp đưa sáng dị giới, sống lại trên thân xác của một công tử quý tộc.

Nắm giữ kiếm kỹ Thần cấp mà vô số người trên thế giới này tôn sùng, còn cả y thuật thần kỳ mà người ở thế giới này không thể lý giải nổi, bản thân lại là thiên mạch giả có thể chất phế phẩm đối với võ đạo, Lăng Tiêu sẽ dùng phương thức nào để tự chứng minh bản thân?

Truyện thường xuyên đứng thứ hạng cao trên bảng xếp hạng hàng tháng của qidian.com, hiện tại đứng thứ 27 trong Bảng tổng tất cả các thể loại và thứ 7 trong Bảng thể loại Huyền ảo.

Truyện có xử lý tình cảm khá phong phú, không khô khan như một số truyện tự sướng hiện tại, tình tiết hấp dẫn, hợp lý. Bật mí với anh em là nụ hôn đầu của nhân vật chính là bị con gái cưỡng hôn. He he... vui lắm

PS: Bộ này sẽ làm team mà không phải solo nên anh em cứ an tâm về tốc độ. Ngoài ra, chúng tôi cũng sẽ cắt hẳn một dịch giả cứng làm biên tập viên chính để đảm bảo chất lượng và sự thống nhất cho bộ truyện này.

Thân


Một số hệ thống cấp bậc đơn giản của truyện

 vip.vandan.vn :  :
Kiếm Thị: dũng sĩ tinh thông kỹ xảo chiến đấu, dùng kiếm làm vũ khí, đánh chuẩn, né nhanh là kỹ năng đặc biệt của Kiếm Thị. Bọn họ còn hiểu được như thế nào để chọc giận địch nhân một cách hữu hiệu, khống chế tiết tấu chiến đấu. Làm sao để dùng ít sức nhất nhưng lại giết địch một cách nhanh nhất chính là vấn đề Kiếm Thị quan tâm.

Kiếm Thị là võ giả ban đầu của đại lục, số lượng khổng lồ nhất, có lực công kích vật lý, năng lực phòng ngự, đánh chuẩn, né tránh đều ở tiêu chuẩn sơ cấp.

Kiếm Sư: đánh chuẩn và né tránh nhanh đã không còn là mục tiêu theo đuổi của Kiếm Sư. Kiếm Sư có sức mạnh và kỹ năng sử dụng kiếm rất thuần thục, hiểu biết rất cao, có lực công kích vật lý và năng lực phòng ngự trên tiêu chuẩn sơ cấp.

Đại Kiếm Sư: các kinh mạch bước đầu được đả thông, có thể tu luyện nội lực để tăng cường thực lực của chính mình, có thể thông qua kiếm phát ra kiếm khí đả thương người, hiểu biết tinh thâm hơn về kiếm kỹ, bắt đầu có yêu cầu về công pháp.

Mà Kiếm Thị và Kiếm Sư trên cơ bản cũng không cần tu luyện công pháp, tuyệt đại đa số muốn luyện cũng không nổi.

Đại Kiếm Sư Bậc Một: U Môn, Thông Cốc, Thương Khúc.

Đại Kiếm Sư Bậc Hai: Tứ Mãn, Hoành Cốt, Tình Minh.

Đại Kiếm Sư Bậc Ba: Bàn Khuyết, Giao Tín, Chiếu Hải.

Đại Kiếm Sư Bậc Bốn: Nhiên Cốc, Liêm Tuyền, Kỳ Môn.

Đại Kiếm Sư Bậc Năm: Phủ Xá, Trùng Môn, Trúc Tân.

Đại Kiếm Sư Bậc Sáu: Thừa Tương, Thiên Đột, Cưu Vĩ.

Cuồng Kiếm Sư: toàn bộ kinh mạch đều được mở, kiếm kỹ lưu loát, công pháp thuần thục, thực lực mạnh mẽ!

Cuồng Kiếm Sư phải đả thông:
Bậc 1 - 3: Khí Hải

Bậc 4 - 6: Khúc Cốt

Ma Kiếm Sĩ: kinh mạch thông suốt, nội lực cao thâm, phóng thích kiếm khí rất lâu, kiếm khí có thể hấp thu một lượng sức mạnh của nguyên tố nhất định, uy lực lớn hơn nữa, kiếm kỹ cao minh, công pháp cao minh. Trên đại lục, có thể tu luyện đến Ma Kiếm Sĩ phải là hạng người thiên tài trác tuyệt. Thiên tư + chăm chỉ + vận khí, thiếu một là không thể!

Ma Kiếm Sư: kinh mạch mở rộng, có năng lực phi hành ngắn! Cho dù dùng kiếm bình thường cũng có thể phát ra kiếm khí ly thể. Chẳng qua kiếm khí chỉ ngắn và nhỏ bằng ngón tay cái, nếu cầm vũ khí phụ ma sẽ có uy lực lớn hơn nữa! Ngoài ra, Ma Kiếm Sư có thể hấp thu trực tiếp năng lượng khổng lồ của tinh hạch để bản thân sử dụng.

Kiếm Tông: nội lực thâm hậu như biển, phi hành lâu dài, kiếm khí phóng ra có uy lực kinh người, lực phá hoại khổng lồ! sử dụng kiếm bình thường cũng phát ra kiếm khí tương đương với phụ ma kiếm bậc ba! Tu vị đại khái tương đương với Kim Đan kỳ.

Kiếm Hoàng: hiểu biết đối với kiếm đạo vượt qua phạm trù võ giả bình thường, tiến vào một cảnh giới hoàn toàn mới, tu vi đại khái tương đương với Nguyên Anh kỳ.

Kiếm Tôn: một tầng cao hơn rất nhiều, nội lực cuồn cuộn không ngừng, có thể trực tiếp hấp thu thiên địa linh khí, tiến vào cảnh giới lấy kiếm ngộ đạo, rất ít khi xuất hiện trên thế gian, đa phần là tiền bối đại thế gia, che dấu tu luyện, rất ít khi hỏi han tới thế sự, Tu vi đại khái tương đương Xuất Khiếu kỳ.

Kiếm Thánh: lĩnh hội kiếm ý, trong tay không kiếm, trong lòng có kiếm, giơ tay nhấc chân cũng hòa hợp cùng thiên đạo. Tu vi đại khái tương đương với Phân Thần -- Hợp Thể kỳ.

Kiếm Thần: trong tay không kiếm, trong lòng không kiếm, vạn vật là kiếm. Tu vi tương đương với Độ Kiếp kỳ, gần như là thần.



[Bấm xem chữ ký của tepga]
tepga's Inventory


Sửa bởi tepga : 28-02-2010 lúc 04:22 PM
Trả lời kèm theo trích dẫn
  #2 (permalink)  
Cũ 24-02-2010, 01:51 PM
tepga tepga đang Offline
Moderator
 
Ngày gia nhập: Nov 2009
Bài gửi: 100
xu: 22,191
Thanks: 8
Thanked 3,198 Times in 100 Posts
tepga is on a distinguished road
Mặc định


Ngạo Kiếm Lăng Vân
Tác giả: Tiểu Đao Phong Lợi
Chương 1: Vụ bê bối
Dịch: bagiatam
Nguồn: Võ Gia Trang - vip.vandan.vn



 vip.vandan.vn :  :



Thủ đô Nhã Lan của Đế quốc Lam Nguyệt, trong biệt viện của tướng quân phủ, một thiếu niên mặc y phục hoa lệ trạc mười bốn mười lăm tuổi, giờ phút này đang nằm trên giường trong một gian phòng rất sang trọng, đôi mắt hơi thất thần lơ đãng nhìn lên trần nhà điêu khắc các loại hoa văn lộng lẫy trên đỉnh đầu. Đệm giường dưới thân thiếu niên là lông của Tứ Giác Linh Dương sinh sống ở Phạm Đế Á Tuyết Sơn, còn tấm chăn chính là làm ra từ lông tơ của Hắc Thiên Nga tại Uy Tư Hồ. Bất cứ một vật trang trí nào trong phòng cũng đều giá trị ngàn vàng. Lăng Tiêu không biết hình dạng của hoàng cung như thế nào, có điều tự mình từ trên các sách cổ xưa cũng hiểu biết đại khái về những hoàng cung ấy, e rằng cũng chỉ thế này không hơn được!

Giờ phút này trong lòng của Lăng Tiêu không cách nào bình tĩnh được. Thật kỳ quái, chính mình không ngờ lại chuyển tới địa phương xa lạ này. Đối với một người tu luyện Thục Sơn kiếm mà nói, cho dù là chết trận luân hồi cũng là tốt hơn rất nhiều so với linh hồn xuyên việt đến một thế giới không biết tên, sinh mệnh nhập vào một thân xác đang ngắc ngoải dở chết dở sống chứ?

Dường như trong cõi U minh do ý trời sắp đặt, vốn chủ nhân của thân thể Lăng Tiêu này, cũng tên là Lăng Tiêu, phụ thân Lăng Thiên Khiếu là một vị tướng quân của Đế quốc Lam Nguyệt, quanh năm đóng giữ tại bờ hồ Uy Tư, chỗ tiếp giáp với Đế quốc Tử Xuyên - một đại đế quốc khác trên đại lục Thương Lan.

Nói chung thực lực của hai nước không hơn kém nhau nhiều lắm, những năm gần đây vùng biên giới của hai nước cũng tương đối yên ổn, tuy rằng thỉnh thoảng có xung đột nhỏ, nhưng trước nay chưa từng có trận đụng độ nào lớn.

Hoàng đế bệ hạ của hai quốc gia thực ra đều hiểu rõ rằng, trên đại lục không chỉ có hai đại đế quốc, còn có bốn đế quốc lực lượng không nhỏ, đều đang lăm lăm như hổ rình mồi chờ cho hai đại đế quốc phạm phải sai lầm, như vậy, bọn họ liền có cơ hội trở thành một đế quốc mới xưng hùng xưng bá trên đại lục.

Bởi vì không có chiến sự gì, cho nên tướng quân Lăng Thiên Khiếu mỗi năm thật ra thỉnh thoảng có thời gian được phép về nhà đoàn tụ cùng vợ con. Có điều là mấy ngày trước phát sinh một sự việc, thiếu chút nữa làm cho Lăng Thiên Khiếu đang hứng chí bừng bừng trở về nhà phải tức giận mà chết.

Hết thảy mọi chuyện đều xuất phát từ Tam công tử Lăng Tiêu của Lăng gia. Tướng quân Lăng Thiên Khiếu tổng cộng có bốn người con, hai nam hai nữ. Lăng Tiêu đứng hàng thứ ba, được gọi là Lăng gia Tam công tử, trên còn có một ca ca Lăng Chí, hiện đang phục vụ trong quân đội, là thuộc hạ của phụ thân đảm nhiệm đại đội trưởng Hổ Gầm đột kích đội, có được tu vi Đại Kiếm Sư bậc năm, trong thế hệ trẻ tuổi được cho là ưu tú phi thường.

Nhị tỷ của Lăng Tiêu là Lăng Tố, hiện nay ở đế quốc học viện là giảng sư về tổng quát lịch sử đại lục, bản tính ham thích khảo cổ nên thường xuyên vắng nhà đi khảo sát tìm kiếm di tích cổ xưa của lịch sử còn lưu lại. Bản thân nàng cũng có được tu vi Đại Kiếm Sư bậc ba, trưởng thành dáng vẻ cũng hết sức xinh đẹp, hơn nữa gia thế tốt đẹp, ở đế quốc học viện có vô số người theo đuổi.

Còn đến Lăng Tiêu, dường như vận may của Lăng gia đều đã dùng hết, từ thuở nhỏ khi kiểm tra thể chất, phát hiện Lăng Tiêu lại là thiên mạch giả bẩm sinh. Cái gọi là thiên mạch giả thực ra chính là kinh mạch toàn thân không có cách nào đả thông được, mặc cho ngươi cố gắng như thế nào đi nữa, cũng chỉ có thể tu luyện đến Kiếm Sư bậc sáu.


Kiếm Sư bậc sáu đối với người thường mà nói, đã xem như thành tựu rất cao, có điều đối với các đại gia tộc có được các loại kiếm kỹ và công pháp tu luyện thì căn bản không tính là cái gì. Hơn` nữa sự chênh lệch giữa Kiếm Sư và Đại Kiếm Sư tuyệt đối không phải là chênh lệch một cấp đơn giản như vậy.

Lăng Thiên Khiếu cũng không kỳ vọng các đứa con của mình tất cả đều ưu tú hoàn toàn. Cha mẹ sinh con trời sinh tính, mỗi đứa mỗi khác, hơn nữa giữa các con của ông cũng không có phát sinh chuyện hục hặc lẫn nhau như thường xảy ra ở các thế gia quý tộc khác, ngược lại hết sức yêu thương đoàn kết nhau. Chỉ có điều Lăng Tiêu này bản tính ngang bướng không tốt, làm cho ông bận tâm lo lắng rất nhiều.

Lần này mới từ tiền tuyến trở về, nguyên vốn muốn hưởng vài ngày vui vẻ hạnh phúc cùng vợ con, không nghĩ tới vừa trở về, chợt nghe nói Lăng Tiêu làm ra một chuyện đại nghịch bất đạo, làm chuyện phi lễ với bạn cùng học ở đế quốc học viện, cũng là vị hôn thê của Lăng Tiêu vốn định hôn ước từ nhỏ là Tạ Hiểu Yên!

Đây quả thực đúng là một vụ tai tiếng động trời, nhất là đối với thân phận địa vị hiện nay của loại người như Lăng Thiên Khiếu, càng khó có thể chấp nhận đứa con của mình làm ra loại sự tình này. Lăng Thiên Khiếu tính tình nóng nảy dữ dằn, bởi vậy vừa thấy mặt Lăng Tiêu, phẫn nộ không hỏi phải trái đúng sai lập tức ra tay. Sau khi một kích đánh đứa con mình thành trọng thương, ông mới cảm thấy đau lòng và hối hận.

Thực ra tất cả mọi người đều không biết rằng, mặc dù Tạ Hiểu Yên từ nhỏ đã nổi tiếng xinh đẹp thiên tài, cho dù nàng mười bốn tuổi cũng đã tu luyện đến Kiếm Sư bậc sáu, cho dù Tạ gia của nàng là một trong thương đoàn lớn nhất ở Đế quốc Lam Nguyệt, nhưng đối với tướng quân phủ mà nói, nàng vẫn là trèo cao... Mặc dù Lăng Tiêu kia có là một phế nhân, nhưng có thể gửi thân vào tướng quân phủ, cùng Lăng gia kết thông gia tức thì dựa vào nước lên thì thuyền lên, có thể một bước leo lên làm gia tộc nhất lưu ở đế quốc, đó là một vinh quang có chỗ nào sánh bằng!

Vì cái gì nàng lại phản kháng kịch liệt như thế? Vì sao?

Đổi lại là nữ hài tử bình thường, sợ là cũng tình trong như đã mặt ngoài còn e. Dù sao sớm hay muộn đều phải gả cho người ta, Lăng Tiêu ngoại trừ không thể tu luyện thành tựu cao hơn trên võ đạo, các mặt khác vẫn là vượt trội không tệ, ít nhất càng lớn lên bộ dạng càng hết sức khôi ngô tuấn tú.

Càng khiến cho người ta có phần thắc mắc không hiểu chính là Lăng Tiêu, tuy rằng từ nhỏ đã nổi danh công tử ăn chơi, nhưng ngay cả hai thị nữ bên người hắn cho đến nay đều còn là tấm thân xử nữ trong trắng, như thế nào lại có thể làm chuyện phi lễ với chính vị hôn thê của mình? Cho dù trong lòng Tạ Hiểu Yên muôn vàn không muốn, không sớm thì muộn trước sau gì cũng gả cho Lăng Tiêu, thành người của hắn, hắn gấp cái gì chứ?

Nhưng sự thật chính là sự thật, cảnh tượng Tạ Hiểu Yên y phục không chỉnh tề vẻ mặt sợ hãi, trên mặt còn đầm đìa nước mắt từ trong ký túc xá xa hoa của Lăng Tiêu chạy ra, bị toàn bộ mấy trăm giáo sư và học viên nhà trường trông thấy. Tạ Hiểu Yên vốn chính là hoa khôi của đế quốc học viện trong nháy mắt giành được sự thông cảm của mọi người.

Còn Lăng Tiêu, chỉ đơn giản là vì xuất thân tốt, phế vật đó vừa sinh ra đã cao cao tại thượng, vốn đã khiến cho người khác vừa ghen tị vừa hâm mộ, giờ đây lại làm ra loại chuyện nhục tới nề nếp gia đình quý tộc, càng phải chịu sự phỉ nhổ và khinh bỉ của mọi người, nói hắn là một khối ung nhọt của đế quốc học viện cũng không quá đáng. Rất nhiều người đều đang khấn cầu, sao cho tướng quân Lăng Thiên Khiếu, phụ thân của hắn, mau mau đánh chết cái đồ bôi nhọ gia phong đi cho xong, tất cả mọi người theo đó thanh tịnh lại một chút.

Mà trên thực tế, tên phế vật Lăng Tiêu nguyên bản kia quả thật đã chết không thể chết thêm lần nữa. Tướng quân Lăng Thiên Khiếu nóng giận đánh ra một kích, thân thể yếu nhược của Lăng Tiêu sao có thể chống lại?

Đang sống nhờ thân thể này nhưng thực ra Thục Sơn kiếm tu Lăng Tiêu cảm thấy chính mình cũng thực không may mắn. Hắn đi quan sát một tiền bối của sư môn độ kiếp, mắt thấy trên bầu trời kiếp vân càng tụ càng nhiều, trong lòng thầm nhận định tiền bối sư môn này đúng là độ kiếp hơn phân nửa sẽ thất bại. Mang tâm tư xấu xa chờ đợi để lượm đồ, Lăng Tiêu định tới gần một chút cho chắc ăn còn có thể nhặt được vài món pháp bảo, lúc đó thì phát đạt rồi.

Nhưng không ngờ chẳng hiểu sao lại xui xẻo đến thế, thiên kiếp lại bổ vào trên người hắn. Lăng Tiêu mới qua Kim Đan kỳ, có lý nào còn sống sót được dưới sấm sét của thiên kiếp đánh xuống, lập tức bị đánh tan thành tro bụi, may mà hồn phách bất diệt, một lũ u hồn mơ mơ màng màng bỏ chạy đến thế giới này, nhập vào cơ thể của một người cùng tên với mình.

Hơn nữa thông qua trí nhớ sẵn có của nguyên chủ nhân, Lăng Tiêu cũng biết được cái gọi là phi lễ căn bản là không tồn tại. Chuyện này chỉ là Tạ Hiểu Yên muốn thoát khỏi hắn đã sử dụng âm mưu quỷ kế mà thôi.

Thực ra người có lòng thì chỉ suy nghĩ kỹ một chút là có thể tìm được điểm đáng ngờ, Lăng Tiêu chỉ là một Kiếm Thị bậc năm, bây giờ vẫn còn lẫn lộn trong khối cấp thấp ở đế quốc học viện, điều này nói ra không khỏi có chút bẽ mặt, nhưng đây chính là thực lực của Lăng Tiêu. Còn Tạ Hiểu Yên lại là một Kiếm Sư bậc sáu, nếu muốn đánh Lăng Tiêu, nói một mình nàng có thể đánh một trăm tên Lăng Tiêu cũng không tính là khoa trương lắm!

Tăng lên về chất, lượng không thể thay thế nổi. Giữa Kiếm Sư và Kiếm Thị vốn chênh lệch là rất lớn, huống chi hai người hơn kém nhau tới bảy bậc!

Vậy thì như thế nào có thể bị Lăng Tiêu biến thành y phục không chỉnh tề? Nếu có ý định muốn phản kháng, cho dù không muốn thương tổn tới Lăng Tiêu, nhưng bỏ chạy bất cứ lúc nào cũng không thành vấn đề, làm sao biến thành nhếch nhác như vậy?

“Huynh đệ, ngươi thực là không may mắn, có điều ngươi yên tâm, ta khẳng định sẽ giúp ngươi báo thù, rửa sạch oan khuất! Coi như là ta đền ơn việc chiếm thân thể của ngươi đi.” Thục Sơn kiếm tu Lăng Tiêu tìm kiếm khái niệm của võ giả trên đại lục này trong đầu của bản thể chủ nhân, khóe miệng lóe ra một tia cười lạnh: Kiếm thuật sao...?!

Người dân ở Đại lục Thương Lan theo phong trào thượng võ, võ giả có địa vị rất cao, không có ma pháp hoa mỹ, chủ yếu lấy kiếm thuật làm chính, trải qua ngàn vạn năm phát triển, đã phát triển kiếm thuật tới cực hạn.

Hơn nữa phân chia ra cấp bậc, tổng cộng chia như sau: Kiếm Thị, Kiếm Sư, Đại Kiếm Sư, Cuồng Kiếm Sư, Ma Kiếm Sĩ, Ma Kiếm Sư, Kiếm Tông, Kiếm Hoàng, Kiếm Tôn, Kiếm Thánh, Kiếm Thần, cộng là mười một cấp bậc, trừ Kiếm Thị có chín bậc, mỗi một cấp bậc còn lại đều chia thành sáu bậc.

Mà căn cứ vào các loại kiếm kỹ lưu truyền tới nay, các thế hệ sau dần dần sửa sang lại thành các công pháp không giống nhau, từ cao đến thấp chia làm: Thần, Thánh, Thiên, Địa, Nhân năm cấp, mỗi cấp lại chia thành Thượng Trung Hạ ba bậc.

Có thể trở thành Đại Kiếm Sư, cũng đã là thành tựu phi thường rồi. Muốn trở thành Đại Kiếm Sư, ắt phải đả thông kinh mạch toàn thân, khi giải khai kinh mạch này cần phải chịu được thống khổ thật lớn, và thường nhân khó có thể tưởng tượng được cái giá của nỗ lực này.

Mà tới đẳng cấp Ma Kiếm Sĩ kia, cũng không phải chỉ dựa vào chăm chỉ tu luyện là đạt được, mà cần phải có thiên phú chân chính. Ma kiếm Sĩ có thể sử dụng lực lượng của nguyên tố, thêm lực lượng của nguyên tố vào trên thân vũ khí, khi đối địch có được lực sát thương rất lớn.

Tỷ như nói Ma Kiếm Sĩ cấp ba tướng quân Lăng Thiên Khiếu, ông luyện chính là kiếm kỹ Cụ Phong Phá gia truyền, là thuộc tính Phong, thuộc loại công pháp thiên cấp bậc trung. Sau khi tu luyện đến giai đoạn Ma Kiếm Sĩ, lúc đối địch có thể ở trên trường kiếm tăng vọt ra một đạo Cụ Phong kiếm khí dài hơn ba thước, Ma Kiếm Sĩ đánh với võ giả dưới tay gần như có thể trong nháy mắt giết chết đối thủ.

Vũ lực mạnh mẽ lại thêm suy nghĩ bình tĩnh, cùng với việc vận dụng các loại binh pháp xuất thần nhập hóa, tạo nên tướng quân Lăng Thiên Khiếu của Đế quốc Lam Nguyệt ngày nay. Tuy rằng không có căn cơ thâm sâu cho lắm, cũng không tính là nhân vật đứng đầu của quân đội, có điều ở Đế quốc Lam Nguyệt, tướng quân Lăng Thiên Khiếu cũng rất được người khác kính trọng.

Bởi vậy có thể thấy được địa vị của Ma Kiếm Sĩ ở một đế quốc nào cũng có vị trí cao nhất, càng không nói đến Ma Kiếm Sư còn trên cấp Ma Kiếm Sĩ, toàn bộ đế quốc Lam Nguyệt, số lượng Ma Kiếm Sư nổi danh cũng chẳng có mấy.

Đương nhiên, đây cũng không tính đến những cung phụng cấp hộ vệ trong hoàng thất, cùng với các cao thủ siêu cấp ẩn tàng trong hậu trường của các đại thế gia, và cũng không bao gồm những người ẩn tu không màng thế sự.

Nghe nói bên trong Kiếm Công hội có ẩn tàng rất nhiều cao thủ thần bí không xuất hiện bên ngoài, thậm chí có cấp bậc Kiếm Thánh, chuyên môn phụ trách các cuộc thi lên bậc của Ma Kiếm Sư trở lên, nhưng rất ít khi lộ diện, càng không nói tới tham dự vào các loại tranh chấp trên đại lục.

Nói tóm lại, Ma Kiếm Sư ở trên đại lục đều là nhân tài cực kỳ được coi trọng ở mỗi quốc gia.

Cấp bậc trên Ma Kiếm Sư, trên cơ bản chính là những người trong truyền thuyết, rất ít khi xuất hiện trên đại lục. Ba trăm năm trước, trên đại lục từng xuất hiện một thiên tài oanh liệt một thời là Kiếm Thánh Vân Chi Lan, trong thời gian ngắn ngủn năm mươi năm đã tăng vọt tới Kiếm Thánh, tung hoành trên đại lục chưa từng thua trận nào.

Chẳng qua sau một thời gian đột nhiên biến mất, không lưu lại chút dấu vết gì cũng giống như cách ông bất thình lình xuất hiện trên thế gian. Rất nhiều người đoán rằng, có lẽ Vân Chi Lan đã đột phá Kiếm Thánh trở thành Kiếm Thần, thành Thần thật sự phá toái hư không mà đi. Đương nhiên, mọi lời nói đều mơ hồ, cũng không ai biết Kiếm Thánh Vân Chi Lan rốt cuộc đã đi về đâu.




[Bấm xem chữ ký của tepga]
tepga's Inventory

Trả lời kèm theo trích dẫn
  #3 (permalink)  
Cũ 24-02-2010, 01:52 PM
tepga tepga đang Offline
Moderator
 
Ngày gia nhập: Nov 2009
Bài gửi: 100
xu: 22,191
Thanks: 8
Thanked 3,198 Times in 100 Posts
tepga is on a distinguished road
Mặc định


Ngạo Kiếm Lăng Vân
Tác giả: Tiểu Đao Phong Lợi
Chương 2: Lăng Gia Tiểu Công Chúa
Dịch: MiXaoZon
Nguồn: Võ Gia Trang - vip.vandan.vn



 vip.vandan.vn :  :


- Tránh ra !
Trong khi Lăng Tiêu đang nhắm mắt trầm tư, một giọng nói trong trẻo lạnh như băng từ bên ngoài truyền đến.

Dựa vào trí nhớ, Lăng Tiêu biết đó là Lăng Vận Nhi, Lăng Gia tiểu công chúa, cũng là một Kiếm Sư bậc hai. Tuy nàng cũng là một thiên tài tập võ nhưng mọi người lại càng vị nể gia thế của nàng hơn, tất cả đều gọi nàng là “Lăng Gia tiểu Công Chúa”

Cũng bởi vì Lăng Vận Nhi rất đáng yêu, so với tỷ tỷ Lăng Tố thì xinh đẹp hơn rất nhiều, da phấn dáng ngọc, lớn lên khẳng định nàng cũng là một tuyệt sắc giai nhân.

Tướng quân có bốn người con, ba người có tài năng trác tuyệt trừ Lăng Tiêu, khiến rất nhiều người đoán rằng Lăng Tiêu căn bản không phải con của tướng quân, có điều cũng chỉ là lời nói vô căn cứ, tất cả cũng chỉ dám nghĩ trong bụng chứ không dám nói ra.

- Tiểu thư….Tướng quân có lệnh…
Tên hộ vệ thập phần khó xử nhìn Lăng Vận Nhi, thật sự hắn không muốn dây vào tiểu Công Chúa ngỗ nghịch, tinh quái này, chẳng qua tướng quân có lệnh, bất luận kẻ nào cũng không được tới thăm Lăng Tiêu, nói là muốn để Lăng Tiêu tự mình bế môn suy nghĩ về lỗi lầm của mình.

- Thập tam, ngươi không phải đối thủ của ta, đừng ép ta !!!

Lăng Vận Nhi lạnh lùng, ngọc thủ trắng nõn giơ cao cây đoản kiếm cổ xưa nhìn Thập Tam thị vệ, rất có dáng vẻ một lời không hợp liền lập tức chuẩn bị động thủ.


Quả thật, với năng lực Kiếm Thị bậc chín của Thập Tam, tuyệt đối không phải là đối thủ của Kiếm Sư bậc hai Lăng Vận Nhi, thực lực vốn không liên quan tới tuổi tác….

Chẳng qua tướng quân có lệnh, Thập Tam cũng không dám cãi lời, khó xử đưa mắt nhìn vẻ mặt lạnh lùng, nghiêm khắc của tiểu thư, Thập Tam thị vệ đưa mắt khó xử nhìn tên thị vệ trưởng…

- Thập Tam, để nàng vào
sau đó là một tiếng thở dài.

Thập Tam thị vệ nghe thấy thanh âm của tướng quân, ngay lập tức khom người lui ra, Lăng Vận Nhi cũng không quay lại, hừ nhẹ một tiếng rồi vọt vào.

Tướng quân Lăng Thiên Khiếu sắc mặt trầm ngâm nhìn xuống, trong đầu ông nghĩ lại chuyện xưa lúc cô con gái nhỏ bảo bối quấn quýt lấy ông, trong lòng có chút bực tức, nhưng cũng vì sự đoàn kết của mấy đứa nhỏ mà vui mừng, ông cũng tự hỏi, có phải mình lần này thật sự đã sai lầm ? Có phải mình đã quan tâm quá ít tới Lăng Tiêu hay không?

Nhưng nghĩ tới cảnh lão bằng hữu sắc mặt khó xử nói ra lời từ hôn khiến Lăng Thiên cảm thấy lửa giận xung thiên, tức giận kìm nén không thể giải phóng được.

Nhiều năm như vậy, chưa bao giờ ông lâm vào tình thế xấu hổ quẫn bách như vậy. Lăng Thiên Khiếu cùng Lam Nguyệt Đế Quốc đại phú thương Tạ Trường Đình cùng nhau lớn lên, là bằng hữu tốt nhất, thâm tình nhiều năm không thay đổi, cho nên việc hôn nhân từ nhỏ này đã được đính ước từ trước, không nghĩ rằng lại phát sinh ra chuyện này.

Lăng Thiên Khiếu trong lòng thầm mắng đứa con Lăng Tiêu: “Chó má, ngay cả con gái cũng không chấp nhận nổi, làm thế nào xứng đáng nối dõi Lăng gia ? Còn nữa, hôn sự đã chấm dứt, nếu Lăng Tiêu vẫn cứ yếu đuối như vậy, chỉ sợ là sau này sẽ không thể nên người được!”

Tướng quân Lăng Thiên Khiếu lửa giận đầy ngực, cũng mất luôn ý định tới thăm Lăng Tiêu, xoay người phẩy áo bỏ đi.

Kỳ thật, Lăng Thiên Khiếu không phải không biết thực lực Lăng Tiêu kém hơn rất nhiều so với Tạ Hiểu Yên, chính mình quả thực có thể đã trách lầm đứa con, có lẽ nỗi oan này cũng do con bé kia gây ra. Chẳng qua thân phận Lăng Thiên Khiếu thế nào, làm sao có thể tìm một cô bé gây phiền toái ? Huống chi nàng còn là con Tạ Trường Đình, bằng hữu tốt nhất của mình.

Vì vậy, sau khi Lăng Tiêu tỉnh lại, Lăng Thiên Khiếu đã nghĩ rất kỹ, con cũng có nhiều loại, cũng có thể biết nỗi nhục nó phải chịu đựng, nếu là phế vật, chính mình có thể giúp một lần, không thể giúp trăm lần, ngược lại giúp nó có thể lại làm hại nó.

Lăng Thiên Khiếu rất đau lòng nhưng cũng đáp ứng thỉnh cầu từ hôn của Tạ Trường Đình. Lăng Thiên Khiếu cũng không thực sự thích cô gái này, đa tình, quá đa tình, lại quá nhiều tâm kế, không thích hợp với Lăng gia.

Lăng Thiên Khiếu thở dài, mười năm chiến đấu trên tiền tuyến đã hy sinh biết bao nhiêu đồng đội, đến giờ không biết còn bao nhiêu người nhớ tới bọn họ ?

Lăng Vận Nhi liếc mắt thấy tam ca đang nằm trên giường, nước mắt tuôn rơi, thanh âm nghẹn ngào nức nở
- Tam ca, huynh không sao chứ, có phải bị thương rất nặng không ? Phụ thân rất quan tâm tới huynh !!

Vừa mới vừa rồi ở bên ngoài, Lăng Vận Nhi ngay cả câu nói cũng lạnh như băng, nhưng nhìn ca ca nằm trên giường, trong lòng không thể kìm nổi ấm ức và đau lòng.

Trong học viện, Lăng Vận Nhi nghe được rất nhiều người xì xào nói rằng ca ca nàng là nỗi nhục của giới quý tộc, mà từ nhỏ Lăng Vận Nhi yêu quý Tam ca nhất, tự nhiên nàng không chịu nổi. Đã vài lần nàng đánh bọn chúng nhưng xì xài lại ngày càng mãnh liệt, nói ca ca nàng là phế vật, lại vô dụng phải để nữ nhân ra mặt. Lăng Vận Nhi một mạch chạy tới đây, nàng muốn an ủi Tam ca, muốn nghe hắn nói rõ câu chuyện, bởi Lăng Vận Nhi vốn không tin ca ca nàng làm ra chuyện này.

Mặc dù Lăng Tiêu Phi khinh bỉ Lăng Tiêu, nhưng dù sao cũng là tình huynh muội. Kiếp trước, Lăng Tiêu từ nhỏ đã bước lên Thục Sơn tu luyện tiên đạo, còn huynh đệ tỷ muội trong lúc đó đều không hề để ý, nhất nhất lạnh lùng, cũng chưa từng thể nghiệm qua thân tình. Huống chi hắn còn dễ dàng dung hợp hoàn toàn với linh hồn Lăng Tiêu nguyên bản không chút tổn hao, bên trong linh hồn Lăng Tiêu là một tình cảm thật sâu, thật mãnh liệt.

Trong lúc nhất thời, mũi Lăng Tiêu cũng có chút sụt sịt, hắn có thể cảm nhận được tình cảm của Lăng Tiêu với muội muội.

Lăng Tiêu nhấc tay, nhẹ nhàng lau nước mắt của muội muội, có chút xấu hổ cười”
- Vân nhi, ca ca không sao, nhưng quả đã khiến muội chịu nhiều ấm ức rồi.

Lăng Vận Nhi ngẩng đầu khẽ cắn răng, giọt nước mắt long lánh dừng lại trong mắt, nàng cất giọng nói trong trẻo:
- Tam ca, muội tin tưởng huynh! Đại ca và Nhị tỷ cũng sẽ tin tưởng huynh! Muội cũng sẽ không bỏ qua cho Tạ Hiểu Yên!

Lăng Tiêu có chút xúc động, nhưng vẫn nói:
- Không quan trọng, cây ngay không sợ chết đứng. Đáp ứng ca ca một việc, đừng gây phiền toái cho nàng.

Kỳ thật, trong lòng Lăng Tiêu cho rằng muội muội không phải đối thủ của Tạ Hiểu Yên, Kiếm Sư bậc hai đối với Kiếm Sư bậc sáu, mặc dù kiếm pháp Lăng Vận Nhi cao cấp hơn Tạ Hiểu Yên, nhưng thực lực chênh lệch quá nhiều, có khi còn tự rước lấy nhục.

Còn về Tạ Hiểu Yên, phải chính mình tự đi !! Lăng Tiêu trong lòng cười lạnh, sỉ nhục “Ta”, cứ đơn giản mà bỏ qua thế sao?

Lăng Vận Nhi nhìn Lăng Tiêu, cảm thấy Tam ca có chút thay đổi. Trong ấn tượng của nàng, Tam ca tuy kiếm thuật không cao lắm, nhưng ân oán phân minh, hiện tại không hiểu sao lại có chút nặng nề. Chẳng lẽ bị cha đánh đập đến tâm ý nguội lạnh?

Lăng Vận Nhi nghĩ vậy liền sinh lòng oán hận phụ thân, thầm trách phụ thân hồ đồ, hận ý đối với Tạ Hiểu Yên lại càng sâu sắc hơn. Nàng cũng ít nhiều hiểu được ý ca ca không muốn mình đi trả thù, sợ thực lực nàng không đủ phải chịu thiệt thòi, chẳng qua….Lăng Vận Nhi khóe miệng cười lạnh, ta mới mười hai tuổi !! Còn có thời gian !!! Tạ Hiểu Yên, một ngày nào đó ta sẽ vượt qua ngươi !!!

Lúc này, bên ngoài thị vệ lớn tiếng thông báo:
- Tam thiếu gia, tứ tiểu thư, bên ngoài có cô gái tự xưng là Tạ Hiểu Yên muốn tới thăm thiếu gia.

“Tạ Hiểu Yên !!” Lăng Vận Nhi mày liễu dựng thẳng, thần tình không thể tin, ngay lập tức đứng dậy, nghiến răng nghiến lợi nói:
- Không ngờ còn dám đến Lăng gia !! Ta phải giết nó

- Chờ đã!
Lăng Tiêu gọi muội muội, thản nhiên cười cười nói :
- Vân nhi, đây là chuyện của Tam ca!
Lời nói không nặng, nhưng lại rất chân thật.

Lăng Vận Nhi thở phì phì cùng Lăng Tiêu nhìn nhau, cuối cùng cũng đè nén bực bội, đứng ở cửa hướng về phía ngoài nói:
- Cho cô ta vào !

Sau một lát, cửa phòng mở ra, ánh dương quang lọt qua cửa phòng chiếu vào, vô số tro bụi bay lượn trong ánh mặt trời. Mấy ngày không thấy ánh mặt trời, Lăng Tiêu không tự chủ được nheo mắt lại, nhìn nữ nhân đứng dưới ánh mặt trời. Vẫn như vậy, Lăng Tiêu “số một” vừa nhìn thấy nữ nhân này đã không muốn nhìn nhận đây là vị hôn thê.

Kêu nàng vào, kỳ thật cũng chỉ là muốn xác nhận một chút, nữ nhân này rốt cuộc bộ dáng thế nào mà thôi.





[Bấm xem chữ ký của tepga]
tepga's Inventory

Trả lời kèm theo trích dẫn
  #4 (permalink)  
Cũ 24-02-2010, 03:01 PM
tepga tepga đang Offline
Moderator
 
Ngày gia nhập: Nov 2009
Bài gửi: 100
xu: 22,191
Thanks: 8
Thanked 3,198 Times in 100 Posts
tepga is on a distinguished road
Mặc định


Ngạo Kiếm Lăng Vân
Tác giả: Tiểu Đao Phong Lợi
Chương 3: Tạ Hiểu Yên
Dịch: MiXaoZon
Nguồn: Võ Gia Trang - vip.vandan.vn



 vip.vandan.vn :  :


Tạ Hiểu Yên quả nhiên rất đẹp, mái tóc đen dài, mi mắt dài cùng hàng lông mày thanh thoát, đôi mắt phượng đen thăm thẳm, mặt hoa, da phấn sáng bóng mịn màng, vòng eo mảnh khảnh, cặp mỹ đồn cùng đôi chân thẳng tắp, thon dài, toát ra sức hấp dẫn rất lớn của thiếu nữ mới mười bốn tuổi này.

Quả thật là mỹ nữ, trong lòng Lăng Tiêu cũng có chút gợn sóng, muốn vứt bỏ chấp niệm của cái tên Lăng Tiêu kia lưu lại. Thoạt nhìn, trong lòng “ta” thứ hai kia vẫn thấy thích Tạ Hiểu Yên, Lăng Tiêu thở dài, nếu không bởi vì điều này, sợ là cũng sẽ không dễ dàng bị hãm hại.

Lăng Tiểu thở dài một tiếng, lãnh đạm nhìn Tạ Hiểu Yên nói :
- Tạ Hiểu Yên đồng học, ngồi đi.

Hắn nhìn thoáng qua bộ mặt lạnh như sương của muội muội bên cạnh nói:
- Vận nhi…

Lăng Vận Nhi thực không muốn ngồi, nhưng cũng dựa vào ghế. Lúc này Tạ Hiểu Yên đã đứng trước mặt, sau lưng, tiếng cửa đóng vang lên. Lăng Vận Nhi nhìn nữ nhân này, cảm thấy như chính mình bị sỉ nhục, không kìm nổi ý nghĩ muốn rút kiếm giết chết nữ nhân dối trá này!!! Mặc dù trên thực tế, nàng đánh không lại Tạ Hiểu Yên.

Trên mặt Tạ Hiểu Yên thoáng qua một chút xấu hổ, sau đó dùng ánh mắt tràn ngập áy náy nhìn Lăng Tiêu:
- Thực xin lỗi, ta không nghĩ sẽ thương tổn anh nhiều như vậy, thật không nghĩ tới…
Nghe nói Lăng Tiêu trở về bị tướng quân đánh trọng thương, thiếu chút nữa đã chết, trong lòng Tạ Hiểu Yên cũng có chút áy náy, nhưng chút áy náy đó cũng ngay lập tức bị sự vui sướng tự do làm cho biến mất, bởi vì phụ thân Tạ Ân Đài đã tự mình tìm gặp tướng quân Lăng Thiên Khiếu, cũng thành công giải trừ hôn ước của hai người.




Nhưng tại quý tộc học viện của Đế quốc Lam Nguyệt cũng không thiếu người thông minh bình tĩnh phân tích mọi việc, còn có một số người ngược lại nghi ngờ Tạ Hiểu Yên, thẳng thắn chỉ ra điểm nghi ngờ: Lăng Tiêu chỉ là một Kiếm Thị bậc năm, so với Tạ Hiểu Yên thì chênh lệch tới mười bảy cấp!! Hắn có thể dùng sức mạnh với Kiếm Sư bậc sáu sao? Chẳng lẽ cứ một câu nói: “Đối phương thân phận rất cao ta không dám phản kháng!!” là có thể giải thích việc này?

Vì vậy, Tạ Hiểu Yên cảm thấy chính mình cần phải đến Lăng Phủ một lần, nàng phải làm sáng tỏ lời đồn này!! Đúng vậy, chính là lời đồn!!!

Tạ Hiểu Yên có rất nhiều thân vệ. Chỉ cần nàng tới Lăng Phủ một lần, đội thân vệ này sẽ lập tức tuyên truyền ra, dùng để phản kích những tin đồn nghi ngờ Tạ Hiểu Yên. Lăng Tiêu bị thân phụ đả thương, ta Ta Hiểu Yên có thể đăng môn thăm hỏi!! Không phải các ngươi không tin tưởng sự thật như thế sao? Nhưng các ngươi cứ xem, ta không sợ đối chất!!

Cứ như vậy, cho dù người khác có hoài nghi, nhưng sẽ không ai dám nói là Tạ Hiểu Yên đặt bẫy.

Tạ Hiểu Yên thưở nhỏ được xưng là thiên tài trong thiên tài, mười bốn tuổi đã tu luyện đến Kiếm Sư bậc sáu, cũng đứng đầu trong số bạn cùng lứa.

Vì vậy, nàng không cam lòng trở thành một quân cờ, đại lục có câu: Thà làm đầu gà còn hơn làm đuôi trâu! Dựa vào cái gì mà nhà nàng làm thương nhân lại nhất định phải đi nịnh bợ tướng quân?
Tướng quân thì sao?
Lăng Thiên Khiếu trước kia chẳng phải cũng xuất thân hèn kém, dựa vào chiến công mới đạt tới vị trí kia sao?

Tạ Hiểu Yên vẫn cho rằng, nàng cũng có thể đi lên bằng chính sự cố gắng của mình, đứng ở đỉnh cao, nơi mà mọi người phải kính ngưỡng nàng, lúc đó, Tạ gia tướng cũng kém gì so với quý tộc Lăng gia!

Bởi vậy, bất luận thế nào, việc hôn nhân với phủ tướng quân cũng phải giải trừ. Tạ Ân Hiểu chỉ muốn tự nắm giữ vận mệnh của mình. Ăn nhờ ở đậu không phải là tâm nguyện của nàng!!



Lăng Tiêu nhìn Tạ Hiểu Yên, hắn biết nữ nhân này lớn lên là cái dạng gì, chỉ cảm thấy cũng đủ rồi, nghe Tạ Ân Hiểu nói một đằng nghĩ một nẻo, trong lòng không kìm được tức giận:
- Một câu xin lỗi không thể vãn hồi thương tổn ta đã chịu, cũng không vãn hồi được thanh danh Lăng gia đã bị vấy bẩn!

Không biết vì sao, Tạ Hiểu Yên bỗng cảm thấy chính mình đối diện với Lăng Tiêu này có chút xa lạ, thậm chí còn có chút cảm giác sợ hãi, chẳng lẽ bởi vì mình đuối lý? Tạ Hiểu yên cố gắng loại bỏ ý niệm này khỏi đầu, muốn thành đại sự không cần câu nệ tiểu tiết, sau đó dùng thần tình chân thành nói:
- Ta biết, Lăng Tiêu, ngươi hận ta cả đời, nhưng ta cũng chỉ là bất đắc dĩ, chuyện này khiến ngươi bị thương tổn, ta thực sự cảm thấy có lỗi….ta sẽ đi xin lỗi Lăng thúc thúc

- Đủ rồi, ta hận ngươi cả đời? Ngươi không xứng
Lăng Tiêu lãnh đạm nhìn thoáng qua Tạ Hiểu Yên rồi nói:
- Mục đích của ngươi đã đạt được. Tạ Hiểu Yên, không thể không thừa nhận ngươi là người rất có tâm cơ, chẳng qua ngươi tốt nhất nên nhớ kỹ, một ngày nào đó, ngươi đối với ta thế nào, đối với Lăng gia thế nào, ta sẽ hoàn trả đầy đủ! Hiện tại, ngươi có thể đi được rồi!

Đời trước, Lăng Tiêu tuy rằng một lòng tu luyện nhưng hắn cũng không phải hạng người thiện lương, nếu không đã không xuất hiện việc khi tiền bối sư môn độ kiếp, hắn cố tâm chờ đợi người ta độ kiếp thất bại rồi cướp bảo bối.

Đối với Tạ Hiểu Yên, Lăng Tiêu chỉ liếc mắt là có thể thấy, nàng đến chỉ là để tranh thủ đại nghĩa mà thôi, bất luận hôm nay hai người ở trong này nói gì, Tạ Hiểu Yên ra khỏi tướng quân phủ thì mọi nghi ngờ đối với nàng sẽ biến mất.

Bởi vì nàng không sợ đối chất!!!

Bây giờ cũng vậy, Lăng Tiêu vẫn giữ nguyên tính tình nguyên bản, trong đầu trừ tu luyện thì không có gì khác, nên thanh danh hắn có thể không cần, nhưng đã tiến vào thế giới này, lại chiếm cứ thân thể người khác, như vậy, thanh danh tướng quân phủ, thanh danh của Lăng gia, hắn không thể không để ý!

Hiện tại, không phải là đối thủ của ngươi, ta nhịn!!

Lăng Tiêu rất tin tưởng vào bản thân, chỉ không lâu nữa, thế nhân sẽ thấy một Lăng Tiêu hoàn toàn mới, còn về phần Tạ Hiểu Yên, trước hết ta nhường ngươi một chút.

Chỉ là khoảng mười năm nữa thôi, thanh danh Lăng gia đã bị ít nhiều sỉ nhục năm đó, ta sẽ tính đủ rồi trả lại gấp bội cho ngươi.

Thấy Lăng Tiêu nói vậy, Tạ Hiểu Yên rốt cục cũng thu hồi bộ mặt ngụy trang, lãnh đạm nói
- Lăng Tiêu, nếu ngươi có thể sớm sáng suốt như vậy, ta cũng sẽ không bày ra hạ sách này! Còn nữa…
Tạ Hiểu Yên nhoẻn miệng cười, thản nhiên nói:
- Nếu ngươi có bản lãnh làm ta nói ra sự thực, ta…. lúc nào ta cũng sẽ chờ đợi!
Tạ Hiểu Yên thiếu chút nữa nói ra, nếu ngươi có bổn sự như vậy, ta thật tình sẽ nguyện ý gả cho ngươi, chẳng qua nói đến miệng lại nuốt trở vào, vì điều đó là không có khả năng, không phải sao?

Hôm nay nàng đã nắm đại nghĩa trong tay, Lăng gia cũng không thể vận dụng thế lực của gia tộc báo phục gia tộc của nàng. Về sau, không ai có thể ngăn cản Tạ Hiểu Yên một bước lên trời! Chờ đến lúc đó, cho dù Lăng gia có muốn trả thù, có năng lực sao?

“Nữ nhân nông cạn, trừ sắc đẹp cũng không có ưu điểm gì lớn” Lăng Tiêu nhìn thần sắc đắc ý của Tạ Hiểu Yên, trong lòng cười lạnh, khinh thường nhếch mép hướng về phía cửa hô:
- Tiễn khách!

Sắc mặt Tạ Hiểu Yên rất phức tạp, nhìn thoáng qua Lăng Tiêu, nhưng mục đích đã đạt tới, nàng đứng dậy rời đi. Trong lòng nàng có chút mê man, vì cái gì Lăng Tiêu trước nay luôn phải khúm núm trước mặt nàng lại trở nên cường thế như vậy, hôm nay bỗng nhiên như thay đổi hoàn toàn, thân mình hắn luôn tản ra một ý tứ lạnh lẽo. Nàng nhìn ra, mặc dù những vết thương của Lăng Tiêu vẫn không sai biệt lắm, tu vi vẫn như cũ, một chút tiến bộ cũng không có.

Đối mặt với chính mình, trong mắt hắn lúc này đã không còn sự ái mộ và nóng bỏng như quá khứ, mà thay vào đó là khinh thường. Hắn dựa vào cái gì? Tạ Hiểu Yên bỗng nhiên cảm giác phẫn nộ, loại cảm giác bị người khác khinh thường, nhất là lại bị phế vật Lăng Tiêu khinh thường khiến nàng nổi giận.

Nếu nói hôm nay nàng đối mặt là tướng quân Lăng Thiên Khiếu, Tạ Hiểu Yên còn không dám phẫn nộ như vậy, nhưng loại tư thái cường thế này hiển hiện tại một phế nhân như Lăng Tiêu….Hắn, hắn dựa vào cái gì?

Nhưng vừa ra khỏi tướng quân phủ, ánh nắng ấm áp bên ngoài chiếu lên người, ngắm quang cảnh chim chóc nhảy múa tự do trên cành cây, tâm tình Tạ Hiểu Yên lập tức tốt lên, từ từ nhắm hai mắt, cảm thụ không khí tinh thuần, hít sâu một hơi. Ngay sau đó, hai tròng mắt lộ ra thần sắc kiên định: Ta tự do! Đúng vậy, hiện tại, đã không còn kẻ nào có thể trói buộc ta bay cao!!




[Bấm xem chữ ký của tepga]
tepga's Inventory

Trả lời kèm theo trích dẫn
  #5 (permalink)  
Cũ 24-02-2010, 03:01 PM
tepga tepga đang Offline
Moderator
 
Ngày gia nhập: Nov 2009
Bài gửi: 100
xu: 22,191
Thanks: 8
Thanked 3,198 Times in 100 Posts
tepga is on a distinguished road
Mặc định


Ngạo Kiếm Lăng Vân
Tác giả: Tiểu Đao Phong Lợi
Chương 3: Tạ Hiểu Yên
Dịch: MiXaoZon
Nguồn: Võ Gia Trang - vip.vandan.vn



 vip.vandan.vn :  :


Tạ Hiểu Yên quả nhiên rất đẹp, mái tóc đen dài, mi mắt dài cùng hàng lông mày thanh thoát, đôi mắt phượng đen thăm thẳm, mặt hoa, da phấn sáng bóng mịn màng, vòng eo mảnh khảnh, cặp mỹ đồn cùng đôi chân thẳng tắp, thon dài, toát ra sức hấp dẫn rất lớn của thiếu nữ mới mười bốn tuổi này.

Quả thật là mỹ nữ, trong lòng Lăng Tiêu cũng có chút gợn sóng, muốn vứt bỏ chấp niệm của cái tên Lăng Tiêu kia lưu lại. Thoạt nhìn, trong lòng “ta” thứ hai kia vẫn thấy thích Tạ Hiểu Yên, Lăng Tiêu thở dài, nếu không bởi vì điều này, sợ là cũng sẽ không dễ dàng bị hãm hại.

Lăng Tiểu thở dài một tiếng, lãnh đạm nhìn Tạ Hiểu Yên nói :
- Tạ Hiểu Yên đồng học, ngồi đi.

Hắn nhìn thoáng qua bộ mặt lạnh như sương của muội muội bên cạnh nói:
- Vận nhi…

Lăng Vận Nhi thực không muốn ngồi, nhưng cũng đẩy ghế đứng lên. Lúc này Tạ Hiểu Yên đã đứng trước mặt, sau lưng, tiếng cửa đóng vang lên. Lăng Vận Nhi nhìn nữ nhân này, cảm thấy như chính mình bị sỉ nhục, không kìm nổi ý nghĩ muốn rút kiếm giết chết nữ nhân dối trá này!!! Mặc dù trên thực tế, nàng đánh không lại Tạ Hiểu Yên.

Trên mặt Tạ Hiểu Yên thoáng qua một chút xấu hổ, sau đó dùng ánh mắt tràn ngập áy náy nhìn Lăng Tiêu:
- Thực xin lỗi, ta không nghĩ sẽ thương tổn anh nhiều như vậy, thật không nghĩ tới…
Nghe nói Lăng Tiêu trở về bị tướng quân đánh trọng thương, thiếu chút nữa đã chết, trong lòng Tạ Hiểu Yên cũng có chút áy náy, nhưng chút áy náy đó cũng ngay lập tức bị sự vui sướng tự do làm cho biến mất, bởi vì phụ thân Tạ Ân Đài đã tự mình tìm gặp tướng quân Lăng Thiên Khiếu, cũng thành công giải trừ hôn ước của hai người.




Nhưng tại quý tộc học viện của Đế quốc Lam Nguyệt cũng không thiếu người thông minh bình tĩnh phân tích mọi việc, còn có một số người ngược lại nghi ngờ Tạ Hiểu Yên, thẳng thắn chỉ ra điểm nghi ngờ: Lăng Tiêu chỉ là một Kiếm Thị bậc năm, so với Tạ Hiểu Yên thì chênh lệch tới mười bảy cấp!! Hắn có thể dùng sức mạnh với Kiếm Sư bậc sáu sao? Chẳng lẽ cứ một câu nói: “Đối phương thân phận rất cao ta không dám phản kháng!!” là có thể giải thích việc này?

Vì vậy, Tạ Hiểu Yên cảm thấy chính mình cần phải đến Lăng Phủ một lần, nàng phải làm sáng tỏ lời đồn này!! Đúng vậy, chính là lời đồn!!!

Tạ Hiểu Yên có rất nhiều thân vệ. Chỉ cần nàng tới Lăng Phủ một lần, đội thân vệ này sẽ lập tức tuyên truyền ra, dùng để phản kích những tin đồn nghi ngờ Tạ Hiểu Yên. Lăng Tiêu bị thân phụ đả thương, ta Ta Hiểu Yên có thể đăng môn thăm hỏi!! Không phải các ngươi không tin tưởng sự thật như thế sao? Nhưng các ngươi cứ xem, ta không sợ đối chất!!

Cứ như vậy, cho dù người khác có hoài nghi, nhưng sẽ không ai dám nói là Tạ Hiểu Yên đặt bẫy.

Tạ Hiểu Yên thưở nhỏ được xưng là thiên tài trong thiên tài, mười bốn tuổi đã tu luyện đến Kiếm Sư bậc sáu, cũng đứng đầu trong số bạn cùng lứa.

Vì vậy, nàng không cam lòng trở thành một quân cờ, đại lục có câu: Thà làm đầu gà còn hơn làm đuôi trâu! Dựa vào cái gì mà nhà nàng làm thương nhân lại nhất định phải đi nịnh bợ tướng quân?
Tướng quân thì sao?
Lăng Thiên Khiếu trước kia chẳng phải cũng xuất thân hèn kém, dựa vào chiến công mới đạt tới vị trí kia sao?

Tạ Hiểu Yên vẫn cho rằng, nàng cũng có thể đi lên bằng chính sự cố gắng của mình, đứng ở đỉnh cao, nơi mà mọi người phải kính ngưỡng nàng, lúc đó, Tạ gia tướng cũng kém gì so với quý tộc Lăng gia!

Bởi vậy, bất luận thế nào, việc hôn nhân với phủ tướng quân cũng phải giải trừ. Tạ Ân Hiểu chỉ muốn tự nắm giữ vận mệnh của mình. Ăn nhờ ở đậu không phải là tâm nguyện của nàng!!



Lăng Tiêu nhìn Tạ Hiểu Yên, hắn biết nữ nhân này lớn lên là cái dạng gì, chỉ cảm thấy cũng đủ rồi, nghe Tạ Ân Hiểu nói một đằng nghĩ một nẻo, trong lòng không kìm được tức giận:
- Một câu xin lỗi không thể vãn hồi thương tổn ta đã chịu, cũng không vãn hồi được thanh danh Lăng gia đã bị vấy bẩn!

Không biết vì sao, Tạ Hiểu Yên bỗng cảm thấy chính mình đối diện với Lăng Tiêu này có chút xa lạ, thậm chí còn có chút cảm giác sợ hãi, chẳng lẽ bởi vì mình đuối lý? Tạ Hiểu yên cố gắng loại bỏ ý niệm này khỏi đầu, muốn thành đại sự không cần câu nệ tiểu tiết, sau đó dùng thần tình chân thành nói:
- Ta biết, Lăng Tiêu, ngươi hận ta cả đời, nhưng ta cũng chỉ là bất đắc dĩ, chuyện này khiến ngươi bị thương tổn, ta thực sự cảm thấy có lỗi….ta sẽ đi xin lỗi Lăng thúc thúc

- Đủ rồi, ta hận ngươi cả đời? Ngươi không xứng
Lăng Tiêu lãnh đạm nhìn thoáng qua Tạ Hiểu Yên rồi nói:
- Mục đích của ngươi đã đạt được. Tạ Hiểu Yên, không thể không thừa nhận ngươi là người rất có tâm cơ, chẳng qua ngươi tốt nhất nên nhớ kỹ, một ngày nào đó, ngươi đối với ta thế nào, đối với Lăng gia thế nào, ta sẽ hoàn trả đầy đủ! Hiện tại, ngươi có thể đi được rồi!

Đời trước, Lăng Tiêu tuy rằng một lòng tu luyện nhưng hắn cũng không phải hạng người thiện lương, nếu không đã không xuất hiện việc khi tiền bối sư môn độ kiếp, hắn cố tâm chờ đợi người ta độ kiếp thất bại rồi cướp bảo bối.

Đối với Tạ Hiểu Yên, Lăng Tiêu chỉ liếc mắt là có thể thấy, nàng đến chỉ là để tranh thủ đại nghĩa mà thôi, bất luận hôm nay hai người ở trong này nói gì, Tạ Hiểu Yên ra khỏi tướng quân phủ thì mọi nghi ngờ đối với nàng sẽ biến mất.

Bởi vì nàng không sợ đối chất!!!

Bây giờ cũng vậy, Lăng Tiêu vẫn giữ nguyên tính tình nguyên bản, trong đầu trừ tu luyện thì không có gì khác, nên thanh danh hắn có thể không cần, nhưng đã tiến vào thế giới này, lại chiếm cứ thân thể người khác, như vậy, thanh danh tướng quân phủ, thanh danh của Lăng gia, hắn không thể không để ý!

Hiện tại, không phải là đối thủ của ngươi, ta nhịn!!

Lăng Tiêu rất tin tưởng vào bản thân, chỉ không lâu nữa, thế nhân sẽ thấy một Lăng Tiêu hoàn toàn mới, còn về phần Tạ Hiểu Yên, trước hết ta nhường ngươi một chút.

Chỉ là khoảng mười năm nữa thôi, thanh danh Lăng gia đã bị ít nhiều sỉ nhục năm đó, ta sẽ tính đủ rồi trả lại gấp bội cho ngươi.

Thấy Lăng Tiêu nói vậy, Tạ Hiểu Yên rốt cục cũng thu hồi bộ mặt ngụy trang, lãnh đạm nói
- Lăng Tiêu, nếu ngươi có thể sớm sáng suốt như vậy, ta cũng sẽ không bày ra hạ sách này! Còn nữa…
Tạ Hiểu Yên nhoẻn miệng cười, thản nhiên nói:
- Nếu ngươi có bản lãnh làm ta nói ra sự thực, ta…. lúc nào ta cũng sẽ chờ đợi!
Tạ Hiểu Yên thiếu chút nữa nói ra, nếu ngươi có bổn sự như vậy, ta thật tình sẽ nguyện ý gả cho ngươi, chẳng qua nói đến miệng lại nuốt trở vào, vì điều đó là không có khả năng, không phải sao?

Hôm nay nàng đã nắm đại nghĩa trong tay, Lăng gia cũng không thể vận dụng thế lực của gia tộc báo phục gia tộc của nàng. Về sau, không ai có thể ngăn cản Tạ Hiểu Yên một bước lên trời! Chờ đến lúc đó, cho dù Lăng gia có muốn trả thù, có năng lực sao?

“Nữ nhân nông cạn, trừ sắc đẹp cũng không có ưu điểm gì lớn” Lăng Tiêu nhìn thần sắc đắc ý của Tạ Hiểu Yên, trong lòng cười lạnh, khinh thường nhếch mép hướng về phía cửa hô:
- Tiễn khách!

Sắc mặt Tạ Hiểu Yên rất phức tạp, nhìn thoáng qua Lăng Tiêu, nhưng mục đích đã đạt tới, nàng đứng dậy rời đi. Trong lòng nàng có chút mê man, vì cái gì Lăng Tiêu trước nay luôn phải khúm núm trước mặt nàng lại trở nên cường thế như vậy, hôm nay bỗng nhiên như thay đổi hoàn toàn, thân mình hắn luôn tản ra một ý tứ lạnh lẽo. Nàng nhìn ra, mặc dù những vết thương của Lăng Tiêu vẫn không sai biệt lắm, tu vi vẫn như cũ, một chút tiến bộ cũng không có.

Đối mặt với chính mình, trong mắt hắn lúc này đã không còn sự ái mộ và nóng bỏng như quá khứ, mà thay vào đó là khinh thường. Hắn dựa vào cái gì? Tạ Hiểu Yên bỗng nhiên cảm giác phẫn nộ, loại cảm giác bị người khác khinh thường, nhất là lại bị phế vật Lăng Tiêu khinh thường khiến nàng nổi giận.

Nếu nói hôm nay nàng đối mặt là tướng quân Lăng Thiên Khiếu, Tạ Hiểu Yên còn không dám phẫn nộ như vậy, nhưng loại tư thái cường thế này hiển hiện tại một phế nhân như Lăng Tiêu….Hắn, hắn dựa vào cái gì?

Nhưng vừa ra khỏi tướng quân phủ, ánh nắng ấm áp bên ngoài chiếu lên người, ngắm quang cảnh chim chóc nhảy múa tự do trên cành cây, tâm tình Tạ Hiểu Yên lập tức tốt lên, từ từ nhắm hai mắt, cảm thụ không khí tinh thuần, hít sâu một hơi. Ngay sau đó, hai tròng mắt lộ ra thần sắc kiên định: Ta tự do! Đúng vậy, hiện tại, đã không còn kẻ nào có thể trói buộc ta bay cao!!




[Bấm xem chữ ký của tepga]
tepga's Inventory


Sửa bởi tepga : 24-02-2010 lúc 03:27 PM
Trả lời kèm theo trích dẫn
Gửi trả lời

Bookmarks

Tags
ngao kiem lang van, ngaokiemlangvan, ngạo kiếm lăng vân, tieu dao phong loi



Đang xem: 1 (0 thành viên và 1 khách)
 
Công Cụ
Dạng sắp xếp bài

Quyền hạn Gửi bài
Bạn không thể gửi chủ đề
Bạn không thể gửi trả lời
Bạn không thể gửi đính kèm
Bạn không thể sửa bài của mình

Mã BB đang Mở
[IMG] đang Mở
Mã HTML đang Tắt
Trackbacks are Mở
Pingbacks are Mở
Refbacks are Mở


Tất cả thời gian được tính theo GMT +7. Bây giờ là 11:59 AM.


Powered by vBulletin® Version 3.8.4
Copyright ©2000 - 2010, Jelsoft Enterprises Ltd.
VIP|dịch truyện kiếm hiệp|xả stress|truyenkiemhiep vip|Dien hoa, hoa tuoi dep|ALEX
RSS RSS 2.0 XML MAP