Vào một buổi sáng đầu đông, không khí se lạnh và tuyết đã bắt đầu rơi, theo từng cơn gió thổi những bông tuyết trắng tinh nhẹ nhàng rơi xuống đất. Những con đường ở một thành phố lớn và hiện đại như Chicago thường tấp nập xe cộ cùng con người qua lại, không khí luôn nhộn nhịp đầy sôi động với một nhịp sống hối hả, nhanh chóng nhưng cũng rất chính xác như đã được lên lịch.
Thế nhưng,
Một tiếng hét vang lên phá tan đi không khí thường ngày, đám đông hiếu kì kéo đến xem xét, không gian trở lên hoảng loạn, bức bối. Có người gào lên, khóc lóc sợ hãi, che mặt, bịt mắt chạy đến chỗ khác rồi nôn thốc nôn tháo, thậm chí là không chịu được đã ngất xỉu ngay tại chỗ, nhiều người chỉ muốn rời đi thật nhanh; thế nhưng không thiếu những cậu choai choai trẻ thì lại đua nhau chen vô hàng người để chụp lấy chụp để những bức hình; cũng có những người vẫn còn giữ được sự bình tĩnh để gọi cho 911 hay cánh báo chí, truyền hình. Tất cả đều bắt nguồn từ nguyên nhân duy nhất, một người đã nhảy từ nóc của tòa tháp Willis xuống dưới đất.
Mấy phút sau, tiếng còi hụ thông báo của xe cảnh sát và cứu thương đã đến, cả những tay phóng viên, nhà báo cũng đã mau chóng xuất hiện tại hiện trường, đám đông và cánh báo chí liền được gải tán. Viên cảnh sát trưởng tiến đến quan sát thì thấy nguyên một vùng bị máu và não tương văng ra khắp nơi, nằm trên vũng máu là một người đàn ông trung niên, khoảng hơn sáu mươi tuổi, ăn mặc lôi thôi mà sang trọngi, xác người đàn ông ấy nằm ngửa với hai cánh tay khoanh lại, ôm chặt về phía tim như để giữ thứ gì đó. Nhưng điều khiến cảnh sát trưởng chú ý nhất chính là trên khuôn mặt nát bấy của nạn nhân vẫn còn nhận ra được nụ cười, một nụ cười rõ rệt, ấn tượng và đầy ám ảnh.
Theo lời kể cũa những nhân chứng tận mắt chứng kiến vụ việc thì nạn nhân đã tự mình nhảy xuống sau khi hét to câu: “ TẤT CẢ ĐÃ KẾT THÚC !! “, có thể là tự sát, mọi việc diễn ra quá nhanh nên không ai ở gần đấy kịp phản ứng gì. Khám nghiệm tử thi ngay sau đó cũng không tìm thấy bất cứ chất kích thích hay bệnh tật gì trên người nạn nhân. Cũng chẳng có ai đến nhận xác ông ta.
Thứ duy nhất mà viên cảnh sát trưởng và những cộng sự của ông tìm được trên người nạn nhân là một bọc giấy, bên trên nó là một dòng chữ ghi nghuệch ngoạc một cách vội vã: “ Tất cả bắt đầu từ mùa đông thì hãy kết thúc ở mùa đông. ...“, bên trong bọc giấy là một cuốn tập dày, giấy đã có đôi chỗ ngã màu và một tấm hình mà chỉ thoáng nhìn qua thôi cũng sẽ khiến người gan dạ nhất phải giật mình hoảng hốt – trên đó là hình xác một cô gái trẻ bị chặt ra thành từng khúc, máu me đầm đìa, nhưng các bộ phận đã được sắp xếp lại theo đúng vị trí, trên trán cô gái là dòng chữ được viết bằng máu: “Destiny”. Cảnh sát trưởng bàng hoàng rồi như chợt nhớ ra điều gì đó, ông vội chộp lấy cuốn tập kia và lật nhanh ra xem thì nhận ra ở ngay trang đầu tiên là một tờ giấy hình như mới được dán thêm vào, đó là một bức thư viết tay bằng máu, tuy đã thâm khô nhưng mùi tanh vẫn còn, nội dung như sau:
“ Gửi các ngài cảnh sát,
Tôi biết khi các ngài đọc được những dòng này thì tôi cũng đã không còn trên đời rồi. Chắc các ngài đang thắc mắc tôi là ai. Vâng, tôi chính là kẻ giết người hàng loạt nổi tiếng hơn bảy năm trước mà các ngài gọi là Destiny đây. Tôi đã chờ, đã chờ rất lâu rồi nhưng vẫn vô vọng, các ngài vẫn bế tắc như cuộc sống này vậy. Tôi chán nản lắm rồi, chỉ còn cách này để được giải thoát và cũng để không một tên đểu cáng nào may mắn nhận được tội của tôi. Nhưng suy cho cùng nếu không làm vậy thì các ngài cũng chả bắt được ai cả, thôi thì để tôi giúp một tay vậy, yên tâm rồi nhé. À, có lẽ các ngài sẽ bị sock bởi tấm hình kia, không sao rồi sẽ quen thôi vì trong cuốn tập mà các ngài đang cầm trên tay còn rất nhiều, rất nhiều nữa và nó cũng là hồi kí về cuộc đời tôi, cuộc đời của một kẻ sát nhân... “